VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 877: Bàn tay to và người máy (1)
Cập nhật lúc: 2026-05-08 13:07:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nơi quả thật công nghệ phát triển hơn thế giới nhỏ nhiều." Nhạc Giản những cánh cổng ánh sáng đang mở cực nhanh, .
Đó chỉ là khoa học công nghệ, mà còn là lực lượng. Chỉ là, nó thể hiện theo phương thức thích ứng với tâm lý con hơn, khiến lực lượng thể cảm nhận mạnh hơn thế giới nhỏ nhiều.
Đây là nơi thể sáng tạo sinh mệnh, nhưng họ lạm dụng năng lực đó, mà biểu hiện nó hình thức công nghệ và vật liệu, từ đó tạo những thể ý thức như hệ thống.
"Thế giới thăng cấp bằng hình thức công nghệ cũng thể đột phá chiều gian." Tông Khuyết vẻ mặt đ.á.n.h giá của thanh niên, giải thích: "Nơi là hướng tới cuối cùng của khoa học công nghệ."
Không gian, thời gian, sinh mệnh chẳng qua chỉ là những thứ cơ bản nhất.
Là hướng tới chứ là điểm cuối, Nhạc Giản suy ngẫm lời . Có lẽ một ngày nào đó nơi cũng thể tạo lực lượng tương đồng với Hư Vô, nhưng xóa bỏ cảm xúc và tình cảm. Điều chút khó tưởng tượng, nhưng khi vạn vật mới hình thành, lẽ sinh linh cũng từng nghĩ thể đạt tới độ cao như , giống như y từng dự đoán bản sẽ sinh .
Cánh cổng ánh sáng mở lối. Thỉnh thoảng nơi , gật đầu chào hỏi. Dù sắc mặt họ thế nào, hỏi thăm , bàn tay Nhạc Giản vẫn luôn bên cạnh nắm chặt.
"Nếu buông tay thì sẽ thế nào?" Sau khi rời , Nhạc Giản nhẹ nhàng móc ngón tay hỏi, "Sẽ tấn công ư?"
"Không ." Tông Khuyết bên cạnh, , "Sự tồn tại của em thế giới căn nguyên đến ."
Cánh cổng ánh sáng mở , một phòng thí nghiệm sạch sẽ, sáng sủa xuất hiện mặt hai . Có những thiết tinh vi đang vận hành, cả dữ liệu lơ lửng. Là phòng nghiên cứu trung tâm, Nhạc Giản nghĩ rằng y sẽ thấy một căn phòng đầy mặc áo blouse trắng.
thực tế, ăn mặc như chỉ một. Y đang qua theo cánh cửa mở. Thanh niên hình cao ráo, ngoại hình tinh tế, chiếc áo blouse trắng khoác khiến trông đặc biệt sạch sẽ và xinh . Chỉ chiếc kính đơn đang trượt dữ liệu mặt khiến thanh niên dường như toát vẻ lạnh lùng bao bọc bởi cơ giới.
"Thế giới căn nguyên sẽ tùy tiện động thủ, ngài thể yên tâm." Thanh niên rõ ràng thấy lời y, giọng cất lên cũng trong trẻo.
Bên cạnh , một đàn ông khác cũng sang. Dung mạo của thanh nhã, đẽ như tranh thủy mặc, nhưng toát sức sống dồi dào, đôi mắt mang theo chút ý và sự tò mò hề thất lễ, khẽ gật đầu.
Mà hai khác cạnh thiết , nhưng khi ánh mắt Nhạc Giản chạm đến khẽ co rút đồng tử.
Cả hai đều hình cao lớn. Một trông lạnh lùng, nhưng khi ngước mắt sang mang theo ý . Một khác sở hữu đôi mắt đào hoa cực kỳ phong lưu, tự nhiên như mang theo ba phần ý . Cả hai động đậy, nhưng khí chất riêng thể hiện, cách gần phân biệt rõ ràng. Nếu bình thường lẽ sẽ thấy họ dễ gần, nhưng giờ phút dường như là trạng thái cởi bỏ ngụy trang.
Từng chạm đến rìa Hư Vô, chắc chắn dễ đối phó. Ánh mắt họ đều lướt qua một cách nhẹ nhàng, hề mạo phạm, nhưng tầm khẽ dịch chuyển, đặt lên bên cạnh y.
Nhạc Giản thu hồi ánh mắt về phía bên cạnh. Tông Khuyết liếc mắt qua đó một cái, khẽ gật đầu thu hồi ánh mắt, giới thiệu: "Vị là tiến sĩ Đường Nguyễn, vị là Chung Ly Bạch , còn là bạn đời của họ, lát nữa sẽ giới thiệu cho em . Đây là yêu của , Nhạc Giản."
"Chào các vị." Nhạc Giản nhếch môi .
Đường Nguyễn nụ của y, sắc mặt khẽ động, cất chiếc kính đơn , : "Chào ngài, hoan nghênh đến với thế giới căn nguyên."
"Chào ." Chung Ly Bạch nở nụ .
"Tôi đưa em đến làm chứng nhận phận, và nộp dữ liệu về Hư Vô." Tông Khuyết nắm tay bên cạnh, bước trong, .
"Làm phiền ." Nhạc Giản .
Đường Nguyễn khẽ chớp mắt, : "Xin đợi một lát."
Anh sang bên cạnh, : "Dữ liệu mới ghi xong , đưa họ làm chứng nhận phận ."
"Được." Chung Ly Bạch đáp một tiếng. Khi về phía hai , sắc mặt chút do dự về phía khu nghỉ ngơi.
Vị nhà họ cuỗm hệ thống của , chuyện chút ngại.
Ánh mắt Nhạc Giản khẽ chuyển, chỉ thấy đến bên cạnh đàn ông phong lưu chuyện. Trong lòng đàn ông phong lưu , chú ch.ó con lông trắng như nhung đang rưng rưng nước mắt về phía , nhưng dám kêu một tiếng. Còn con hổ lớn vốn cùng thì đang bò mặt đất nơi đó, nhưng tự ý tiến lên.
"Đứng ở đây là ." Đường Nguyễn mở màn hình ánh sáng, một vòng tròn ánh sáng mờ mờ hiện mặt đất.
Nhạc Giản bước lên, một lực lượng tinh tế bám y, vòng hào quang dữ liệu lưu động, và ý thức của y cũng đang tạo liên kết với thế giới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-877-ban-tay-to-va-nguoi-may-1.html.]
Tông Khuyết bên cạnh . Việc chứng nhận như thế sẽ gây bất kỳ ảnh hưởng nào, nhưng sẽ lưu một tia ý thức. Chỉ cần gặp lực lượng ngang bằng với thế giới căn nguyên, họ đều thể tạo liên kết, nhằm đề phòng ký chủ gặp bất trắc khi làm nhiệm vụ, làm tổn hại đến căn nguyên.
Nhạc Giản hề cảm thấy khó chịu. Vòng ánh sáng chỉ diễn trong chốc lát kết thúc. Đường Nguyễn mở miệng : "Xong ."
"Cảm ơn." Nhạc Giản bước khỏi vòng tròn, đến mặt Tông Khuyết , "Thế là xong ư?"
"Ừm." Tông Khuyết đáp, "Chứng nhận phận kết thúc. Bên cần một chút thời gian để ghi dữ liệu, em đến khu nghỉ ngơi để nghỉ ngơi ?"
"Tiện thể giải cứu nhóc hệ thống luôn chứ?" Nhạc Giản hỏi.
"01 đang trông nó, sẽ xảy chuyện gì ." Tông Khuyết .
Đối với hệ thống mà , Tổ Chém G.i.ế.c quả thực là mối đe dọa lớn, nhưng chỉ đối với những hệ thống làm điều ác. Lực lượng của hệ thống nhỏ đủ để dẫn động thế giới. Hệ thống cao cấp sắp xếp ở vị trí đầu đủ để lay động lực lượng của thế giới căn nguyên. 01 giải cứu, điều đó chứng tỏ cần giải cứu.
"Em nhớ hình như nó là cái theo từ đầu đúng ." Nhạc Giản suy tư .
"Ừm." Tông Khuyết đáp.
Hai họ đang chuyện, 1314 về phía đó nhưng vẫn thấy ký chủ đến giải cứu nó, quả thực đau lòng c.h.ế.t. Đây là khổ nạn gì ... Mùi thịt khô truyền đến chóp mũi. 1314 ngẩng đầu, há miệng định c.ắ.n thì miếng thịt khô bay mất.
Tuy cần ăn, nhưng vẫn thể ăn mà!
"Gâu gâu!"
Đứng ! Đừng chạy!
Chú ch.ó nhỏ xíu đuổi theo miếng thịt khô, cái đuôi gần như ngoáy thành một bông hoa, còn bộ dạng rưng rưng nước mắt lúc nãy nữa. Cho đến khi c.ắ.n một miếng, ngay lập tức, cuộc đời hệ thống thỏa mãn.
"Thần kỳ." Thẩm Thuần buông miếng thịt khô , chút vụn tay làm sạch và biến mất. Ánh mắt rơi xuống hai đang trò chuyện , .
Tay Chung Ly Bạch đặt bàn tay đang trêu chọc chú ch.ó nhỏ của , nhẹ nhàng nhéo một cái, nhưng nắm ngược .
"Quả thực thần kỳ." Lâm Túc hai đang đến, .
Lâm Túc thể yêu đương là vì những d.ụ.c vọng thế tục, còn Tông Khuyết thì khác. Hắn nghiêm cẩn đến mức dường như gạt bỏ d.ụ.c vọng, cảm xúc ở gần như bằng , nhưng hiện tại trở nên nồng đậm hơn nhiều.
Đường Nguyễn đang sắp xếp dữ liệu đầu Lâm Túc một cái.
Tông Khuyết ấn vai bên cạnh, để y xuống một bên, đối diện với ánh mắt đ.á.n.h giá của hai , mở lời : "Giống ."
Tìm một bạn đời vĩnh viễn ở bên là một chuyện dễ dàng. Trước đây từng dự tính sẽ tìm . Còn hai thì vẻ dễ gần, nhưng thực khó để trao trái tim cho khác. Việc họ thể tìm bạn đời, và còn yêu sâu sắc, cũng thần kỳ kém.
Cả hai đều sững sờ. Lâm Túc : "Chúc mừng, để tự giới thiệu, Lâm Túc, yêu của tiến sĩ Đường."
"Thẩm Thuần, yêu của Chung Ly ." Thẩm Thuần cũng mở lời .
Nhạc Giản cũng nở nụ chào hỏi: "Chào các vị."
Tổ trưởng tổ Sáu và tổ Bảy, hẳn là những bạn mà Tông Khuyết với y khi đó. Quả nhiên tiêu chuẩn cao, nhưng cũng đều bạn đời .
"Họ là bạn của , em cứ đây nghỉ ngơi , lát nữa qua." Tông Khuyết cúi đầu dặn dò.
"Được, yên tâm." Nhạc Giản ngước mắt .
Đều là bạn bè, vẫn nên khách sáo một chút, hòa bình chung sống.
"Ừm." Tông Khuyết đáp một tiếng. Hắn sang hệ thống đang ôm thịt khô mà gặm , : "1314."
1314 ngẩng đầu. Khi thấy ký chủ, nó lập tức quên miếng thịt khô, kích động đến mức rưng rưng nước mắt, cái đuôi vẫy tít mù chạy về phía đó. Chỉ là trong lúc chạy, nó vô thức dừng , ngẩng đầu liếc , nhận thấy ánh mắt của vị đại lão nên nhanh chóng chạy về phía ký chủ của .