VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 114: Công tử thế vô song (39)
Cập nhật lúc: 2026-03-28 15:08:27
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Động tác Phụng Việt khựng , lời sắp thốt nuốt trở , thấy đàn ông đến cửa lấy gì đó từ hầu, trở .
"Ngươi lấy gì ?" Phụng Việt chiếc hộp trong tay , tò mò hỏi.
"Dược ngọc." Tông Khuyết mở hộp , lấy từ trong đó viên d.ư.ợ.c ngọc tròn trịa chạm rỗng , "Vừa lúc cần hong khô tóc, dùng sạp nhỏ giường?"
"Hả?" Phụng Việt viên d.ư.ợ.c ngọc chút khó hiểu, "Vật dùng thế nào?"
"Sáng nay , cốc đạo." Tông Khuyết .
Lời dứt, trong điện lập tức im phăng phắc.
Khăn trong tay Phụng Việt rơi xuống, y theo bản năng bắt lấy, yết hầu khẽ nuốt xuống: "Ta... chỗ nào khó chịu cả."
"Đây là phòng ngừa và bồi bổ, lợi cho cơ thể." Tông Khuyết khuôn mặt ửng đỏ của y , "Nếu trẻ tuổi chú ý bảo dưỡng, về già sẽ khổ."
Ngón tay Phụng Việt siết chặt, nhẹ nhàng hít sâu một : "Vậy đưa gì thì sẽ phiền não ."
Tông Khuyết suy nghĩ chốc lát cất hộp , : "Cũng ."
"Hả?" Phụng Việt động tác đóng hộp , ánh mắt khẽ rơi eo , "Ngươi ngại dùng vật ?"
"Ta ." Tông Khuyết đối diện với ánh mắt y, thẳng thắn .
Trước đây cũng từng cân nhắc vấn đề tư thế, nhưng chấp nhận , chuyện thể làm hoặc làm. Nếu đối phương cũng chấp nhận , hai cũng thể tự giải quyết.
Tâm tư Phụng Việt vạch trần, chút tiếc nuối: "Ta cũng chấp nhận vật ."
"Vậy thì dùng." Tông Khuyết đặt chiếc hộp đóng kín sang một bên , "Cái cho cần cũng thể phát huy tác dụng."
"Ngươi còn cho khác dùng?" Phụng Việt giữ chặt chiếc hộp bên cạnh, nhíu mày .
Tông Khuyết đối diện với ánh mắt y, trong đôi mắt cảm xúc cực kỳ vui, thậm chí ánh nến cũng vẻ âm u.
"Quả nhân rõ với ngươi , ngươi hứa với quả nhân thì khác." Phụng Việt thẳng mắt , "Quả nhân mặc kệ tổ tông quân thần đồng tính yêu mà vẫn thể cưới vợ, nhưng ngươi thì ."
Ba đời quân vương nước Lâm trở về cũng thích đàn ông, nhưng hậu cung của quân vương vô mỹ nữ, đàn ông ngủ cùng quân vương cũng thê thành đàn, hơn nữa vì quân vương yêu thích mà quan trường thăng tiến như diều gặp gió, nhưng ở chỗ y thì .
Tông Khuyết khóe môi y mất ý , : "Ngoài chuyện đó , còn những nguyên nhân khác dẫn đến cốc đạo thoải mái."
Phụng Việt ngẩn : "Ý ngươi là... chữa bệnh?"
"Ừm." Tông Khuyết đáp, "Khó khăn lắm mới làm , vứt dùng hoặc đập vỡ cũng đáng tiếc."
Ngón tay Phụng Việt khẽ co , dời mắt : "Ta chỉ nghĩ nhiều thôi, ngươi đừng giận."
"Không giận." Tông Khuyết vành tai đỏ ửng của y .
Thanh niên hổ, còn nửa phần uy thế của quân vương .
"Tuy hiểu lầm, nhưng những lời là thật." Phụng Việt .
"Sẽ khác." Tông Khuyết .
Hệ thống đúng, mắt quả thật là một vị quân vương, nhưng bất kể , dỗ vẫn thuận theo.
"Ta tin ngươi." Khóe môi Phụng Việt lộ ý , cầm lấy chiếc hộp bên cạnh , "Tuy vật tác dụng khác, nhưng thiết nghĩ ít dùng , vẫn nên để ở chỗ ."
"Được." Tông Khuyết đáp.
Cơ hội chữa bệnh cho khác nhiều, quả thật khả năng mấy chục năm cũng dùng đến.
Phụng Việt dậy, cất hộp d.ư.ợ.c ngọc trong ngăn bí mật của tẩm điện, đàn ông trong điện : "Ta sai chuẩn nước tắm cho ngươi."
"Được."
Nước nóng bưng , Tông Khuyết nội điện tắm rửa, quần áo cũng chuẩn sẵn, là ở thiên điện trong cung, thật thời gian ở đây còn nhiều hơn.
Mặc áo lót , Tông Khuyết tùy tiện dùng dải tóc buộc mái tóc dài, tóc dài vướng víu, nhưng thời đại coi trọng thể tóc da là nhận từ phụ mẫu, dù là nô lệ cũng thể tùy tiện cắt tóc.
Khi Tông Khuyết bước khỏi nội điện, nến trong điện tắt nhiều, chỉ còn vài ngọn bên giường, hầu đều ở ngoài canh giữ.
Màn buông xuống, quân vương trong màn nhắm mắt nghỉ ngơi. Tông Khuyết thả nhẹ động tác, khi buông màn xuống lên giường, đối diện với đôi mắt khẽ mở của đối phương.
"Chưa ngủ ?" Tông Khuyết kéo chăn lên.
"Đang đợi ngươi." Phụng Việt nghiêng bóng dáng xuống, , "Mỗi khi ngươi ngủ bên cạnh , luôn khiến nhớ đến thời điểm khi còn ở nước Nghi."
Tông Khuyết nghiêng đến gần, ôm y lòng: "Ừm, ngủ sớm ."
Hắn ôm thì tự nhiên, Phụng Việt chút bất ngờ, nhất thời mặt nóng lên. Ở nước Nghi, tuy họ cũng từng ôm ngủ, nhưng lúc đó là vì trời lạnh, mà khi giường sưởi thì đều tự ngủ riêng. Chỉ là mỗi khi tỉnh giấc ban sáng, y luôn dễ dàng lăn đến chỗ Tông Khuyết ngủ, mà giống như bây giờ, ôm dường như là chuyện bình thường.
"Bây giờ mới thật sự là mật ngủ cùng giường." Phụng Việt đôi mắt nhắm, thở gần trong gang tấc, còn một chút buồn ngủ nào.
"Ừm." Tông Khuyết đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-114-cong-tu-the-vo-song-39.html.]
Tuy bình thường cũng đối đáp như , nhưng lúc nửa đêm chỉ hai ở cùng , những lời như khó tránh khỏi khiến Phụng Việt cảm thấy qua loa lấy lệ: "Hai chúng ở bên , ngươi lời nào khác với ư?"
Tông Khuyết mở mắt : "Ngươi ."
1314 lập tức thở dài, ký chủ của nó vô phương cứu chữa .
Phụng Việt nghẹn lời, môi khẽ mím , tay véo nhẹ mũi : "Ngươi lời nào khác với ư?"
Tông Khuyết khó thở, nắm lấy tay y kéo xuống, suy nghĩ: "Bữa trưa hôm nay ăn gì?"
Phụng Việt hồi lâu, thất bại: "Thôi , chẳng lẽ ngươi cũng định tình nên ở bên thế nào ?"
"Ừm." Tông Khuyết đáp.
Linh hồn giống , nhưng ký ức sinh mệnh, thời đại, thậm chí thói quen hành vi và phận đều khác , cần sự hòa hợp mới.
"Vậy làm bây giờ?" Phụng Việt nhẹ giọng hỏi.
"Ngươi gì?" Tông Khuyết y hỏi.
Giường lớn, nhưng họ sát vô cùng, lời chỉ ở trong gang tấc, dường như tự nhiên mang theo vài phần mật.
Nửa đêm , tim Phụng Việt vì câu hỏi của mà đập thình thịch: "Ta ... chúng mật hơn một chút."
Giọng nhỏ, nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng lễ quân t.ử vốn ở giường.
"Hiểu ." Tông Khuyết nhẹ nhàng cúi đầu, hôn lên môi y.
Nụ hôn vốn là một nụ hôn nhẹ, theo cánh tay Phụng Việt ôm lấy cổ mà trở thành một nụ hôn sâu.
Đêm khuya luôn thể phóng đại lòng dũng cảm của , khi nụ hôn tách , thở của cả hai đều chút định.
Tuy tách , môi vẫn nhẹ nhàng chạm , yết hầu Phụng Việt khẽ động, thở dốc xen lẫn thở của : "Sao dừng?"
"Ngươi nên ngủ ." Tông Khuyết đôi mắt khép hờ ướt át của y, , "Ngày mai còn thiết triều sớm."
" ..." Phụng Việt , "Trễ một chút vẫn thể dậy sớm."
"Được." Tông Khuyết hôn lên môi y.
...
Ánh nến khẽ lay, Tông Khuyết ôm lòng : "Bây giờ ngủ ?"
Phụng Việt ôm , thở nhẹ nhàng giao : "Ngươi ?"
"Ừm." Tông Khuyết đáp.
"Cơ thể ngươi dường như đóng băng cùng với trái tim ." Phụng Việt chút buồn ngủ, lời cũng chút tùy ý thốt .
"Nhu cầu sinh lý một chu kỳ khỏe mạnh, cần làm mỗi ngày." Tông Khuyết .
Phụng Việt hiểu rõ, khẽ cọ cọ cổ : "Vậy chẳng là chút vui thú nào ..."
"Vui thú cần thông qua việc ..." Lời Tông Khuyết dứt, ngủ say, bèn kéo chăn gấm nhắm mắt .
Nước Lâm từ khi thành lập định năm ngày một thiết triều sớm, giờ Mão dậy. Khi trời còn tối đen như mực, Tông Khuyết cảm giác bên cạnh động tĩnh nhỏ, hầu vội vã , nhẹ nhàng gọi: "Đại vương, hôm nay nên thượng triều ."
"Nhỏ tiếng thôi." Người bên cạnh cẩn thận xuống giường, chỉ vén một góc màn trướng.
Tông Khuyết khẽ mở mắt, bóng lưng đang nhẹ nhàng lui đầu, khóe môi khẽ : "Đánh thức ngươi ?"
"Ta cũng thượng triều." Tông Khuyết mở mắt dậy .
"Hôm nay ngươi nhất đừng , nếu hơn trăm phong tấu chương vạch tội sẽ là thành lời thẳng triều đấy." Phụng Việt bên giường .
"Nếu , họ sẽ nhắm ngươi." Tông Khuyết vén chăn gấm xuống giường, .
Phụng Việt động tác vén màn, tay nhẹ nhàng chống bên giường hôn lên má : "Lo lắng cho ?"
Một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, Tông Khuyết y, ánh mắt híp : "Ừm, chuyện nên để một ngươi chống đỡ."
Văn thần dùng ngòi bút làm vũ khí thì thể dùng ngòi bút để đối phó, bao giờ sợ lời đời. Bởi vì dù bao nhiêu lời và mưu kế cũng bằng sức mạnh tuyệt đối, điều càng đặc biệt đúng trong thời kỳ chiến loạn.
"Được." Phụng Việt dậy, vén màn trướng , "Rửa mặt quần áo."
Tất cả cung nhân đều cúi đầu, nín thở giúp hai mặc triều phục. Khi cửa điện mở , bên ngoài vẫn tối đen như mực, dù đến đại điện, cũng chỉ thắp nến khắp nơi.
Quần thần trang nghiêm, đợi Tông Khuyết bên , quân vương xuống tuyên bố thượng triều, bên trái bước hành lễ : "Đại vương, thần bản tấu, nước Lâm vốn coi trọng việc đối đãi nhân từ, khoan dung với cấp . Trường Tương Quân chiêu mộ môn khách nhưng tự ý định hình phạt hà khắc, tru di cửu tộc, chút nhân tính, nay lạm quyền, thật là tộc ác tày trời!!!"
"Đại vương, tội tru di cửu tộc xưa nay từng ..." Lại bước .
"Đại vương, phong nô lệ làm quý tộc vốn , Trường Tương Quân hành sự như là đang làm bại hoại thanh danh của đại vương..."
1314 lặng lẽ thò đầu . Nó vẻ mặt bình tĩnh của ký chủ thì bèn ký chủ ghi từng việc sổ nhỏ.
Ký chủ bình thường trêu chọc ai, nhưng ai mà trêu chọc , ngày rơi nước mắt đều là do hôm nay não úng nước.