VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 574: Hợp đồng chồng chồng (38)

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:45:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi rửa mặt xong, Đỗ Nhạc khỏi phòng ngủ. Bữa sáng chuẩn sẵn, chỉ là hôm nay món ăn thanh đạm hơn ngày.

Đỗ Nhạc xuống, máy nhỏ đặt bát đĩa lên bàn và : "Chủ nhân, tối qua ngài ăn gì, nên sáng nay cần ăn thanh đạm một chút."

Ngón tay Đỗ Nhạc khựng , ánh mắt khẽ dịch chuyển, liếc đàn ông đang nghiêm chỉnh màn hình, cố gắng giải thích: "Tối qua lúc về em mệt nên ngủ sớm."

Tông Khuyết vành tai ửng đỏ của thanh niên, hỏi: "Gần đây làm việc mệt lắm ?"

"Cũng , những việc quen thuộc thôi." Đỗ Nhạc , đối mặt với ánh mắt của .

Giỏi lắm, rõ ràng đối phương giỏi thấu lòng mà vẫn còn can đảm dối.

"Ăn sáng ." Tông Khuyết .

"Được." Đỗ Nhạc mỉm , cầm đũa gắp thức ăn.

Bữa sáng tuy thanh đạm nhưng hương vị khá , chỉ là thêm một , dường như mang đến một hương vị đặc biệt hơn.

Trong nhà quy tắc ăn , ngủ , nhưng chuyện trong khi ăn quả thật chút mắt. Đỗ Nhạc cúi đầu ăn, thỉnh thoảng ngẩng lên bắt gặp ánh mắt đàn ông đang dõi theo , khiến y đỏ mặt và tim đập loạn xạ.

"Chuyện bên chỗ ngài còn bao lâu nữa thì xong?" Đỗ Nhạc hỏi khi ăn xong, "Có tiện cho em ?"

"Thời gian chắc chắn, xử lý việc đấy mới về ." Tông Khuyết .

"Vậy ." Đỗ Nhạc dậy súc miệng, bên ban công, khoe với vườn hoa sửa sang : "Vườn hoa ban đầu trông gọn gàng, em nhổ hết cỏ dại và trồng thêm một vài loại hoa mới. Bây giờ trông trơ trọi, nhưng một thời gian nữa chắc sẽ nảy mầm. Lúc đó em sẽ xem tình hình thế nào trồng bổ sung."

Tông Khuyết qua vườn hoa theo hướng màn hình của y. Thật mấy bận tâm đến nơi đó, cỏ dại hoa đều do máy chăm sóc. bây giờ, vườn hoa thêm dấu vết của sự chăm chút. Dù hiện tại trông lắm, nhưng bố cục khá . Trong mắt thanh niên đang dạo trong vườn còn ánh lên vẻ dịu dàng và mong chờ: "Đã trồng những gì?"

"Chỗ em trồng hoa hướng dương, gieo hạt là sống. Bức tường bên trồng hoa tường vi, một thời gian nữa dựng giàn lên là chúng sẽ leo lên ." Đỗ Nhạc giới thiệu từng chút một. Mặc dù là những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, nhưng khi kể cho đối phương, y cảm thấy tâm trạng đặc biệt , dường như cả đang ở trong trạng thái thư giãn và bình yên.

"Sắp xếp ." Tông Khuyết .

"Thật em cũng chắc lắm, cứ trồng một thời gian xem ." Đỗ Nhạc dùng que chọc chọc đất , "Nếu sống , ngài cũng đừng em nhé."

"Không ." Tông Khuyết thanh niên rạng rỡ ánh nắng ban mai, , "Em vui là ."

Đỗ Nhạc nghiêng đầu , khẽ mím môi, cầm chiếc que đến một đất trống khác trong vườn: "Chỗ em trồng hạt táo và cam, hạt hoa thể mọc , còn hạt cây ăn quả thì chắc chắn."

Tông Khuyết mảnh đất đó : "Trồng dày, cách giữa các cây cần rộng hơn một chút."

"Ừm..." Đỗ Nhạc dùng que chọc chọc lớp đất khô, "Không tìm thấy hạt giống ở nữa ."

Tông Khuyết im lặng một lúc: "Vậy cũng ."

Đỗ Nhạc mỉm , dậy dựng chiếc que tường, khi lên ban công thì một đôi giày khác: "Không , dù thì hạt giống cũng nhiều lắm. Cách đây một thời gian, Tiểu Kỳ đến chơi và mang theo một giỏ trái cây lớn, em giữ một ít hạt của đủ loại."

Y phòng khách, xuống ghế sofa, đàn ông đang thẳng màn hình và hỏi: "Ngài cứ một tư thế như mệt ?"

"Không." Tông Khuyết .

Đây là thói quen hình thành, nhiều năm sống trong thế giới , thói quen càng trở thành phản xạ của cơ bắp.

"Được , thì em sẽ đây, dù bây giờ ngài cũng thể phê bình em ." Đỗ Nhạc cầm chiếc gối mềm sofa, tựa đó và .

"Em cứ thoải mái ." Tông Khuyết , tư thế lười biếng của y.

"Được." Đỗ Nhạc chống tay . Không thì , nhưng hễ mắt là y thấy mặt nóng bừng, tim đập rộn ràng. Y khẽ mặt : "Nhà Tiểu Kỳ nuôi một chú ch.ó con tên là Viên Tròn. Có lẽ Thượng tá Khang cũng sợ em ở một sẽ buồn chán."

Tông Khuyết y: "Em nuôi thú cưng ?"

"Em nuôi thú cưng, ngài sẽ ghen ư?" Đỗ Nhạc chống tay lên gối hỏi.

Tông Khuyết im lặng một lát: "Không ."

[Ký chủ, ở thế giới ngài ghen với linh hươu và tiên hạc bên cạnh Nhạc Nhạc đấy.] 1314 nhắc nhở, [Hơn nữa, một con thú cưng ít nhất cũng sống mấy chục năm.]

nhắc nhở đúng lúc đúng chỗ, kẻo ký chủ cứng miệng thêm một con thú cưng phân tán sự chú ý của bà xã.

Tông Khuyết khẽ cử động ngón tay. Đỗ Nhạc chống tay lên chiếc gối, hỏi: "Ngài thật sự ghen ư?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-574-hop-dong-chong-chong-38.html.]

"Tôi thể luôn ở bên cạnh em ." Tông Khuyết .

Hắn cũng mong thể luôn ở bên đối phương, nhưng những trách nhiệm nhận thì thể tùy tiện buông bỏ. Tình yêu quan trọng, nhưng nghĩ đối phương sẽ thích một vì tình yêu mà vứt bỏ tất cả trách nhiệm một cách bất chấp, điều đó quá lý trí.

Và ngược , thời gian ở bên y sẽ ít . Linh thú thông minh, thậm chí thể hóa thành , nhưng thú cưng chỉ là thú cưng. Hắn hy vọng y sẽ vui vẻ trong những ngày bên cạnh.

Sự chia ly đáng sợ, bởi vì mỗi ngày đều tràn ngập sự mong chờ tái ngộ.

"Vậy tức là vẫn sẽ ghen đúng ?" Đỗ Nhạc hỏi, nhận cái "Ừm" khẽ của đàn ông khi cúi đầu xuống.

Hắn luôn điềm tĩnh, nhưng tình cảm thẳng thắn. Chỉ vài câu cũng đủ để dòng nước ấm áp chảy sâu tận đáy lòng .

Người đàn ông trông điềm tĩnh, bình yên , chỉ huy chiến trường một cách tài tình, bách chiến bách thắng, mà vô kính sợ chỉ dám từ xa, ai thể tưởng tượng một ngày nào đó đối phương cũng sẽ vì một mà ghen tuông.

"Tông , em thích ngài, nhớ ngài." Khi Đỗ Nhạc cất lời, mặt nóng bừng, nhưng y hề né tránh ánh mắt đối diện với đàn ông. Bị ánh mắt đen sâu thẳm chằm chằm, y cảm thấy như một con mãnh thú điềm tĩnh theo dõi, lưng đổ mồ hôi lạnh, lồng n.g.ự.c nghẹn , nhưng mê đắm sự điềm tĩnh và vẻ ngoài của đối phương mà thể lùi bước.

Y thật sự thích , nhớ đối phương, đối phương lúc nào cũng ở bên cạnh , mặc dù thể, nhưng cảm giác u buồn và nỗi nhớ pha chút ngọt ngào khiến y thấy buồn.

Tông Khuyết thanh niên thẳng thắn bày tỏ lòng qua màn hình, ngón tay đặt đùi siết . Đối mặt với lời bày tỏ , đáng lẽ nên ôm lòng, nhưng lúc là lúc bất lực nhất.

"Nhạc..."

Khi Đỗ Nhạc thấy tiếng bên , tai y khẽ động: "Gì ạ?"

Tông Khuyết vẻ mặt đầy mong chờ của thanh niên, nuốt ngược câu : "Tôi cũng nhớ em."

Tim Đỗ Nhạc đập thình thịch, cả toát mồ hôi lạnh, như thể kỳ phát tình tiếp theo sắp đến. Y hít sâu vài , khẽ thở : "Ngài gian lận."

Y từng nghĩ ngày sẽ yêu qua màn hình, nhưng cảm giác cũng tệ. Hóa những chuyện như gọi video mà em trai út đây cũng thể khiến mong chờ và rung động đến .

"Chúng thế giống yêu qua mạng." Đỗ Nhạc .

"Ở nhà em cần gì cứ thẳng với ." Tông Khuyết y .

"Tạm thời em nghĩ , để khi nào nghĩ sẽ với ngài." Đỗ Nhạc khẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y hỏi, "Lúc ngài gấp như , mang đủ đồ dùng ?"

"Ừm, thứ đều trang đầy đủ." Tông Khuyết . "Không cần lo lắng."

"À, đúng , khi nào rảnh, ngài thể tìm giúp em xem bên đó loại hạt hoa quý hiếm nào , em thử trồng." Đỗ Nhạc nhớ một chuyện.

"Được." Tông Khuyết đáp.

Cuộc trò chuyện của họ kéo dài lâu, xét thì là những câu chuyện phiếm vô nghĩa, nhưng khi Tông Khuyết dậy chỉnh trang y phục, mới nhận thời gian trôi nhanh đến thế.

Nỗi lưu luyến dâng trào trong lòng, Đỗ Nhạc chút nỡ rời xa những phút cuối cùng : "Thời gian trôi nhanh quá."

"Hội nghị xong sẽ nhắn tin cho em." Tông Khuyết chỉnh cổ áo gương, thanh niên đang lưu luyến màn hình, .

"Không cần vội vã , ngài cứ tập trung làm việc..." Đỗ Nhạc dở, đàn ông y, "Được."

Y đối phương nhắn tin cho y khi bận xong, .

"Ừm, cúp máy ." Tông Khuyết .

Đỗ Nhạc chút nỡ, khẽ mím môi : "Ngài cúp máy ."

"Được." Tông Khuyết đưa tay qua màn hình, nhấn nút kết thúc cuộc gọi và , "Ở nhà ngoan nhé."

"Này!" Đỗ Nhạc màn hình tắt, má đỏ bừng như nhỏ máu.

Y lớn thế dỗ dành như , còn rung động đến mức , thật sự với ai.

"Em ngoan chỗ nào chứ?" Đỗ Nhạc lẩm bẩm thở dài.

"Chủ nhân, tối qua ngài ăn tối." Người máy nhỏ .

"Tôi..." Đỗ Nhạc thể phản bác, gối đầu lên chiếc gối mềm sofa, lặp lặp câu đó trong đầu, lặng lẽ cất nó nơi sâu thẳm nhất trong trái tim với một chút ngượng ngùng.

Y thể rung động đó. Tình yêu quả thật là thứ khiến say đắm và mất lý trí.

Loading...