VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 159: Mời cậu bắt đầu biểu diễn (16)
Cập nhật lúc: 2026-04-01 07:06:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi xe ngựa dừng ở cổng trang viên thì là hoàng hôn, ánh nắng ngày xuân vốn gay gắt như , hoàng hôn càng mang theo chút gió mát.
Xe ngựa dừng , ít hầu đón, quản gia mở cửa xuống xe, liếc hai nhúc nhích, bèn dặn dò hầu mang tất cả hành lý trong.
Tông Khuyết bên cạnh đang ngủ yên khẽ động cánh tay, thiếu niên khẽ nhíu mày, hàng mi như cánh bướm khẽ run, giọng điệu mơ màng mang theo chút kiên nhẫn: "Burris, ngủ......"
"Burris là ai?" Tông Khuyết lên tiếng nhắc nhở, tránh cho y trực tiếp bại lộ.
Giọng bình tĩnh trầm truyền đến tai Joel, khiến cho tâm trí vốn còn mơ hồ của y lập tức tỉnh táo , y mở mắt quanh, vị trí của , đàn ông bên cạnh, dường như giật hoảng hốt dậy : "Xin , em bất cẩn ngủ quên mất."
Ánh mắt y chạm nếp gấp tay áo Tông Khuyết, má ửng hồng vươn tay vuốt phẳng, chút bối rối: "Chủ nhân...... xin làm nhăn quần áo của ngài, thật sự xin ."
Tông Khuyết rõ sự chuyển đổi trong ánh mắt y, lên tiếng: "Không , xuống xe thôi."
Mắt Joel mở to một chút, trang viên ngoài cửa xe : "Chúng đến ? Em ngủ lâu như , thật là thất lễ quá."
"Xuống xe." Tông Khuyết bình tĩnh lặp .
Joel vẻ mặt chút đổi của , cảm thấy dường như diễn kịch toi công, nhưng trong lòng lẩm bẩm, y vẫn vội vàng xuống xe ngượng ngùng : "Xin ."
Tông Khuyết xuống xe cúi đầu liếc y: "Vào ."
"Vâng." Joel theo .
Sự xuất hiện của Tông Khuyết vốn đủ thu hút sự chú ý của hầu, nhưng lời chào mừng trở về thốt , thiếu niên theo Tông Khuyết bước gần như khiến mắt sáng lên.
Y mặc chiếc áo sơ mi cổ hoa xinh , sự rực rỡ của hoa lá đặt y hề lạc lõng, tuy rằng hành động chút gượng gạo, nhưng thiếu niên quả thật , giống như mang cả vườn hoa ánh hoàng hôn trang viên .
"Chủ nhân, vị khách là?" Người hầu nhận lấy cây gậy chống tay Tông Khuyết, đ.á.n.h giá thiếu niên chút ngại ngùng mặt khẽ hỏi.
Tông Khuyết đầu liếc thiếu niên đang bám sát lưng, suy nghĩ : "Joel, là hầu cận của ."
Hắn thể cứ ở mãi trong thành Barron để cách ly Huyết tộc phía , vì để y nghĩ cách đến gần mà dẫn đến mất kiên nhẫn, chi bằng ngay từ đầu đặt bên cạnh.
Đối phương hứng thú với , cũng hứng thú với Huyết tộc, hẹn mà nên.
Vẻ mặt những hầu khác đổi, Joel ngẩng đầu đàn ông đang dặn dò công việc mặt, trong mắt tràn đầy cảm kích: "Cảm ơn ngài."
Tông Khuyết liếc y: "Chuẩn hai phần bữa tối."
"Vâng." Người hầu ai nấy đều xoay làm việc của .
Tông Khuyết lên lầu mở cửa phòng , thiếu niên đang bám sát lưng : "Cậu ở phòng bên cạnh."
"Em chỉ với tư cách là hầu cận của ngài thì nên làm những gì." Joel đàn ông lạnh lùng vô tình trong cửa, cố gắng diễn hình tượng của .
đối phương rõ ràng quan tâm bộ dáng đáng thương , thật là một đàn ông khó hầu hạ.
Tông Khuyết y, cũng đang suy nghĩ xem Huyết tộc thể làm gì, thực tế bên cạnh thiếu , mà thứ cần chẳng qua là Huyết tộc mặt ngoan ngoãn ở yên, đừng gây chuyện là .
"Bưng rót nước là ." Tông Khuyết .
"Chỉ thôi ư?" Joel đột nhiên ngẩng đầu hỏi.
Y thật sự kinh ngạc, quản gia đúng, một bỏ tiền lớn mua một thứ gì đó về thì nhất định sẽ mưu đồ, mua hắny về chỉ để bưng rót nước? Người là ?
"Ừm." Tông Khuyết thiếu niên ngoài cửa đáp, "Về nghỉ ngơi ."
Cánh cửa đóng mặt Joel, mùi m.á.u thơm dịu cũng cách ly .
Joel cánh cửa lạnh lẽo ngăn cách họ, y bắt đầu chút khó hiểu về , bình thường tuyệt đối làm chuyện như .
con mồi y nhắm trúng thì đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay y, Joel nắm chặt tay, về phòng nghỉ ngơi mà xoay những hầu đang bận rộn lầu, tìm kiếm vị trí nhà bếp tới.
"Xin chào, thể giúp gì ạ?" Giọng thiếu niên vang lên từ cửa, những hầu đang bận rộn trong bếp ai nấy đều sang, khi thấy thiếu niên mặt mày mang theo nụ ngượng ngùng thì ai nấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-159-moi-cau-bat-dau-bieu-dien-16.html.]
"Đồ ở đây gọn gàng sạch sẽ lắm." Một hầu .
Tuy rằng vị mắt là khách, nhưng đồ y mặc giống một hầu, đôi tay trắng mịn rõ ràng là chăm sóc kỹ lưỡng, hầu cận chắc hẳn khác biệt với họ.
" , đồ ở đây sẽ làm bẩn quần áo của ngài." Một hầu khác .
"Rất cảm ơn sự quan tâm của , nhưng chúng đều là phục vụ chủ nhân." Joel bước , với cô hầu trẻ đang trộn salad, "Chủ nhân từ bên ngoài về, lẽ cần một tách cà phê, thể cho máy pha cà phê ở ?"
Thiếu niên bên cạnh chủ nhân trông gầy gò, nhưng khi bên cạnh cô gái cao hơn một cái đầu, khuôn mặt xinh khiến cô hầu trẻ đỏ mặt : "Ở tủ bên , nhưng pha cà phê bằng tay tốn sức."
"Cảm ơn sự nhắc nhở của cô." Joel ngượng ngùng một tiếng, mở tủ lấy máy xay cà phê bằng tay , chọn những hạt cà phê đặt bên cạnh lấy một ít nghiền.
Tuy rằng y ít khi ăn đồ ăn của con nhưng vẫn hiểu về các dụng cụ của con .
Hạt cà phê nghiền nát, đó đổ máy xay cà phê bằng tay ngừng xay.
Thiếu niên làm việc đấy, những hầu khác đang chuẩn bữa tối . Người luôn khó tránh khỏi thiện cảm với những làm việc nghiêm túc, mà thiếu niên diện mạo vô cùng mắt.
Khi Tông Khuyết xuống lầu thì bữa tối bày , mà khi tất cả hầu đều lui , một tách cà phê nóng hổi thiếu niên đặt bên cạnh : "Chủ nhân, xin mời nếm thử tay nghề của em."
Hương cà phê lan tỏa, Tông Khuyết liếc thiếu niên bên cạnh chút mong đợi thì cầm tách cà phê lên đặt bên môi, độc, nhưng cũng thêm đường sữa.
Hắn thói quen uống cà phê, hạt cà phê chuẩn ở nhà phần lớn chỉ dùng để tiếp khách, dù uống cũng nên uống bữa tối.
nếu uống, lẽ vất vả xay cà phê sẽ sản sinh những hành vi mang tính phá hoại.
Tông Khuyết đặt tách cà phê xuống với bên cạnh: "Ăn cơm ."
Joel thất vọng, nhưng y thật sự một ngày ba bữa nhồi nhét đồ ăn của con : "Chủ nhân, em ăn cùng là ."
Thời gian ăn của hầu sớm muộn hơn một chút, mà ai để ý họ ăn bao nhiêu.
Tông Khuyết cầm đũa lên : "Tùy ."
"Đa tạ ngài." Joel khẽ cảm ơn, nhưng chỉ thấy đàn ông nghiêm túc ăn cơm.
Dường như đừng bữa tối thanh đạm , vẻ của y đáng một xu.
Rốt cuộc con làm ?! Lạt mềm buộc chặt?
Tông Khuyết ăn bảy phần no thì cầm tách cà phê còn nóng lắm lên, đưa đến môi uống một ngụm.
Ngồi xe cả ngày, quả thật chút mệt mỏi, nhưng buổi tối còn công việc, phá vỡ đồng hồ sinh học, tách cà phê vặn thể dùng để nâng cao tinh thần.
Joel đầy mong đợi khi cầm tách cà phê lên, khi thấy chất lỏng đen sì đắng ngắt miệng, y chờ mong đàn ông đắng đến nhảy dựng, nhưng chờ mãi, đàn ông đó bất kỳ phản ứng nào!
Không thể nào! Y nếm thử một chút, khác gì vị đắng của viên t.h.u.ố.c , thậm chí y còn pha đậm hơn, còn khó uống hơn viên t.h.u.ố.c .
Chẳng lẽ vị giác nên mới làm viên t.h.u.ố.c đắng như ?
Tông Khuyết cầm tách cà phê dậy, thấy vẻ mặt nghi hoặc của thiếu niên bèn hỏi: "Sao ?"
Joel đối diện với ánh mắt , ý thức thất thố, y đỏ mặt : "Chủ nhân, hình như em quên cho đường và sữa cà phê, thật sự xin !"
"Không ." Tông Khuyết cầm tách cà phê xuống ghế sofa .
Vẻ mặt Joel một khoảnh khắc ngưng trệ, hầu bên cạnh khẽ : "Đừng lo lắng, Joel, chủ nhân vẫn luôn uống như , chỉ là ngài uống mỗi ngày, so với cà phê, ngài thích nước lọc hơn."
"Rất cảm ơn sự nhắc nhở của bác." Joel hầu bên cạnh, đỏ mặt , "Cháu vẫn quen lắm với thói quen của chủ nhân."
"Không , chỉ cần kịp thời sửa đổi là , tính tình chủ nhân , ngài khoan dung với những đứa trẻ thành thật và nghiêm túc." Người hầu đến tuổi trung niên, lời với Joel mang theo sự chỉ dẫn và khoan dung đối với trẻ con.
"Cảm ơn cô." Joel .
Thành thật? Y bao giờ đặc điểm .
Nghiêm túc, quả thật y nghiêm túc đối đãi với trò chơi , hy vọng "chủ nhân" của y đừng làm y thất vọng.