“Giờ ngài khôi phục tước vị, đại quyền trong tay, hoàng thượng một ngài là đủ . Đâu còn cần nhà họ Tiêu giúp sức nữa, cũng chẳng cần giữ lời hứa bảo ngôi hoàng hậu cho .”
Chiến Bắc Lâm nâng mắt nàng: “Ngươi cầu tới tận chỗ , là vì hoàng thượng cho ngươi ?”
“ . Hoàng thượng nhất quyết giữ làm hoàng hậu.”
Nói tới đó, tròng mắt nàng đảo một vòng, bỗng reo lên: “Ấy da, chẳng lẽ hoàng thượng thật sự mắt ?”
Mặt Chiến Bắc Lâm lập tức trầm xuống.
Tiêu An Hòa còn chịu thôi: “Đường đời còn dài như , cũng thể cứ mãi thủ tiết trong hậu cung. Vương gia xem, nếu hoàng thượng thật sự mắt , chẳng lẽ còn thể sinh con cho ?”
Lần thì mặt Chiến Bắc Lâm đen hẳn .
Không xong.
Ta đầu bỏ chạy.
Sau đó, quân vương ba ngày liền lên triều.
11
Cuối cùng Chiến Bắc Lâm tự quyết, điều Tiêu An Hòa cấm quân.
Đặt nàng ngay mí mắt , cũng chẳng sợ nàng giở trò gì.
Nhà họ Tiêu mất ngôi hoàng hậu, Thái hoàng thái hậu làm chịu yên.
Người của Tiêu gia nhanh chóng len Binh bộ, Hộ bộ, Công bộ và Lễ bộ.
Rồi hết chuyện biên cương chấn động tới quốc khố báo nguy, đê điều nứt vỡ, học trò gây náo loạn...
Ngày nào triều hội cũng ồn ã chẳng khác chợ sớm, mãi đến phát phiền.
Tên ngốc Chiến Bắc Lâm đẩy Tiêu An Hòa , kết quả để một hứng lấy cuồng phong bão táp từ nhà họ Tiêu.
Đã còn ghen với Tiêu An Hòa, hại ba ngày liền xuống nổi giường.
Ta còn chạm tới đầu ngón tay nàng nữa .
Càng nghĩ càng tức.
Tan triều, ườn tháp, sống c.h.ế.t chịu dùng bữa.
Hải Liêm, tổng quản thái giám, bèn sai tiểu đồ của mời Trấn Bắc Vương.
Sau đó lén nhét cho mấy miếng điểm tâm: “Bệ hạ cứ lót . Món mùi nhẹ, vương gia sẽ phát hiện .”
Ta liếc bàn đầy sơn hào hải vị, nghiến răng nhai mấy miếng bánh .
Trong lãnh cung đói khát suốt mười tám năm, nay lên ngôi cửu ngũ mà vẫn chịu đói.
Ta càng hận nhà họ Tiêu hơn.
Tiểu đồ của Hải Liêm lanh lẹ chạy : “Khởi bẩm hoàng thượng, Trấn Bắc Vương đang tới bên .”
Ta vội sai dọn sạch vụn bánh, làm vẻ thoi thóp, mềm oặt tháp.
Chiến Bắc Lâm bước , bữa trưa một cái, một cái.
Hắn khẩy, phất tay cho lui xuống.
Ngay đó, vươn tay vớt lấy , kẹp ngang bên hông nhẹ nhàng đặt xuống bàn ăn.
“Bệ hạ của chịu khổ . Ngươi ngoan ngoãn ăn cơm , chuyện để xử lý cho.”
Hắn múc cho một bát canh, nếm thử mới đặt tay .
Nếm nếm gì chứ, bữa cơm bày từ lâu , nào còn nóng nữa.
Nói cho cùng, chỉ đang thử độc thôi. Ta còn thể nghi chắc?
Dẫu , mỗi cùng dùng bữa đều tự thử , việc vẫn khiến thấy dễ chịu, phần vui sướng.
Mặc dù thái giám thử độc thử qua từ sớm .
Một bát canh nóng xuống bụng, cơn bực trong cũng vơi ít. Ta hỏi: “Tấu chương chất đống sắp chôn sống , ngài định làm thế nào?”
“Khi việc nhiều đến mức xử chẳng xuể, thì xử kẻ gây việc là .”
Quả nhiên, sang ngày hôm , tấu chương dâng lên là đàn hặc Trấn Bắc Vương.
Hắn dẫn quân bao vây nhà họ Tiêu, miệng thì quốc gia đang chao đảo, đưa binh tới để bảo vệ an nguy cho Tiêu gia.
Nhà họ Tiêu dẫu rễ sâu cành rậm đến , gặp kiểu đàn áp bằng võ lực chẳng cần lý như Chiến Bắc Lâm, cũng chỉ đành c.ắ.n răng chịu trận.
Mấy tháng mới c.h.é.m như chẻ củi xong, hung danh còn tan hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/vuong-gia-dung-khinh-quan-tren-long-y/chuong-7.html.]
Bây giờ cứ thế cho quân vây nhà họ Tiêu ba lớp trong ba lớp ngoài suốt ba ngày, ngay cả một con muỗi cũng chẳng lọt lọt nổi.
Ý tứ quá rõ ràng. Nhà họ Tiêu chỉ cần còn dám khuấy động triều cục, sẽ tiếp tục “bảo vệ” sự yên cho bọn họ mãi mãi.
Trước hết, đám học trò Quốc T.ử Giám còn gây chuyện nữa. Sau đó, thương nhân trong dân gian tự nguyện góp tiền sửa đê. Mấy ngày , Hộ bộ cũng còn than nghèo kể khổ nữa.
Thêm vài ngày nữa, biên cương truyền tấu về, rằng địch quốc lui binh.
Ha.
Ta sai Hải Liêm tra quan hệ qua giữa nhà họ Tiêu và nước địch. Dù động tới Tiêu gia , những gì nên tra vẫn tra cho rõ.
Hải Liêm chính là tiểu thái giám năm xưa từng nhắc chôn cất mẫu .
Hắn ở trong cung suốt hai mươi năm, mạng lưới quan hệ của riêng .
Giờ mới qua tuổi ba mươi, đúng là lúc ôm chí mà làm nên việc lớn.
12
Kiểu hành sự chuốc oán của Chiến Bắc Lâm mới một hai , đám thế gia đại tộc nào cũng mong c.h.ế.t.
Hắn phân nửa ám vệ sang canh nóc điện , còn bản thì ngày nào cũng nghênh ngang chẳng buồn đề phòng, làm nhọc lòng vì ít.
Thế là tới kỳ thu săn, vốn là dịp để hành thích hoàng đế, mà diễn thành một màn ám sát Trấn Bắc Vương.
Cũng may chỉ là một phen kinh hiểm suýt soát, đồng thời còn lôi thế gia bỏ tiền mua chuộc sát thủ giang hồ.
Chỉ là Chiến Bắc Lâm thương.
May cho là cả triều đều vì giữ mạng mà lên giường Trấn Bắc Vương.
Bởi Trấn Bắc Vương phủ cũng chẳng cần giấu giếm nữa. Miễn là trẫm hổ, bọn họ cũng thể vin lễ nghĩa liêm sỉ mà chia rẽ hai .
Đêm rút mũi tên, thức suốt ở bên .
Thân thể quả thật khỏe đến kinh . Chưa tới lúc trời sáng, cơn sốt lui, miệng còn kêu đói.
Người đưa thức ăn là Chiến Thất.
Chiến Bắc Lâm thấy nhướng mày: “Ngươi ý gì đây?”
“Thu hết ám vệ của ngươi về . Tình hình hôm nay quá nguy hiểm.”
Chiến Bắc Lâm hít một .
Ta cứ ngỡ động tới vết thương của , nào ngờ : “Ngươi làm tức đến đau gan.”
“Ta khó khăn lắm mới mượn cái cớ mê sắc mất khôn để đẩy hết , nhờ mới câu một con cá lớn. Ngươi đem đưa hết về đây?”
Ta chỉ đ.ấ.m c.h.ế.t .
Rốt cuộc hiểu đáng giá thế nào ? Hắn mà c.h.ế.t, chỉ e cũng chôn theo.
Câu cá với chả câu.
Ta vung một quyền xuống, giơ tay đón lấy lòng bàn tay.
“Lo cho ?”
“Thừa lời. Ta là con chim quý ngài nuôi béo, chủ nhân mà xảy chuyện, ai còn nuôi nữa?”
“Được , gia sản đều giao cả cho ngươi. Ta mệnh hệ gì, ngươi cũng chẳng sợ.”
Nói , thò tay ngăn bí mật ở đầu giường, lấy một tấm thẻ đồng: “Cầm lấy. Huyền giáp Bắc cảnh đều nhận vật .”
Ta duỗi dài cánh tay, ngẩng cổ lên mới lấy đồ, cổ họng bỗng khô ran, vô thức nuốt khan một cái.
Bên tai chỉ : “Trời còn sáng, lên đây.”
Sao cơ?
Bị thương tới mức mà vẫn còn nghĩ tới chuyện ?
Đã là tự dâng tới cửa, thì cũng chẳng khách sáo nữa.
Ta trở lên giường, hẳn lên eo , giơ tay định cởi áo.
Chiến Bắc Lâm ngây cả : “Ta bảo ngươi lên giường nghỉ một lát, chứ bảo ngươi trèo hẳn lên .”
A...
Thật là lúng túng.
“Ngài cũng cho rõ...”
Hóa kẻ đầu óc chuyện xằng bậy chỉ mỗi . Nghĩ đến đó, thấy chột .
[Hết]