Vương phi xung hỷ là nam nhân sao?? - Chương 17: Một rương bạc nén

Cập nhật lúc: 2025-12-25 12:27:32
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Nhượng Trần đợi một lúc vẫn thấy Hồng Đậu , bèn xuống xe ngựa, che kín mặt mới bước tới xem rốt cuộc xảy chuyện gì.

Kết quả đến nơi câu .

Tạ Nhượng Trần: “……”

Lại kẻ dám trêu ghẹo đến cả Hồng Đậu.

Con nha đầu lòng nhỏ nhen vô cùng, ai dám bắt nạt nàng, sớm muộn gì cũng sẽ nàng trả thù.

Chỉ là trả ngay mặt, mà là kiểu âm thầm trùm bao bố đ.á.n.h lén, vô cùng độc địa.

Trong lòng Tạ Nhượng Trần lặng lẽ thắp cho vị thiếu gia một nén nhang.

- Hồng Đậu, rốt cuộc là chuyện gì?

Motchutnganngo

Hồng Đậu còn kịp mở miệng, thiếu gia giành :

- Hồng Đậu, cái tên thật… Hồng đậu sinh Nam quốc, xuân lai phát… phát cái gì nhỉ?

Tên tiểu tư nhỏ giọng nhắc nhở:

- Phát kỷ chi.

Thiếu gia gõ quạt lên đầu :

- Ngươi hỏi ? Ta phát mấy cành?

Tạ Nhượng Trần: “……”

Hồng Đậu: “……”

Ngay cả nữ t.ử áo trắng đang quỳ đất cũng nhịn giật giật khóe miệng.

là một kẻ rỗng tuếch.

Dù nàng từng sách, cũng câu thơ thế nào. Thiếu gia trông giàu như , mà đến cả câu cũng , thật quá vô lý.

Tiểu tư hạ giọng giải thích:

- Thiếu gia, tiểu nhân là… phía câu thơ đó là ‘phát kỷ chi’.

Sắc mặt thiếu gia cứng đờ, dường như lúc mới phản ứng .

Hắn ho khan một tiếng, cố vớt vát thể diện:

- Bổn thiếu gia đương nhiên ngươi cái gì ! Thơ từ đơn giản thế , bổn thiếu gia ?

Vừa , mạnh tay phe phẩy quạt xếp, ưỡn lưng thẳng hơn.

Tạ Nhượng Trần khẽ bật .

Thiếu gia lập tức như mèo dẫm trúng đuôi, phắt đầu , lớn tiếng chất vấn:

- Ngươi cái gì?

- Ta nghĩ tới một chuyện buồn .

- Chuyện gì buồn ? Nói cho bổn thiếu gia thử xem?

Tạ Nhượng Trần rõ đối phương nghi ngờ đang nhạo .

Hắn thật cho y — y nghi ngờ sai, quả thật đang nhạo y.

- Ngươi thật sự ? Ta cũng ngại cho ngươi .

Có lẽ biểu cảm của Tạ Nhượng Trần kỳ lạ, thiếu gia nghĩ tới điều gì, lập tức đổi giọng:

- Thôi, bổn thiếu gia đột nhiên nữa. Ngươi che mặt che mũi thế , là dung mạo thể gặp ?

Tạ Nhượng Trần gật đầu:

- , xí, sợ làm bẩn mắt nên mới che mặt. Chỉ là ngờ kẻ tự , thích làm trò cho thiên hạ.

Thiếu gia lập tức nghẹn lời.

Hắn luôn cảm thấy đang mắng , nhưng đầu óc xoay kịp.

Hắn ghét nhất chuyện với loại như , bèn hừ lạnh một tiếng:

- Tốt bụng coi như gan lừa! Hừ! Tiểu Tứ, về phủ!

- Thế còn cô nương

Tiểu tư tên Tiểu Tứ liếc nữ t.ử bán táng phụ.

- Hừ! Người hiếm lạ chúng , thì chúng cũng chẳng cần làm kẻ bụng rách việc nữa. Về phủ!

Dứt lời, chủ tớ mấy đầu bỏ .

Tạ Nhượng Trần nghĩ ngợi một chút, móc từ trong tay áo một thỏi bạc, đưa cho nữ t.ử :

- Cho ngươi. Ta cũng đủ , ngươi cứ cầm tạm mà dùng.

Hắn cũng quá mức, chỉ là c.h.ế.t là lớn, thể để t.h.i t.h.ể cứ đặt mãi ở đây, sớm nhập thổ vi an vẫn hơn.

- Đủ , thật sự quá nhiều

Nữ t.ử kinh sợ.

Từ diện mạo , vị công t.ử khác với thiếu gia khi nãy.

Ánh mắt nàng khẽ lóe lên — nếu theo , lẽ sẽ đáng tin hơn.

Nàng tuy nghèo, nhưng chỉ dựa đôi tay kiếm sống, từng nghĩ đến con đường khác.

Nếu , hà tất chờ đến tận hôm nay?

Thấy công t.ử xoay định rời , lòng nàng khẽ động, lập tức dậy đuổi theo:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/vuong-phi-xung-hy-la-nam-nhan-sao/chuong-17-mot-ruong-bac-nen.html.]

- Công t.ử xin dừng bước!

Tạ Nhượng Trần đầu nàng, hỏi:

- Còn việc gì ?

- Ta… thể theo công t.ử ? Ta chịu khó, giặt giũ nấu nướng đều làm…

Tạ Nhượng Trần chút do dự. Thân phận của tiện thu nhận , hơn nữa lai lịch của nàng — ai do khác phái tới ?

bộ dạng đáng thương của nàng, cũng nỡ lạnh lùng từ chối.

Nghĩ một lúc, :

- Trong nhà thiếu , nhưng nếu ngươi cần việc làm, thể giới thiệu cho ngươi một chỗ, ngươi cần ?

Trên mặt nữ t.ử lộ rõ vẻ thất vọng, nhưng một công việc đàng hoàng cũng coi như .

- Vậy thì đa tạ công tử.

Tạ Nhượng Trần ghé sát tai Hồng Đậu dặn dò mấy câu, tự rời .

Hồng Đậu thì ở xử lý chuyện của nữ t.ử .

Về đến nhà, Tạ Nhượng Trần y phục, gọi Thanh Sam tới dặn dò vài việc, bắt đầu thoại bản.

Vẫn là quá nghèo.

Kiếm tiền mới là chuyện quan trọng nhất.

lúc , hạ nhân bỗng tới bẩm báo, rằng Cửu Vương phủ đưa lễ sang.

Tạ Nhượng Trần chấn kinh:

- Cửu Vương phủ đưa đồ tới?

Quan hệ giữa và Tiêu Hạc Minh hình như cũng thiết đến ? Từ gặp đó, hai bên từng liên lạc, đưa lễ.

Hắn khỏi hiếu kỳ — rốt cuộc Tiêu Hạc Minh tặng thứ gì.

Vội vàng áo, tới tiền sảnh. Người của Cửu Vương phủ rời , chỉ còn một chiếc rương lớn đặt đất.

Tạ Nhượng Trần tò mò hỏi:

- Đây là gì?

Tống Uyển Ninh lắc đầu:

- Là Cửu Vương gia chỉ đích danh tặng cho con. Ta và phụ con đều xem, con mở thử ?

Bà và Tạ Thừa Minh trong lòng cũng tò mò đến ngứa ngáy.

Tạ Nhượng Trần trực tiếp mở rương , phát hiện bên trong rương lễ là… một rương đầy bạc nén.

Tạ Nhượng Trần: “!!!”

Miệng lập tức há to thành hình chữ “O”.

Tiêu Hạc Minh vì đột nhiên nghĩ tới việc tặng bạc?

Tạ Thừa Minh vô cùng cảnh giác:

- Đây là bạc phi pháp chứ? Hay gài bẫy nhà ?

Tống Uyển Ninh , lập tức cầm một thỏi bạc lên kiểm tra.

Kết quả phát hiện, đây là loại bạc nén bình thường nhất, dấu hiệu của quan phủ, thể sử dụng tùy ý.

Những khác cũng điều đó. Mọi , đều hiểu Cửu Vương gia rốt cuộc ý gì.

- Có nên giữ ?

Chỉ một rương bạc nhỏ như , cộng cũng hơn ngàn lượng!

Tạ Nhượng Trần thật sự nỡ trả đang lúc cần tiền.

giữ thì vẻ .

thì giữa và Tiêu Hạc Minh hiện nay… cũng coi như quan hệ hôn ước…

Suy nghĩ một hồi, Tạ Nhượng Trần vẫn c.ắ.n răng, đau lòng :

- Vẫn nên trả , vô công bất thụ lộc…

- Được, trả !

Tạ Nhượng Trần quyết định đích tới Cửu Vương phủ trả.

Vừa đến nơi, liền gặp Lâm Cửu đang chuẩn ngoài. Hắn vội bước lên, :

- Lâm thị vệ, hiện giờ Vương gia rảnh ? Ta việc gặp Vương gia…

Trong lòng Lâm Cửu chấn động dữ dội.

Hắn nhận tin của Vương gia, cố ý ngoài đợi .

Kết quả — Tạ tiểu thư thật sự đến!

Vương gia đúng là thần cơ diệu toán!

- Vương gia tự nhiên là thời gian, Tạ tiểu thư xin theo .

Đây là đầu tiên Tạ Nhượng Trần tới Cửu Vương phủ.

Khác với Minh Nguyệt quận chúa phủ, nơi xa hoa lộng lẫy, trông khá giản dị, chỉ là… thì ở khắp nơi.

Tạ Nhượng Trần nhạy cảm với ánh của khác, nên dọc đường , phát hiện ít đang lén , khiến cực kỳ tự nhiên.

Hạ nhân của Cửu Vương phủ… chẳng lẽ từng huấn luyện ?

Loading...