Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 12: Người c·hết bái, đồ người c·hết dùng chẳng phải đều làm bằng giấy sao?
Cập nhật lúc: 2026-04-15 07:08:38
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Trĩ Quyến về đến nhà, liền cởi bộ quần áo bà cụ cho , gấp gọn gàng cất tủ.
Thực bà cụ đó cũng đáng sợ đến thế, còn cho đào, cho cả quần áo nữa.
Nguyễn Trĩ Quyến nghĩ đổ hết đào bồn rửa rau, xả đầy nước đổ nước rửa bát , cẩn thận xoa nắn từng quả một.
Chu Cảng Tuần ngày thường vẫn rửa bát như thế, rửa sạch, hề dính một chút dầu mỡ nào, cho nên rửa đào thế chắc chắn cũng sẽ sạch sẽ.
Nguyễn Trĩ Quyến còn cố ý xả nước vài mới bắt đầu ăn.
Cậu tính toán thời gian, hiện tại là 11 giờ, Chu Cảng Tuần 7 giờ tối mới về, là tám tiếng đồng hồ, cứ mỗi tiếng ăn một quả là vặn ăn hết.
Lý do để dành đào là vì... sợ đào sẽ hỏng.
Kiếp , trong thôn một chị tặng một chai nước ngọt. Cậu từng uống thứ nước nào ngọt và ngon đến thế, cha bao giờ mua cho cả. Nguyễn Trĩ Quyến nỡ uống hết, cứ thỉnh thoảng nhấp một ngụm nhỏ, đến lúc ngủ cũng ôm khăng khăng. Kết quả ngày làm việc xong trở về, chai nước ngọt biến mất.
Cha với rằng mùi thấy chua, hỏng nên đổ , cái chai thì gom để bán lấy tiền.
Lúc đó Nguyễn Trĩ Quyến uất ức mà suốt mấy ngày trời, đó cha mới mua cho một chai khác.
Vị của nó giống chai , chẳng ngon bằng, nhưng cái để uống là ngay.
Cho nên gì ăn , Nguyễn Trĩ Quyến đều sẽ nhanh chóng ăn hết. Tối qua... vì thật sự quá buồn ngủ nên mới thừa nửa quả, cũng may sáng nay thấy tiếng Chu Cảng Tuần thu dọn túi nilon.
Nguyễn Trĩ Quyến ghế sofa, vắt vẻo chân sáo ăn đào, màn hình tivi kêu "sẹt sẹt" đầy những đốm tuyết. Tivi của nhà thuê vấn đề, Chu Cảng Tuần lẽ linh kiện nào đó lão hóa hoặc tiếp xúc kém, cần tháo kiểm tra một chút.
Nguyễn Trĩ Quyến cảm thấy như , đôi khi để một lúc lâu là sẽ tiếng, vận khí còn xem vài hình ảnh mờ mờ. Vạn nhất Chu Cảng Tuần tháo làm hỏng, còn đền tiền.
Cái gọi là đền tivi mất thêm tiền, thà rằng để tiền đó mua thêm đào cho ăn còn hơn.
Nguyễn Trĩ Quyến tiện tay mở xấp báo bàn , đó là báo Chu Cảng Tuần mua về, bên trong là những tin tức kinh tế tài chính gì đó mà xem hiểu.
Đã phá sản còn xem mấy thứ hư vô phiêu... phiêu diêu làm gì.
Bất quá cũng đúng thôi, chỉ trong một đêm từ mây ngã xuống, một cao cao tại thượng như Chu Cảng Tuần mà đột nhiên biến thành công nhân bốc vác, sắc mặt khác mà sống, chắc chắn sẽ cam lòng.
"Chữ ... là gì nhỉ... rõ ràng từng mà..." Nguyễn Trĩ Quyến thể tin nổi, dụi mắt thật mạnh, cố gắng dùng cách để âm của mặt chữ mắt.
Kiếp học, thấy những cuốn sách in chữ của em trai đều thấy thần kỳ, hóa lời hằng ngày đều tương ứng với từng mặt chữ như thế .
Đương nhiên, kèm đó là sự ngưỡng mộ, và cả nỗi sợ hãi.
Cậu ngưỡng mộ hai trong nhà, em trai học; sợ hãi vì đều , còn giống như một kẻ ngốc, hoảng loạn lo sợ trong vô vọng.
kiếp , Nguyễn Trĩ Quyến ở Nguyễn gia học xong chương trình tiểu học và sơ trung, cấp ba cũng đang học dở. Tất cả đều là mời những thầy giáo giỏi về dạy tận nhà, chủ yếu là để chữ, những thứ khác chỉ coi như bồi dưỡng hứng thú.
Bởi vì Nguyễn phu nhân , tiền của Nguyễn gia đều là của Nguyễn Trĩ Quyến, dù học thì gia sản cũng đủ để sống tùy ý vài đời .
vì là một thiếu gia giả, đuổi khỏi Nguyễn gia, chẳng còn tiền tiêu hết nữa.
Điều nực là, Nguyễn Trĩ Quyến phát hiện bắt đầu nhận mặt chữ nữa. Kể từ khi đuổi khỏi Nguyễn gia, khi mất những ký ức về ngày tháng êm ấm đó, giờ đây ngay cả con chữ và kiến thức từng học cũng bắt đầu lãng quên.
"Hừ, đồ xa!" Nguyễn Trĩ Quyến tức giận ném tờ báo lên bàn , thèm nữa. Dù thì cũng sắp biến thành kẻ thất học mù chữ như kiếp thôi, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Tờ báo trượt khỏi cạnh bàn, rơi "xoạt" một tiếng xuống đất, lẻ loi.
Nguyễn Trĩ Quyến mơ một giấc mơ. Cậu mơ thấy về đêm kết hôn với lão mù. Lão mù dường như cứ liên tục đ.á.n.h , khắp đau đớn vô cùng. Cậu phản kháng, liền lão mù đẩy mạnh một cái, đầu đập góc giường gỗ, m.á.u chảy nhiều, động đậy nữa.
Sau đó cha đón về, giường mấy ngày thì khỏe . Cha sẽ gả cho lão mù nữa, bảo rằng trong nhà tiền, thể sống , còn sẽ mua quần áo mới cho , chính là bộ quần áo màu hồng thêu hoa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-12-nguoi-chet-bai-do-nguoi-chet-dung-chang-phai-deu-lam-bang-giay-sao.html.]
Họ còn lấy gà cho ăn, lấy nước ngọt cho uống.
Ly
Nguyễn Trĩ Quyến ăn no uống say, mặc bộ quần áo mới xinh bước khỏi cửa, nhưng hiểu mãi mới đến đầu thôn.
Những trong thôn thấy đều chạy tới, ngay cả những kẻ ngày thường coi thường cũng bằng ánh mắt ngưỡng mộ, sờ quần áo : "Nguyễn Trĩ Quyến, bộ quần áo của mày thật đấy, chắc là đắt tiền lắm nhỉ?"
Nguyễn Trĩ Quyến xong liền đắc ý, lắc đầu khoe khoang: "Đương nhiên , là cha lên tận trung tâm thương mại thành phố mua đấy, các đừng sờ làm bẩn đồ của ."
"Nhìn mày bây giờ còn xinh hơn cả thằng bé sống ở nhà thôn trưởng nữa, Nguyễn Trĩ Quyến, tao sẽ chơi với mày."
"Cậu ... cũng chỉ coi là bình thường thôi." Nguyễn Trĩ Quyến khoanh tay, đắc ý vểnh mặt lên xoa eo, "Tôi mà ngày nào cũng quần áo thì cũng xinh, giờ đang ... xinh ."
Nguyễn Trĩ Quyến định là, khi c.h.ế.t ở Nguyễn gia...
Cậu khựng một chút, tại đột nhiên từ " khi c.h.ế.t", chẳng đang sống với cha .
Không ai bồi thêm một câu: "Cha mày đối xử với mày thật đấy, tao còn tưởng họ chỉ thương mỗi em trai mày thôi."
Nguyễn Trĩ Quyến chút vui, khuôn mặt đang bỗng xị xuống, cự tuyệt nọ: "Họ đương nhiên là với , cũng là con trai của họ, họ thể yêu chứ."
" , là tao sai, cha sinh mày, thể yêu mày cho ..."
Nguyễn Trĩ Quyến hừ một tiếng, bĩu môi mãn nguyện: "Biết thế là ."
"Hừ, đừng mừng vội, cha mày mua quần áo cho mày xong, chắc chắn là để bán mày , bán cho lão mù c.h.ế.t mấy đời vợ trong thôn kìa!"
"Mày... cha mày mới bán mày cho lão mù !" Nguyễn Trĩ Quyến tức đến run cả , giơ tay định đ.á.n.h nọ. Trong lúc hỗn loạn, ai giật mạnh áo một cái, "Xoẹt ——"
Bộ quần áo Nguyễn Trĩ Quyến cứ thế nhẹ tênh mà x.é to.ạc một đường dài.
Xung quanh vang lên những tiếng lạnh lùng và chán ghét: "Ơ? Cái loại quần áo gì mà xé rách thế , đồ đắt tiền mà như ?"
"Mọi mau xem , đây quần áo, đây là một đống giấy mà!"
"Oa, Nguyễn Trĩ Quyến, hóa quần áo mày làm bằng giấy , ai dùng giấy làm quần áo chứ, thế thì dội nước là tan hết."
"Người c.h.ế.t bái, đồ c.h.ế.t dùng chẳng đều làm bằng giấy ?"
Vài nhảy nhót vây quanh , ác ý nhạo báng: "Sao mày c.h.ế.t mà cha mày vẫn cho mày mặc lấy một bộ đồ t.ử tế thế?"
"Nguyễn Trĩ Quyến, mày thật t.h.ả.m hại, mặc quần áo thế xuống đó sẽ c.h.ế.t cóng thôi."
Nguyễn Trĩ Quyến thì m.á.u như đông cứng , nước mắt lã chã rơi xuống: "Không ... thế... c.h.ế.t... ..."
Giọng đột ngột tắc nghẹn, vì những dân thôn đang vây quanh bỗng chốc đều biến thành những giấy mặc áo đỏ áo xanh: "Áo giấy đốt đủ, âm đêm lạnh lùng... Áo giấy đốt xong, gió lạnh thổi thấu xương..."
"Áo giấy đủ , đời đời kiếp kiếp chịu khổ hình... vĩnh viễn khổ hình..."
Nguyễn Trĩ Quyến "ú ớ" thét, nhưng thể phát âm thanh nào, bởi vì bộ quần áo giấy rẻ tiền dính chặt mũi và miệng .
Rất nhanh đó, còn cử động nữa.
...
Buổi tối, Chu Cảng Tuần tan làm về nhà.
Khoảnh khắc rõ tình cảnh trong phòng, năm ngón tay tự chủ mà siết chặt lấy chìa khóa. Trên ghế sofa, Nguyễn Trĩ Quyến đang đó, trông giống hệt như một cái xác.
Một cái xác già nua c.h.ế.t từ lâu .