Xin Lỗi Nhé, Kim Chủ - Chương 9

Cập nhật lúc: 2025-03-05 03:15:42
Lượt xem: 337

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Thâm liếc xéo tôi một cái, rồi lại liếc xéo gã kia một cái nữa.

Cứ như là tôi vừa bị bắt quả tang ngoại tình ấy, anh ta đẩy Chu Hành cho tôi rồi phủi m.ô.n.g bỏ đi.

Mà lạ là, Chu Hành nhẹ hẫng.

Tôi sờ soạng mặt Chu Hành mấy cái: "Sao rồi? Bụng còn đau không?"

Anh ta tựa hẳn vào người tôi, nhăn mày, dụi dụi tay vào tay tôi gật đầu.

Xem ra là khó chịu lắm đây.

Đi bệnh viện gấp!

Tôi đỡ anh ta định bước đi.

"Mặc Mặc, cho tôi xin WeChat với được không?" Gã kia vẫn lì lợm bám theo.

Tôi bực mình lắm rồi, định nổi cáu.

Thì nghe trên đầu vọng xuống một tiếng: "Cút."

Vẻ mặt cáu kỉnh của Chu Hành dọa cho gã kia tái mặt lủi mất.

Nói thật, cái mặt âm u của anh cũng làm tôi hơi rén.

Đến nỗi anh kẹp nách tôi về đến nhà mà tôi cũng không dám nói câu nào.

Cái người này đau dạ dày say xỉn, chẳng lẽ đều là diễn kịch cả à?

Anh ta giận dỗi phồng má ngồi phịch xuống sofa, thở hồng hộc như trâu.

"Anh hết đau bụng rồi à?" Tôi hỏi.

"Liên quan gì tới em!" Anh ta trợn mắt nhìn tôi.

Xem ra đúng là diễn trò.

Kệ anh ta.

Tôi chuồn.

Tôi vừa nhúc nhích, eo đã bị ai đó ôm chặt cứng.

"Tần Mặc, sao em ác độc thế?"

Tôi cạn lời: Chẳng phải anh vừa bảo tôi đi sao?

Giọng anh run run, tôi quay đầu lại, quả nhiên mắt đã đỏ hoe.

Mắt Chu Hành rất đẹp, lúc nào cũng long lanh ướt át như sắp khóc đến nơi.

Nước mắt anh chực trào, làm tim tôi cũng nhũn ra.

Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi cúi xuống hôn lên hàng mi ướt át của anh.

Hành động đó như đổ thêm dầu vào lửa, gần như ngay lập tức, tay anh đã giữ chặt gáy tôi.

Hôn tới hôn lui, lại hôn tới trên lầu.

Xong việc, đầu óc tôi có chút trống rỗng.

Chu Hành lại ôm tôi đi tắm, tiện thể "làm" thêm một hiệp trong phòng tắm.

Nửa đêm tôi tỉnh giấc, cổ họng khô khốc, định xuống giường rót cốc nước.

Ai ngờ Chu Hành cũng tỉnh, anh ôm chặt eo tôi, giọng tủi thân: "Vừa ăn người ta xong đã định chuồn rồi? Rốt cuộc em có thích anh không?"

Tôi cạn lời, đến nước này rồi mà còn hỏi.

"Em thích anh." Tôi bị anh ôm chặt cứng, mặt dí sát vào nhau:

"Em chỉ sợ hết hợp đồng, em không cần phải cố gắng lấy lòng anh nữa, liệu anh có chấp nhận con người thật của em không?"

Anh gật đầu, giọng điệu trịnh trọng: "Anh biết em tốt mà, vốn dĩ em đã rất tốt rồi."

Nói xong, anh lại giở trò tủi thân, mắt long lanh nhìn tôi.

"Anh thấy em chẳng yêu anh chút nào."

Thôi được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/xin-loi-nhe-kim-chu/chuong-9.html.]

Tôi công nhận mỗi lần Chu Hành làm cái mặt này là tim tôi lại mềm nhũn ra.

"Không có đâu, em yêu anh mà."

Thấy anh buồn bã, tôi chỉ muốn dỗ cho anh vui lên.

May mà Chu Hành khá dễ dỗ.

Từ trước đến giờ lúc nào cũng dễ dỗ.

Sau này chắc cũng vậy thôi.

Giống hệt con cún con tôi cứu trước đây.

Tôi chỉ cần vuốt ve mấy cái là nó đã mừng rỡ vô cùng.

[Ngoại truyện Nhật ký của Lâm Thâm]

Ngày 3 tháng 6, trời âm u

Cái tên Chu Hành đầu óc toàn bã đậu kia không thấy con hồ ly tinh kia cố tình dụ dỗ cậu ta à? 

Sao cậu ta có thể yêu một kẻ thay thế cơ chứ?

Ngày 9 tháng 6, trời mưa

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Tôi kể cho A Hành nghe chuyện con hồ ly tinh kia đứng chờ cậu ta trước cổng công ty, ai dè cậu ta lại bảo "Ra là cô ấy muốn ở bên mình sớm đến vậy..."

Tôi thấy cậu ta hết thuốc chữa rồi.

Ngày 16 tháng 6, mưa bão

"Mà lỡ như Hi Tình về nhìn thấy cô ta thì...cậu ta định ăn nói thế nào?"

Ngày 17 tháng 6, mưa giông

Sao cái chuyện bị oan gia hắt cháo lại xảy ra với tôi cơ chứ? 

Chu Hành còn tin sái cổ nữa chứ? 

Cái mặt con hồ ly tinh kia cười đắc ý như vậy mà cậu ta không thấy à?

Biến chứng phát tác hết cả rồi, tôi thực lòng đề nghị mấy cái đứa yêu đương não tàn kia nên được bảo hiểm y tế chi trả đi!

Ngày 1 tháng 7, trời nắng

Tôi đã tìm Hi Tình đến để xử con hồ ly tinh kia rồi!

Ngày 2 tháng 7, trời âm u

Cái tên Chu Hành ngu ngốc kia tưởng cả thiên hạ này ai cũng não tàn như cậu ta chắc?

Cái màn uống thuốc ngủ vì cậu ta cũng nghĩ ra được nữa? Lại còn mắng tôi!

Ngày 7 tháng 7, trời mưa

A Hành và con hồ ly tinh kia cãi nhau rồi.

Ngày 8 tháng 7, mưa bão

A Hành say khướt nhắc lại chuyện cô bé cứu chó mà cậu ta yêu thích cái ngày mưa hồi cấp hai, hóa ra lại chính là con hồ ly tinh kia!

Hồi đại học cậu ta tưởng Hi Tình có tướng mạo giống cô bé kia nên dò hỏi xem có phải họ hàng không, ai dè bị hiểu lầm oan suốt mấy năm trời.

Vậy là... A Hành bắt đầu não tàn từ hồi cấp hai rồi à?

Thảo nào đòi làm lành mà còn sợ cô ta không tới nổi trong ba mươi phút, nhất quyết phải đứng đợi dưới lầu. 

Thấy cô ta nói chuyện với thằng đàn ông khác cũng tự động suy diễn thành đang dò hỏi tin tức về cậu ta.

Hết thuốc chữa thật rồi.

Ngày 15 tháng 7, trời nắng

Hai cái đứa đó làm lành rồi, hạnh phúc viên mãn. 

Còn tôi thì đóng vai hề hết lần này đến lần khác, tôi không muốn đi đám cưới của bọn họ đâu, tôi sợ mình móc luôn cả hai con mắt ra mất.

Tôi chúc phúc cho họ.

(Hết)

Loading...