VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 846: Ảnh đế siêu khó theo đuổi (31)
Cập nhật lúc: 2026-05-08 13:05:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thực từ lâu , điều y mong mỏi nhất là lời khen từ . lời là lời thật, chỉ thỉnh thoảng khi y hỏi thẳng ' một chút ưu điểm nào ?', sẽ im lặng một lát rằng y tiến bộ.
Mặc dù y diễn xuất của lúc đó tệ, nhưng vẫn mong chờ một ngày nào đó thể những lời khẳng định tuyệt đối từ miệng . Sự khẳng định đó giá trị hơn bất kỳ giải thưởng nào.
Và khi nó đến đêm khuya , quả thực còn hạnh phúc và vững tâm hơn cả khi nhận chiếc cúp.
Cả y ngập tràn hạnh phúc, nhưng cảm giác thể bộc lộ ngoài, dường như cần hít một thật sâu mới thể bình tĩnh .
"Em càng ngủ nữa ." Kỳ Dụ lật hai cái .
Tông Khuyết im lặng một lát, : "Nhắm mắt , thả lỏng suy nghĩ và đếm ."
"Được." Kỳ Dụ nhắm mắt, nhẩm trong đầu. Từ một đến mười, 10, 20, 30... ngay lập tức nhảy vọt lên hàng trăm. Các con lộn xộn, y suy nghĩ, ngay lập tức cảm thấy bồn chồn.
Tông Khuyết thấy tiếng thở lúc nhẹ lúc nặng của thanh niên, rằng suy nghĩ của y đang sôi nổi: "Thả lỏng suy nghĩ, để đếm."
"A?!" Kỳ Dụ đột nhiên mở mắt, sang bên đó, tim đập rộn ràng, "Anh đếm ư?!"
Giọng của đối phương mang một chất cảm lạnh lùng và trầm độc đáo, dễ chạm đến trái tim khác. Và trong màn đêm thấy gì , nó càng trở nên rõ ràng và thể phớt lờ.
"Được ?" Tông Khuyết hỏi.
"Ừm..." Kỳ Dụ chắc ngủ , nhưng y , giống như đối phương dỗ dành .
"Tìm một tư thế thoải mái và nhắm mắt ." Tông Khuyết .
"Ừm." Kỳ Dụ khẽ đáp, nghiêng, đè lên mép chăn. Rồi y thấy giọng trong đêm khiến tim nóng lên, "Một con cừu, hai con cừu..."
Nhịp điệu định, từng tiếng từng tiếng khiến tai và tim ngứa ngáy. Một việc mà dường như sẽ bao giờ xảy với Tông Khuyết, giờ đây đối phương đang làm nó vì y.
Giá mà thể ghi âm ... Kỳ Dụ mơ hồ thấy giọng dần xa, cố gắng thoát khỏi đó, nhưng cảm giác còn cảm nhận sự tồn tại của các ngón tay nữa.
...
Phong cảnh ở thành phố K . Rừng sâu, cành lá chằng chịt, lá cây quanh năm xanh tươi. Ánh sáng chiếu lên mặt hồ và núi non xen kẽ, thi thoảng còn gặp những cây nấm kỳ lạ và những con vật nhỏ chạy qua.
Chỉ là đạo diễn cho phép hái nấm đuổi theo các con vật. Ngoại trừ việc phim, ảnh chụp trong điện thoại của chất đống, đúng là như đang du lịch kết hợp phim.
"Anh Kỳ, đến chụp ảnh , đây?" Giọng của Lục Đồng Quang vang lên từ phía , vỗ vai y.
"Các em cứ chơi ." Kỳ Dụ hồn, .
"Anh Kỳ tâm sự ?" Lục Đồng Quang xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh y, hỏi.
"Không gì. Anh đang nghiên cứu kịch bản." Kỳ Dụ , "Cảnh tiếp theo của sắp đến ."
Lục Đồng Quang y một cái, điện thoại: "Vẫn còn nửa tiếng nữa cơ mà. Đi thôi, phong cảnh thế , chỉ nghiên cứu kịch bản thì gì . Anh thuộc lòng mà."
"Thật sự cần ." Kỳ Dụ hít một sâu, từ chối.
"Thôi ..." Lục Đồng Quang vuốt đuôi tóc ngựa của , dậy rời , và bắt thêm một tráng đinh nữa, "Anh Chu, giúp em chụp một tấm ? Em làm kỷ niệm."
"Em hàng trăm bức ảnh kỷ niệm ở đây còn gì." Người đàn ông mặc áo xanh , "Đâu là cả đời đến nữa."
"Sao em cảm thấy đang trù ẻo em ?" Lục Đồng Quang la lên.
Kỳ Dụ hai đuổi , bèn nở nụ , về phía bối cảnh đang thu dọn và những nhân viên bận rộn. Y khẽ thở dài, cất kịch bản , nhưng thấy giọng hỏi từ phía : "Có tâm sự ?"
Giọng lọt tai, cơ thể Kỳ Dụ khẽ run lên. Y bóng dáng cao lớn phía , : "Không . Chỉ là nghĩ vài ngày nữa đổi cảnh."
Tông Khuyết mặt mày hàm chứa ý của thanh niên, bước đến xuống chiếc ghế bên cạnh y, : "Sau đến, bất cứ lúc nào cũng thể đến."
"Anh gọi điện xong ?" Kỳ Dụ xuống bên cạnh, hỏi.
"Ừm. Sau khi xong bộ phim , em nghỉ ngơi một thời gian tiếp tục?" Tông Khuyết hỏi.
"Nghỉ ngơi một thời gian ." Kỳ Dụ , "Điều chỉnh trạng thái hãy bộ tiếp theo."
"Được." Tông Khuyết hỏi, "Trước khi đổi cảnh, xem xung quanh ?"
"Ừm." Kỳ Dụ khẽ đáp, "Chiều mai thu dọn đạo cụ, chắc sẽ rảnh."
"Được." Tông Khuyết .
"Đạo diễn hình như chuẩn xong , em đây." Kỳ Dụ mím môi, về phía bối cảnh và dậy.
"Ừm." Tông Khuyết đáp lời, bóng dáng vội vã của thanh niên rời và trò chuyện vui vẻ với , ánh mắt khẽ trầm xuống.
...
Sau khi xong cảnh diễn tập thể , đoàn làm phim di chuyển, các đạo cụ thu dọn và sắp xếp, trống một buổi chiều rảnh rỗi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-846-anh-de-sieu-kho-theo-duoi-31.html.]
Trang phục diễn của các diễn viên cởi , diễn viên khách mời vẫy tay tạm biệt, đoàn làm phim bận rộn, nhưng các diễn viên rảnh rỗi hơn nhiều.
Những ở khắp nơi chụp ảnh. Tiếng lá khô xào xạc chân, rừng cây rậm rạp, xa là thôn trấn.
Tông Khuyết bên cạnh thanh niên. Trước đây y bận phim, giờ rảnh rỗi, y thể kiềm chế mà cầm điện thoại chụp ảnh khắp nơi.
"Anh Khuyết, chụp một tấm ở đây ?" Kỳ Dụ cầm điện thoại về phía , hỏi.
"Được." Tông Khuyết đáp.
"Đợi một chút, để em tìm góc." Kỳ Dụ xung quanh, tìm một cái cây cong và rậm rạp, : "Đứng ở đây ."
Tông Khuyết đến, ở vị trí y và về phía y.
Kỳ Dụ lùi vài bước, dùng ống kính điện thoại thu gọn khung hình. Kỹ thuật chụp ảnh của y thực lắm, nhưng đàn ông trong khung hình vô cùng cao lớn và điển trai. Dù chỉ là chụp ngẫu nhiên, dường như cũng thể trở thành một bức ảnh tạp chí hàng đầu, ghi cả con và cảnh vật.
Nếu đối phương làm mẫu, chắc chắn sẽ là mẫu hàng đầu, vì dường như bất kỳ bộ quần áo nào khoác lên cũng toát lên vẻ thẳng thắn và cao cấp.
"Xong ." Kỳ Dụ vẫy tay khi chụp vài tấm.
Tông Khuyết đến, thanh niên vẫn đang tìm kiếm cảnh vật, : "Em chụp ?"
"Hả?" Kỳ Dụ dừng , đầu , đột nhiên , "Anh Khuyết, em phim ở đây mấy ngày , Đồng Quang và cũng chụp cho em nhiều, đăng một đống ảnh ."
"Ừm." Tông Khuyết đáp lời, theo bóng dáng của y.
Bên ngoài rừng cây là một con đường. Mặc dù là thôn trấn, nhưng phần lớn các phương tiện đều là ô tô, bộ đường ít.
Đây là một nơi đặc biệt, nhưng từ một thành phố lớn đến một thôn xóm yên bình, dễ dàng nảy sinh cảm giác mới lạ.
"Thực sống ở một thôn xóm như thế thoải mái." Kỳ Dụ hít một sâu, về phía những cánh đồng lúa và ruộng dâu xa xa, .
"Sau chúng cùng trải nghiệm du lịch nhà nông." Tông Khuyết nụ mặt y, .
Một thôn xóm thực sự sẽ khổ. Muốn trải nghiệm mà vẫn thoải mái, nhất là đến những nơi đầy đủ tiện nghi.
"Được." Kỳ Dụ .
Thôn trấn yên tĩnh, nhưng nhiều làm việc đồng ruộng. Tông Khuyết thanh niên đang về phía xa, : "Em tâm sự gì ?"
Hắn thể cảm nhận y đang giấu điều gì đó, nhưng thể xác định rõ đó là gì.
Bước chân của Kỳ Dụ dừng , y mím môi, đầu ánh mắt của đàn ông đang rơi , : "Có tâm sự thì gì lạ. Mỗi ngày nhiều chuyện, luôn một chút tâm sự. Anh Khuyết tâm sự gì ?"
Tông Khuyết trầm ngâm: "Có chứ."
Kỳ Dụ khẽ sững sờ, hỏi: "Anh cũng chuyện giải quyết ?"
"Ừm, đang suy nghĩ." Tông Khuyết y, .
Ánh mắt Kỳ Dụ khẽ động, y nở nụ , : "Vậy em sẽ hỏi nữa."
Đối phương , lẽ là tự giải quyết. Mà chuyện của y thực cũng chỉ thể tự hóa giải.
"Anh là Kỳ Dụ ?" Một giọng hỏi nhỏ nhẹ truyền đến từ bên cạnh.
Hai đầu , thấy vài thiếu niên thiếu nữ đeo cặp sách. Cặp sách màu sắc khác , một còn mặc đồng phục học sinh, trông thẳng thắn và non nớt.
Khi thấy hai , mắt của một vài sáng lên.
"Thật sự là Kỳ Dụ ?"
"Hay là giống thôi?"
"Chắc , tớ bố em mấy ngày nay đoàn làm phim đến , cho gần quá."
"Anh là Kỳ Dụ ạ?" Một cô bé ngượng ngùng ngẩng đầu hỏi.
" ." Kỳ Dụ ánh mắt tò mò và vui sướng của bọn nhóc, mỉm : "Các em tan học về ?"
"Vâng, chúng em cùng xe buýt của trường về." Một thiếu niên lên tiếng.
" là ."
"Em là fan của , em thích phim đóng."
"Anh thể ký tên cho em ạ?" Vài đứa trẻ một cách rụt rè và nhiệt tình, mặt đều đỏ.
"Đợi em một chút." Kỳ Dụ với Tông Khuyết một tiếng đến, mấy đứa trẻ vây gần như một nửa.
"Ừm." Tông Khuyết đáp . Hắn thanh niên nhận lấy sổ, hình dán từ trong cặp sách của bọn trẻ, ký tên một cách thuần thục và dịu dàng, trả lời một câu hỏi khiến chúng tò mò và phấn khích.