Vương phi xung hỷ là nam nhân sao?? - Chương 29: Nanh sói

Cập nhật lúc: 2025-12-25 16:44:51
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Rời phủ Cửu vương, Hồng Đậu tò mò hỏi:

“Tiểu thư, Cửu vương gia ý gì ? Ngài  quan tâm sính lễ ?”

Nói chung, ngay cả những gia đình công tước quyền quý cũng ai dám bỏ qua sính lễ.

Rốt cuộc tiền bạc tự nhiên rơi từ trời xuống, nếu chênh lệch quá lớn, cô dâu sẽ hài lòng.

, Cửu vương gia tính tình , tâm địa lương thiện, để tâm đến những chuyện đó.”

Nghe , nét mặt Hồng Đậu méo mó.

Nhìn quanh cả kinh thành, e rằng chỉ thiếu gia nhà mới dám thế.

Còn khác, nhắc đến Cửu vương gia đều biến sắc.

Tuy nhiên, Hồng Đậu tin, thiếu gia nhà chắc chắn đúng; từ vài tiếp xúc , Cửu vương gia quả thật là .

Về đến phủ, Tạ Nhượng Trần tiếp tục kịch bản, vẫn kiếm thêm tiền.

Chẳng qua bao lâu, tiếng báo tin vang lên. Tạ Nhượng Trần vội che bản , ngẩng đầu , thấy Duyên và Tiểu Thủy tới.

Hắn , vẫy tay gọi:

“Sao tới đây ?”

Duyên mỉm , đưa tay lưng :

“Tiểu thư, đây là quà em gửi tới.”

Hồng Đậu đưa đồ trong tay Duyên cho Tạ Nhượng Trần.

Hắn kỹ, đó là một chuỗi vòng tay, mang phong cách phương ngoại, còn đính một chiếc răng nhọn.

Không là răng của loài động vật gì.

“Đây là…”

Duyên giải thích:

“Đây là răng sói do ca ca bắt . Ở chỗ của , răng sói mang ý nghĩa chúc phúc. Muội tặng tiểu thư, mong tiểu thư bình an.”

Tạ Nhượng Trần ngẩn .

Hắn Duyên thể thấu tương lai , và hiểu vẻ nghiêm túc lúc của Duyên, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Hắn đột nhiên thấy may mắn, may mắn vì đời cứu Duyên.

Hắn nở một nụ thật lòng:

“Cảm ơn ngươi, sẽ luôn mang theo bên .”

Nói xong, Tạ Nhượng Trần đeo chiếc răng sói cổ.

Thật đeo như vòng cổ cũng khá , nhưng vì nhiều quý nữ thường nhút nhát, nên giấu áo, cố để lộ .

Thấy Tạ Nhượng Trần thích, Duyên trong lòng cũng vui mừng.

Giờ nàng chẳng còn gì, chỉ chiếc răng sói thể đem .

Không ca ca bây giờ

“Nhớ ca ca ?”

Duyên gật đầu:

“Ừ.”

Nàng và ca  từng xa lâu thế , dù cuộc sống ở đây , nhưng vẫn thích những ngày ở bên  hơn.

Tạ Nhượng Trần an ủi thế nào. Thật là chính gửi ca ca nàng , và chuyến sẽ nhanh, ít nhất nửa tháng mới trở về.

Nếu việc trễ thì còn lâu hơn.

Hắn bỗng nghĩ tới một chuyện, hỏi:

“Duyên, ngươi học chữ ?”

Đôi mắt Duyên lập tức sáng lên, gật mạnh:

“Muốn!”

“Vậy từ nay, mỗi chiều ngươi đến chỗ học một giờ nhé.”

Duyên vui mừng vô cùng, lúc mới phần nào giống một đứa trẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/vuong-phi-xung-hy-la-nam-nhan-sao/chuong-29-nanh-soi.html.]

“Cảm ơn tiểu thư, ngài thật , nhất định sẽ sống thọ trăm tuổi!”

Tạ Nhượng Trần mỉm , tựa như trêu đùa.

Vừa mới khen Cửu vương gia bụng, giờ khen . Cũng thật trùng hợp.

Duyên rời , Tạ Nhượng Trần định tiếp tục , tới.

Lần là Tống Vân Ninh.

Bà cau mày, bước lớn tiếng:

“Con , con gửi thư tới!”

Có lẽ vì tình hình gấp gáp, bà quên đổi cách xưng hô.

Motchutnganngo

Tạ Nhượng Trần lập tức hốt hoảng, chẳng lẽ em gái gặp chuyện?

“Mẹ, đừng vội, xảy chuyện gì ?”

Tống Vân Ninh nét mặt phức tạp:

"Muội con … vài ngày nữa sẽ về, tới gả cho Cửu vương gia.”

Hóa là chuyện , Tạ Nhượng Trần thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần an .

“Chuyện để con với nhé.”

Tạ Nhượng Trần cũng thấy đau đầu.

Chủ yếu là thư gửi quân doanh đều kiểm tra, nhiều chuyện tiện trực tiếp, kẻ khác thì phiền.

Hắn cũng biên quan một chuyến, nhưng đường xa, thể yếu thuận tiện…

Người thể sử dụng quá ít.

Muội - Tạ Từ Doanh là quyết thì ngoảnh , dù va tường nam, cũng sẽ dùng tay phá tường mới thôi!

“Con thuyết phục ?”

Tống Vân Ninh rõ bản tính nữ nhi nhà , xong lời con trai liền nghi hoặc.

“Mẹ yên tâm . Ồ, con tới phủ Cửu vương, chuyện về sính lễ nhiều, ngài cũng để tâm tới vấn đề , khỏi chuẩn , đến lúc đó chỉ cần cho vài thùng đá bỏ là xong.”

Tống Vân Ninh: “???”

Không quan tâm và lấy đá lừa là hai chuyện khác !

“Không , nữa, đời con chỉ gả một , vẫn làm một chút, ít nhất thể kém khác…”

Tạ Nhượng Trần thấy vòng vo, lúc ai còn quan tâm sính lễ nhiều ít?

Hắn nắm tay Tống Vân Ninh, vỗ nhẹ:

“Mẹ, quên con đó ? Tiền bạc nhà giờ dùng việc quan trọng, lãng phí.”

“Con đều đưa cho , nhà đây?”

“À, thể từ từ bán hết đồ trong nhà, chạy cũng tiện. Nếu ai hỏi thì đổ lên đầu con là .”

Tạ Nhượng Trần chợt nhận , đây chẳng là cơ hội tuyệt vời ?

Minh sửa đường, âm thầm đưa quân.

Điều quan trọng là ngoài nghi ngờ gì, chỉ thấy phủ tướng quân nghèo, chiều con gái.

Tống Vân Ninh mắt sáng lên, cũng nghĩ điều .

“Con thật thông minh!”

Quả thật, thông minh nhất trong nhà là con trai.

xử lý việc.

Đi vài bước, hỏi:

“Vậy cần mua gì nữa ? Chỉ bán mua , khác nghi ngờ ?”

“Bán .”

Tạ Nhượng Trần nghĩ, thể mua những thứ đắt nhưng to lớn.

Còn mua gì cụ thể thì nghĩ .

còn thời gian suy nghĩ, kịp mà.

Loading...