VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 893: Bàn tay to và người máy (17)
Cập nhật lúc: 2026-05-08 13:07:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trí não phiên bản giới hạn cần chế tạo, còn bao gồm cả quy trình thủ công, mất hai ngày mới tới nơi.
Món quà tạm thời thể tặng , nhưng Sở Nguyệt mở một hướng suy nghĩ mới, lượt sàng lọc các loại phụ kiện, mỗi khi y ưng ý một món, đều cảm thấy vô cùng hợp với con .
Thời gian từng chút trôi qua, Tông Khuyết thanh niên đang hăm hở, nhắc nhở: "Chủ nhân, thời gian làm việc của ngài còn năm giờ."
Bàn tay thanh niên lập tức dừng , y ngẩng đầu chiếc đồng hồ treo tường, suy nghĩ một chút cúi đầu: "Tôi mua xong cái sẽ bắt đầu ngay."
Mua những thứ cũng chỉ tốn vài phút, còn năm tiếng, đủ để vẽ xong tranh minh họa.
Kim đồng hồ nhích thêm một phần ba, thanh niên mới gấp trí não , ánh mắt rơi kim đồng hồ, lặng lẽ nó di chuyển.
Tông Khuyết sắc mặt nghiêm túc của y, ánh mắt cũng rơi đó, chỉ thấy thanh niên trầm ngâm, bưng ly lên nghiêm túc : "Đợi đến ba mươi bắt đầu làm việc, ủ ý tưởng một chút ."
Tông Khuyết: "..."
Kim đồng hồ vẫn tiếp tục nhích, khi đến 27 thì tiếng chuông báo tích tắc truyền từ ngoài cửa .
Là chuyển phát nhanh cỡ nhỏ.
Tông Khuyết ngoài cửa, còn kịp dậy, thấy thanh niên mặt đặt ly xuống nhanh chóng ngoài, bóng dáng vô cùng phóng khoáng: "Đến ."
[Nhạc Nhạc làm việc ?] 1314 hỏi.
[Không .] Tông Khuyết dậy theo bóng y.
Tâm lý đôi khi là để giành cảm giác kiểm soát công việc, hoặc vì công việc tiếp theo cách nào khiến y chìm đắm , chỉ là thói quen sẽ biến thành sự trì hoãn.
chủ yếu là vì y thoát khỏi trạng thái chìm đắm, thì cần một thời gian thư giãn.
Y sống một lâu như , đủ sức tự sắp xếp thời gian cho .
Cửa nhận chuyển phát nhanh cỡ nhỏ mở , thanh niên lượt lấy từng bưu kiện khỏi đó.
Tông Khuyết động tác của y, lấy một chiếc thùng chứa đồ cỡ nhỏ từ bên cạnh cạnh y.
Sở Nguyệt thấy động tĩnh ngẩng đầu, lượt đặt những thứ đang ôm trong lòng thùng: "Cảm ơn."
"Cửa nhận chuyển phát cần lắp thêm giỏ lấy đồ ?" Tông Khuyết cầm thùng hỏi.
"Cần." Sở Nguyệt gật đầu một cái.
Thực đây y từng nghĩ đến điểm , nhưng nghĩ quên, nhớ lẽ là lấy chuyển phát tiếp theo.
Có một máy thật tiện lợi.
Y đáp lời, trí não khẽ rung lên, báo hiệu lệnh xin tiền thông dụng.
Giỏ lấy đồ đắt, Sở Nguyệt mở giao diện , dư tiền gửi trong tài khoản, trực tiếp chuyển một triệu : "Có gì cần đổi hoặc mua thì cứ mua, đủ thì bảo ."
Vừa là con là bạn đời, tự tiêu tiền, vẫn cho tiền tiêu vặt.
"Được." Tông Khuyết đáp.
Sở Nguyệt lấy mười mấy bưu kiện nhỏ, ôm thùng chứa đồ xuống sofa, khi đang mở một kiện thì bên cạnh thêm một bóng xuống.
Ngón tay Sở Nguyệt khựng bên cạnh, ở chế độ gia dụng và chế độ lệnh thì đối phương thể sẽ cạnh y, nhưng ở chế độ yêu đương chủ động đến gần, quả nhiên sự khác biệt.
"Có cần giúp ?" Tông Khuyết thứ tay y, hỏi.
"Không cần, tự làm ." Sở Nguyệt .
Tuy là chế độ yêu đương, sẽ cung cấp sự tiện lợi cho y, nhưng khéo léo hỏi ý kiến y, tôn trọng sở thích của y.
Ví dụ như niềm vui mở hộp mù của chuyển phát nhanh.
Người máy thể thông minh đến .
"Được." Tông Khuyết đáp.
Sở Nguyệt mở hộp, lấy một đôi khuy măng sét, màu đen viền xanh lam, thiết kế kín đáo nhưng chất cảm, y thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-893-ban-tay-to-va-nguoi-may-17.html.]
Sở Nguyệt đầu, vẫn luôn dõi theo y bên cạnh, tim đập rộn ràng, bất cứ lúc nào, khi y máy của , ánh mắt đối phương dường như đều dừng y.
Đôi mắt đen láy bình tĩnh thể cảm xúc gì, nhưng chuyên chú.
"Đưa tay ." Sở Nguyệt cụp mắt xuống, .
Tông Khuyết sắc mặt thả lỏng của thanh niên, đưa một tay : "Chiếc áo sơ mi hợp."
Sở Nguyệt bàn tay đưa đúng lúc tim y đang nóng lên, rõ ràng chỉ là một bàn tay thôi, nhưng bất kể là ngón tay, lòng bàn tay cổ tay, hoặc chiếc áo sơ mi bao lấy cổ tay, đều mang một vẻ đoan chính và cấm dục.
Có câu rằng tay đoán mỹ nhân, câu tuy đúng, nhưng y thể đảm bảo, chỉ cần thấy bàn tay đủ khiến vô cùng mong đợi và ảo tưởng về vẻ ngoài của chính .
Và vẻ ngoài cùng khí chất của tuyệt đối sẽ làm thất vọng.
Chỉ là còn kịp sờ, Sở Nguyệt thấy câu , y giơ tay xoay cổ tay áo đối phương, chiếc cúc đó, cảm thấy cái thứ nhỏ bé đúng là ở đúng chỗ.
"Tôi một cái khác." Tông Khuyết ánh mắt y, dậy.
"Không cần." Sở Nguyệt theo bản năng nắm lấy cổ tay , cảm giác quá lạnh lẽo chạm , tay y co một chút, y kéo ngoái đầu mà hề buông , "Chỉ thử đeo thôi."
Chuyện vô bộ quần áo trong một ngày mà đặt lên y thì y sớm thấy phiền , nhưng đối phương vô cùng kiên nhẫn.
"Được." Tông Khuyết xuống bên cạnh y , thanh niên cụp mắt nghịch cổ tay áo của .
Thân hình thanh niên cứng đờ, thở nín , nhưng vành tai đỏ.
Sở Nguyệt chỉ tùy tiện luồn khuy măng sét qua, nhưng dù cách đeo thông thường, chiếc khuy măng sét dừng ở vị trí đó, cũng đến mức khiến lòng nóng lên, quả thực là bàn tay hảo nhất trong tay họa sĩ, loại mà thấy là ngắm ngắm .
Ngón tay y nới lỏng cổ tay áo, bàn tay ngoan ngoãn đưa qua, tạm thời kẹp chiếc khuy còn lên.
Áo sơ mi và khuy măng sét cùng chất liệu màu đen, nổi bật, nhưng thứ vốn cần nổi bật, chỉ cần tổng thể , thỉnh thoảng thấy một chút, cảm thấy vô cùng đáng giá.
"Thích ?" Sở Nguyệt món phụ kiện vô cùng phù hợp , ngước mắt hỏi.
"Ừm." Tông Khuyết đáp một tiếng.
"Tôi xem còn gì nữa." Sở Nguyệt hài lòng xoay , mở thêm một chiếc hộp, bên trong là một chiếc kẹp cà vạt, nhưng bên cạnh đeo cà vạt.
Sở Nguyệt cầm đồ trầm ngâm: "Anh yên đừng động đậy."
"Được." Tông Khuyết động tác lục lọi hộp của thanh niên, đáp.
Từng chiếc hộp lượt mở , cho đến khi y lấy chiếc cà vạt dùng làm phụ kiện từ bên trong.
Sở Nguyệt mở nó đầu, dậy thì tim đập mạnh, đang ngay ngắn mặt, y nín thở : "Tôi giúp đeo."
"Được." Tông Khuyết sắc mặt cứng đờ của thanh niên, nâng cằm lên.
Sở Nguyệt giơ tay, lật cổ áo lên, khi vòng cà vạt qua gáy , ánh mắt y khẽ ngước lên, khi đối diện với ánh mắt đối phương vẫn luôn y thì thở y khẽ nới lỏng, khoảnh khắc đó y chỉ cảm thấy hình như thở của làm phiền đến đối phương, ánh mắt y miêu tả tỉ mỉ, nhưng thứ y nhận lúc đó là thứ gì về hội họa, mà là nhịp tim của chính .
Đẹp quá cũng là một cái tội.
Ngón tay y khẽ móc, cúi đầu thứ giữa các ngón tay, kiềm chế nhịp tim của thắt nó , đó nhẹ nhàng đẩy lên cổ áo, nút thắt cà vạt cố định, cảm giác cấm d.ụ.c đó dường như tăng thêm một bậc, khiến vô cùng x.é to.ạc .
Lòng Sở Nguyệt rối bời, nhưng tay y lật cổ áo , khi ngón tay nới lỏng thì đối diện với đang mặt, khoảnh khắc đó y vô cùng x.é to.ạc quần áo mà hôn cho thỏa.
Đừng nghĩ nữa!
Yêu đương làm gì chuyện dâm tục như ?! Lỡ làm máy nhà sợ thì ?
Sở Nguyệt buông cổ áo , định rời thì mặt ôm chặt lấy eo, trong lòng y lập tức sóng gió cuồn cuộn, giằng co lặp lặp , cuối cùng tay y cũng nâng lên ôm lấy má đối phương, ngón tay xoa lên mặt mày , lạnh lùng : "Ngoan, đừng quậy."
Y dùng hết sức nhẫn nại của , cứ tiếp tục thế lẽ sẽ vô cùng tồi tệ.
Tông Khuyết im lặng một lát, vẻ giằng co trong mắt thanh niên, kiên định ôm y lòng.
Cơ thể Sở Nguyệt thể chối từ, khi chống tay lên vai đối phương và tựa lòng , môi y cọ qua cổ , thở dễ chịu ùa khoang mũi, cánh tay ôm y mạnh mẽ, nơi y thấy hình như đang đập nhịp tim mạnh mẽ của cơ thể , nơi giống như mạch sống, là vùng cấm tuyệt đối, cấm d.ụ.c đến mức khiến tim đập loạn xạ.
Háo sắc là bản tính của con .
Sở Nguyệt nín thở, môi y dán nơi đó, khi nhận thấy cánh tay ôm y khựng , y ôm chặt lấy cổ .
Không chịu nổi thì đừng nhịn nữa, đây là máy của y, là bạn đời của y, y hôn thì hôn.