Editor: Trang Thảo.
Sở Nhạc Quân nhận chỉ lòng sâu như biển, mà lòng yêu cũng khó dò: "Sao thể? Ta chỉ thích duy nhất một cái cây là ngươi thôi."
Đồng Cửu thẹn thùng che mặt: "Vậy ngươi thích ở điểm nào?"
Sở Nhạc Quân hôn lên tai y: "Chỗ ."
Lại hôn lên má: "Chỗ ."
Lại hôn lên cổ: "Chỗ ."
Hắn ôm chặt Đồng Cửu: "Chỗ nào cũng thích. Dáng vẻ ngốc nghếch cũng thích, dáng vẻ thẹn thùng cũng thích. Ta chỉ thích mỗi ngươi."
"Giờ nghĩ , đầu tiên thấy ngươi ngủ cây, nhất định sẽ thích ngươi . Dù thì, một con yêu quái ngốc đến mức ngủ ngay trong nhà trừ yêu sư, đúng là chút độc đáo."
Đồng Cửu giận dữ dậm chân, nhưng vùng vẫy mãi thoát khỏi vòng tay Sở Nhạc Quân, đành thở phì phò rúc lòng , dần dần cũng hết giận.
"Ta cũng thích ngươi mà, Sở Nhạc Quân. Tuy ngươi là con , nhưng ngươi đối xử với còn hơn cả đồng tộc. Bọn họ tin nguy hiểm đều thèm gọi dậy, cứ thế tự chạy trốn hết!"
"Sở Nhạc Quân, cây ngô đồng cũng nở hoa đấy. Đợi đem bản thể trồng trong sân, sẽ nở hoa cho ngươi xem. Tuy lắm nhưng ngươi ghét bỏ đấy, là quất ngươi luôn." Đồng Cửu biến một cành cây trong tay, vẫy vẫy đe dọa.
Sở Nhạc Quân vén một lọn tóc tai y: "Sao mà ghét bỏ , thích còn kịp. Đợi ngươi nở hoa, sẽ thu thập hết hoa , đặt trong phòng chúng , thấy ?"
Trang Thảo
Đồng Cửu đỏ mặt: "... Biến thái quá ."
" mà giờ vẫn đang ký túc trong con rối gỗ mà. Con rối gỗ ?"
"Ngay ở..."
Sở Nhạc Quân thò tay túi Càn Khôn tìm kiếm, ngay đó trợn tròn mắt tin nổi, lẩm bẩm: "Con rối ?"
Cả run rẩy, lục lọi khắp : "Không đúng, , để ở nhà ? A Cửu, chúng về nhà xem thử, thể mất , sẽ mất ..."
Đồng Cửu nhào tới ôm chặt lấy : "Sở Nhạc Quân!" Y nhẹ nhàng vuốt ve lưng đối phương: "Sở Nhạc Quân, con rối gỗ ở , vốn dĩ ở thế giới ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/vua-thoat-hang-hum-da-vao-cua-tru-yeu-su/chuong-5.html.]
"Sở Nhạc Quân, ngươi thích cuộc sống hiện tại ? chúng thể một tương lai hơn. Cho nên, tỉnh , Sở Nhạc Quân."
Sở Nhạc Quân còn run rẩy nữa. Khi ngẩng đầu lên nữa, sắc mặt trở vẻ trầm tĩnh.
Thế giới xung quanh sụp đổ, thứ vặn vẹo biến hình. Đồng Cửu chỉ kịp ôm chặt thêm một cái, liền một luồng sức hút thể kháng cự kéo .
Khi mở mắt nữa, chỉ thấy trong lồng giam bằng ngọn lửa, một đoàn sương mù vô hình tỏa mùi hương ngọt nồng đang thét gào đau đớn, tan biến còn dấu vết.
Đồng Cửu ngơ ngác hiện hình thể: "Giải quyết xong ?"
Sở Nhạc Quân xoay , sắc mặt lắm, gật đầu: "Xong ." Hắn chút ảo não: "Ta ngờ ảnh hưởng nghiêm trọng đến thế. Trước đây từng gặp ảo cảnh loại , nhưng đều thể khiến d.a.o động. Lần , đa tạ ngươi."
Đồng Cửu đắc ý chống nạnh: "Ngươi xem, cũng giúp việc đấy chứ! Lúc đầu ngươi ngủ mê mệt, gọi mãi tỉnh, bất đắc dĩ mới tiến ảo cảnh theo ngươi. Không ngờ đó yêu quái cũng ảnh hưởng, may mà cuối cùng vẫn nhớ ! Ngươi cảm ơn cho hẳn hoi đấy. Cũng cần gì nhiều, cho bánh lê tô và bánh đậu xanh của tiệm Trương Ký là ."
Cậu phất ống tay áo định rời , Sở Nhạc Quân nắm chặt lấy tay, ngơ ngác đối phương.
Sở Nhạc Quân đột ngột hỏi: "Hiện tại chúng tính là quan hệ gì?"
Đồng Cửu mở to mắt. Hắn dừng một chút, tiến gần hai bước, thẳng Đồng Cửu: "Ta , đó chỉ là ảo cảnh, thể coi là thật. tâm ý của dành cho ngươi thể là giả. Có lẽ cũng chính vì thế, ảo cảnh mới khiến đắm chìm, nỡ phá vỡ."
Sở Nhạc Quân dắt tay Đồng Cửu, giống như trong ảo cảnh bọn họ làm hàng nghìn : "Ta thích ngươi, nhưng ý ngươi thế nào?"
Đồng Cửu bỗng nhiên "phụt" một tiếng bật : "Sở Nhạc Quân, hóa ngươi cũng là một con ngốc nghếch nhỉ."
"Ảo cảnh thể coi là thật ? Đó là mộng cảnh của ngươi, phản ánh tâm ý của chính ngươi, đương nhiên ngươi thích . Ta cũng thích ngươi mà, rõ ràng lúc đó cho ngươi . Sở Nhạc Quân là đồ đại ngốc!"
Sở Nhạc Quân ngẩn , dùng sức nắm lấy tay Đồng Cửu: "Ngươi đúng, là đồ đại ngốc."
"Hai kẻ ngốc, đúng là trời sinh một cặp. Hiện thực chúng vẫn thành nhỉ, là chọn ngày lành tháng bái đường cho xong."
"Trước đó đem bản thể của trồng xuống , trồng ngay trong sân ."
"Đều theo ngươi."
Một một yêu nắm tay , bóng dáng xa dần.