VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 73: Quà tặng của Hải Thần (32)

Cập nhật lúc: 2026-03-19 15:23:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tông Khuyết cúi xuống, đặt tai sát phần bụng bên hông y: "Để xem."

Nguyệt lập tức nín thở, nghiêm túc lắng thì : "Bây giờ thể thấy t.h.a.i nhi cử động ?"

"Có thể." Tông Khuyết ngẩng đầu lên, : "Giống như thật sự âm thanh tim đập."

"Vậy ? Phải ?" Nguyệt hít sâu một : "Vậy thì ."

Hắn rốt cuộc thấy âm thanh gì?

"Xem vẻ khỏe mạnh, thật cũng cần vội vàng quá, ép quá chỉ là đốt cháy giai đoạn thôi." Tông Khuyết buông tay khỏi bụng y, xuống giường, từ phía ôm lấy y, lòng bàn tay nóng ấm dán lên bụng truyền nhiệt sang Nguyệt.

Chiếc giường mềm mại ấm áp thế là thứ biển sâu thể . Nguyệt ánh sáng vàng nhạt từ đèn bàn, y thích tư thế bây giờ, cảm giác như bao bọc, thậm chí còn thể thấy tiếng tim đập trầm từ phía . Nếu chỉ cần ở bên , y sẽ thật sự vui vẻ.

"Chúng đợi hai hôm nữa đến bệnh viện kiểm tra." Giọng Tông Khuyết vang lên trầm thấp trong bóng đêm: "Cần chuẩn phòng trẻ con , mua ít quần áo cần dùng lúc sinh ."

Nguyệt: "..."

"Nếu con sinh mà em cho b.ú thì cũng chuẩn sẵn sữa bột các thứ." Tông Khuyết : "Em nghĩ thử xem chúng còn thiếu thứ gì nữa."

Nguyệt nắm lấy tay , cảm thấy thật sự sự thật, nhưng lời đến bên môi nhịn xuống, y xoay : "Chúng đừng đến..." Đứa bé .

"Cẩn thận khi xoay , đừng đè lên bụng." Tông Khuyết nhắc.

Khoảnh khắc Nguyệt nổi giận, đuôi cá quét nhẹ qua , lập tức xoay xuống giường: "Anh thích con đến thì mà sống với con !"

Tiếng bước chân vang lên dồn dập, biến mất khỏi phòng ngủ, ngay cả cánh cửa cũng y mạnh tay đóng sầm .

1314 nhỏ giọng lên tiếng: [Ký chủ, khiến cá tức giận .]

Người cá lòng vốn hẹp hòi, chỉ hận thể kéo ký chủ xuống biển nhốt luôn. Kết quả bây giờ, ký chủ cũng con, cũng con, còn là đứa con thật. Người cá tức điên mới là lạ.

[Nói dối càng nhiều càng khó giải thích.] Tông Khuyết dậy, lên tiếng.

Hắn thể tiếp tục diễn cùng đối phương, nhưng vài chuyện thể để hiểu nhầm.

Nói dối càng lúc càng phức tạp, đến cuối cùng sẽ khó giải quyết.

1314 nghi hoặc: [Hả?]

Tông Khuyết đáp , chỉ xách theo quần áo mở cửa ngoài. Bên ngoài yên ắng lạ thường, bóng đêm như men say, cần bật đèn, ánh trăng ngoài cửa sổ cũng đủ soi sáng cả căn phòng tựa như phủ một lớp sương bạc, làm đang bên khung cửa sổ gần như phát sáng.

Tông Khuyết tiến gần, cá khẽ ngoái đầu , mái tóc như ngân hà rũ xuống, cũng làm cho đôi mắt ánh lên vẻ trống trải và tịch mịch của biển đêm: "Anh đừng tới đây."

Tông Khuyết khoác áo lên vai y, cài nút : "Xin ."

"Anh cần xin , nên xin là em." Nguyệt gần trong gang tấc, khẽ : "Anh thật sự mong đợi đứa bé đời đến ư?"

"Không." Tông Khuyết chỉnh vạt áo cho y, vòng tay ôm y từ phía .

Nguyệt khẽ nghiêng , nhưng yêu cầu mắt , bởi vì như thế y sẽ rõ âm thanh từ chính trái tim : "Sao thể chứ?"

"Anh cần chịu trách nhiệm với những gì làm." Tông Khuyết trầm giọng đáp.

Nếu cá trong lòng thật sự mang thai, sẽ gánh vác trách nhiệm làm cha.

"Còn với em, cũng là trách nhiệm ?" Nguyệt về bầu trời đêm, nơi đây đêm tối cũng chẳng kém gì biển Nguyệt Quỳnh, chỉ là còn tiếng sóng vỗ, khiến y cảm thấy chút trống vắng.

"Không ." Tông Khuyết đáp.

Hắn vốn chỉ hứng thú với linh hồn của , thưởng thức vẻ và sức sống trời đất yêu thương, hy vọng y thể thế tục làm vẩn đục, mãi mãi giữ sự thuần khiết .

Cho dù mãi mãi gặp , vẫn mong y thể sống thế giới .

Thế nhưng đối phương vẫn cố chấp bước cuộc sống của khiến cách nào vờ như thấy.

Đối với một sinh linh như , cũng giống mà yêu mến, nhưng tình cảm khác với cái gọi là tình yêu của con . trong vô cá, thể khắc sâu trong ký ức , chỉ duy nhất mắt.

"Thật em khả năng mang thai." Nguyệt siết c.h.ặ.t t.a.y , khẽ : "Ở đây, cũng con của ."

Ban đầu y chỉ giày vò một chút, ngờ kết quả là giày vò chính .

"Anh ." Tông Khuyết siết chặt vòng tay ôm y.

"Khả năng sinh sản của em ở..." Nguyệt đang thì đột nhiên ngừng , đầu về phía đàn ông: "Anh ?"

" ." Tông Khuyết vẻ mặt nghi hoặc của y, bình thản đáp: "Bắt mạch là thể nhận , em cơ quan mang thai."

Trong khoảnh khắc, bóng đêm trở nên vô cùng yên tĩnh, từ vang lên tiếng quạ kêu, phá tan sự im lặng. Khóe môi Nguyệt khẽ nhếch lên, bật thành tiếng: "Cho nên ngay từ đầu ?"

Bất kể cái gọi là bắt mạch là thứ gì, y hiện tại chỉ cảm thấy tất cả những chuyện đều thật hoang đường.

Y cứ ngỡ dắt mũi , kết quả chơi!

Người đàn ông một nữa cho y một bài học sâu sắc, mà y thì cứ luôn quên rằng cái gã mặt lạnh, lòng đen tối chỉ tàn nhẫn với khác.

Tông Khuyết khuôn mặt đang rạng rỡ của y, đáp: "Ừ."

Lúc , chỉ thể thật.

"Anh thật sự nghĩ em sẽ làm gì ?" Nguyệt gạt tay , kéo cổ áo , .

"Anh nghĩ em cũng vạch trần từ đầu." Tông Khuyết ngăn cản hành động của Nguyệt, chỉ bình tĩnh thẳng y .

"Em..." Nguyệt lập tức nghẹn lời, bởi vì lúc ban đầu y cố tình lừa cũng chính là thấy hoảng sợ, luống cuống vì .

Nếu Tông Khuyết mắc bẫy, Nguyệt sẽ ôm con bỏ , khiến hối hận đến mức lóc cầu xin, tất nhiên y mong vạch trần từ đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-73-qua-tang-cua-hai-than-32.html.]

Chuyện nếu xét từ đầu đến cuối, Nguyệt đột nhiên nhận là chính mới là đuối lý: "Chuyện ..."

Con thường như thế nào nhỉ, hình như một khi cãi mà phát hiện sai thì lập tức chuyển sang vấn đề thái độ.

"Anh đưa em đến một nơi." Tông Khuyết nắm cổ tay Nguyệt, ôm lấy y .

Nguyệt chút bất ngờ, nhưng trong khoảnh khắc bước khỏi cửa, hai chân y vẫn hóa thành đuôi cá, đó đặt lên phi thuyền.

Tông Khuyết vẫn mặc áo ngủ, trực tiếp ghế điều khiển, bắt đầu thiết lập lộ trình.

"Chúng ?" Nguyệt biệt thự dần xa cùng bầu trời đầy phía đầu, cảm thấy chuyện giống như cãi .

Tông Khuyết đường bay giữa trời đêm, đáp: "Tới nơi em sẽ ."

"Ừm." Nguyệt tựa má bên cửa sổ, thì bẻ miệng cũng .

Phi thuyền xuyên qua bầu trời đêm, về một hướng đổi, bầu trời đêm phía đỉnh đầu như đang trôi qua, giống như vẫn yên một chỗ. Nguyệt đàn ông bên cạnh ít lời trầm mặc, ngón tay nhẹ gõ: "Ở đây dù cũng chán, là chúng ..."

Rào... Rào...

Âm thanh sóng vỗ như vang lên bên tai, Nguyệt đột nhiên im bặt, đầu xuống phía mặt đất, thấy ánh trăng là con đường dọc bờ biển.

Nơi biển Nguyệt Quỳnh nhưng là nơi y vô cùng quen thuộc.

Phi thuyền vẫn tiếp tục bay về phía , thở biển khơi như len qua khe cửa sổ tràn khiến ánh mắt Nguyệt thể rời .

Giống như cá gặp nước, y vốn luôn yêu biển rộng, nơi mà y thể tự do vùng vẫy.

Phi thuyền dần hạ thấp độ cao, Nguyệt đầu sang đàn ông bên cạnh, những suy đoán hiện lên trong đầu khiến tim y ngừng đập mạnh.

Trong khoảnh khắc yên tĩnh , phi thuyền dường như tìm thấy một hòn đảo giữa vùng biển mênh mông, đáp xuống mặt đất.

Cửa khoang mở , vài con chim giật kêu to bay về phương xa. Nguyệt đàn ông ngoài cửa khoang vươn tay , khi nắm lấy thì ôm lấy mang ngoài.

Gió biển thổi lồng lộng, nhưng khiến cả y như thả lỏng.

Hòn đảo phía chìm trong bóng tối, Tông Khuyết ôm cá trong lòng về phía biển, giẫm qua bãi cát mềm, đặt y xuống vùng nước phía .

Dưới ánh trăng, chiếc đuôi cá ánh bạc nhẹ nhàng quẫy trong nước, vẫn là dáng vẻ nhất trong ký ức.

"Nguyệt." Tông Khuyết nắm lấy tay y.

Đuôi cá của Nguyệt khẽ đong đưa trong nước biển, đối diện với ánh mắt của , trái tim y đập mạnh đến mức khiến chính hoảng hốt: "Cái gì?"

Muốn hôn ư?

"Anh lấy hòn đảo làm tín, lấy bộ tài sản của làm sính lễ, xin cùng em hết cuộc đời ." Tông Khuyết siết c.h.ặ.t t.a.y y, trầm giọng .

"Hòn đảo ?" Nguyệt chớp mắt, một ý nghĩ thể tin nổi dâng lên trong lòng.

"Ừ, mua nó cùng một phần vùng biển xung quanh. Nơi thích hợp để cá sinh sống." Tông Khuyết y .

Nguyệt chút ngẩn ngơ , nơi hốc mắt dâng lên một cảm giác chua xót nên thuộc về y, sống mũi cay cay, cả như đang nhẹ nhàng chấn động theo từng nhịp tim.

Y vẫn nhớ rõ Tông Khuyết từng một câu, rằng cần vì một chiếc bồn tắm nhỏ hẹp mà từ bỏ biển cả mênh m.ô.n.g vô tận.

Khi y lên bờ từng do dự nhiều. bạn đời của y cùng y xuống biển sâu, y cũng ép theo , bởi vì như thế sẽ hạnh phúc.

Chỉ là nơi ... hề nhỏ hẹp chút nào.

"Vì cầu hôn lúc ?" Nguyệt nhẹ giọng hỏi.

A, quả nhiên là y thích .

"Bởi vì nếu giải thích rõ ràng, em sẽ hiểu lầm là vì đứa trẻ." Tông Khuyết y, đáp.

"Anh em hiểu lầm cơ ?" Nguyệt , trong mắt ngập tràn ánh nước, trong lòng trỗi dậy một cảm xúc thể tin nổi. Cảm giác như bộ thể đều tan mộng ảo, tất cả những phiền muộn bỗng chốc hóa thành tro bụi.

"Ừ." Tông Khuyết đáp.

"Vậy... em đồng ý." Nguyệt đưa tay , mỉm : "Chiếc nhẫn kim cương mà con các vẫn ?"

Nghe chỉ cần đeo là coi như ràng buộc .

Tông Khuyết nhíu mày: "Cục đá đó chẳng giá trị gì, em thích thứ đó ?"

Tiếng gió biển như tạm ngừng trong chốc lát, Nguyệt cũng giận. Y chỉ cảm thấy đàn ông thật sự khác với những khác: "Anh chuẩn thật đấy ?"

Không cũng , thứ mắt thế là đủ .

"Anh chuẩn cái ." Tông Khuyết lấy một chiếc hộp nhỏ, mở để lộ chiếc nhẫn bên trong mặt y.

Viên đá quý màu xanh thẫm ánh trăng lạ thường, đính chiếc nhẫn đường viền mô phỏng sóng biển lăn tăn, ngay lập tức thu hút bộ ánh của Nguyệt: "Đây là gì ?"

"Là Aquamarine, màu sắc giống như đại dương. Anh cảm thấy hợp với em." Tông Khuyết : "Nếu em vẫn thích nhẫn kim cương..."

"Em thích cái ." Nguyệt vươn tay chạm nhẫn mà nhào tới ôm lấy vai đàn ông , siết thật chặt: "Em yêu ."

Không thể buông tay . Thậm chí y còn thấy hối tiếc vì gặp sớm hơn, đến tìm sớm hơn một chút.

Thậm chí nơi sâu nhất trong lòng còn dấy lên nỗi sợ mơ hồ, nếu ngày đó y vì một thoáng thương hại mà đặt lên bờ, liệu đàn ông sớm trở thành một phần của đáy biển và họ sẽ bao giờ gặp ?

Sợ hãi, đồng thời cũng là may mắn.

Tông Khuyết cụp mắt ôm lấy y, nhẹ nhàng vuốt tóc y: "Giờ còn thấy bất an ?"

"Không." Nguyệt nhắm mắt đáp.

Hiện tại y chỉ tràn đầy hạnh phúc mà thôi.

Loading...