Thẩm Chiết Chi đưa Lý Thịnh Phong về Quốc sư phủ.
Một y chống đỡ áp lực từ bên ngoài, ép lui sự phản đối của triều thần, để vững vàng đón Lý Thịnh Phong Quốc sư phủ.
Từ đây, tin tức “Cửu hoàng t.ử Quốc sư đại nhân chống lưng” liền truyền khắp nơi.
Lý Thịnh Phong nay từng dám mơ ước đến một cuộc sống như .
Hắn Thẩm Chiết Chi đưa Quốc sư phủ mới xây, an bài ở một tiểu viện hoa viên, trong sân còn xích đu và bàn ghế đá.
Phòng ốc tinh xảo, trang trí xa hoa, bên trong đầy đủ thứ, thậm chí cả bếp lò sưởi ấm, khác hẳn với phủ hoàng t.ử chỉ phô trương vẻ ngoài, đến cả lò sưởi cũng .
Nơi còn hạ nhân chuyên chăm sóc , khác hẳn với phủ hoàng tử, nơi bọn hạ nhân kiêu ngạo, tranh đoạt đồ ăn và tiền bổng lộc của . Ở đây, nha và hầu đều cư xử cung kính, tươi thiện.
Có lẽ vì sợ Quốc sư trách phạt, cũng lẽ chỉ vì nể mang phận hoàng tử. Dù là nguyên nhân gì, bọn họ đều đang cố gắng hết sức để chăm sóc .
Một căn phòng sạch sẽ ấm áp, một cuộc sống ăn ngon mặc .
Hắn tuy mang phận hoàng tử, nhưng bao giờ sống như thế. Ban đầu còn chút câu nệ, đôi khi hạ nhân mà bật , đó Thẩm Chiết Chi mắng vài câu, bọn họ mới thôi.
Thẩm Chiết Chi còn mời thầy dạy cho đủ thứ, đưa cưỡi ngựa, thả hoa đăng, dạo chợ đêm.
Một thế giới mới mở mắt .
Chỉ một đêm, những kẻ từng lạnh nhạt với nay đổi hẳn vẻ mặt. Mỗi Thẩm Chiết Chi đưa cung, những đó đều khom lưng hành lễ, gọi “Quốc sư đại nhân”, sang gọi là “Cửu hoàng tử”.
Chỉ trong vài tháng, Thẩm Chiết Chi nắm trọn thực quyền, trở thành Quốc sư quyền thế ngập trời, một mà vạn .
Lý Thịnh Phong hạ nhân trong phủ kể , rằng Thẩm Chiết Chi triều đối xử với quần thần, thậm chí với Hoàng thượng, đều lạnh lùng vô tình, thủ đoạn tàn nhẫn, gi.ết ít .
đối với , Thẩm Chiết Chi luôn dịu dàng.
Bất kể bên ngoài gi.ết , chỉ cần ở mặt , Thẩm Chiết Chi vĩnh viễn vẫn là dáng vẻ ôn nhu, ấm áp, hề vương chút mùi m.á.u tanh.
Y sẽ xoa đầu , khen học nhanh, thỉnh thoảng còn thưởng vài miếng bánh ngọt.
Đây là đầu tiên Lý Thịnh Phong cảm nhận sự ấm áp ở nhân gian. Cho dù thể là giả dối, vẫn kìm lòng mà sa , rõ ràng thấy đang lún sâu, mà cách nào thoát .
Cuu
Sau đó, phương Bắc Man tộc xâm lấn. Trên đường vận lương tham quan cắt xén, quân đội lương thực, lâu ngày cứu viện.
Trấn Bắc tướng quân dẫn binh cố thủ, vì cứu bá tánh trong thành mà quân Man bao vây tại khe núi, cô lập.
Thẩm Chiết Chi quyết định tự dẫn quân cứu viện.
Triều đình lúc sóng gió, nhiều quan viên cho rằng Cửu hoàng t.ử ở trong tay Quốc sư chính là nhược điểm lớn nhất, sợ ở kinh thành sẽ lợi dụng, nên Thẩm Chiết Chi dứt khoát mang theo.
Đây là đầu tiên Lý Thịnh Phong rời khỏi kinh thành.
Dọc đường, đại quân hành quân cứu viện, binh sĩ toát sát khí, khí nặng nề, chẳng ai tâm trạng . ở bên cạnh Thẩm Chiết Chi, cảm giác căng thẳng trong lòng dần tan biến.
Thẩm Chiết Chi chuẩn cho một cỗ xe ngựa thoải mái, còn đưa cho sách để trong xe học tập. Có Thẩm Chiết Chi ở đó, cần quá lo lắng chuyện bên ngoài.
Thỉnh thoảng, mỗi khi tiến bộ, Thẩm Chiết Chi thưởng bánh đào. Cả hành trình dường như chút lo âu, thậm chí quá mức nhàn nhã, đến mức khiến Lý Thịnh Phong sinh nghi.
Có lẽ Thẩm Chiết Chi quả thật như lời đồn, là một gian thần chỉ mưu cầu quyền lợi, căn bản quan tâm đến bá tánh Trấn Bắc tướng quân. Y đến đây chẳng qua chỉ để mưu công danh.
Một khi ý nghĩ xuất hiện trong đầu, xua .
Khi đến Bắc Cương, bầu khí trong quân càng thêm căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/vai-ac-quoc-su-xinh-dep-tua-hoa/chuong-29.html.]
Sáng sớm hôm , khi Lý Thịnh Phong tỉnh dậy, quân doanh vắng tanh, chỉ còn vài đầu bếp lo việc nấu ăn. họ cũng nấu nướng như thường, mà tụm , khẽ điều gì đó, đó là lời cầu phúc.
Một linh cảm bất an dâng lên, hỏi: “Quốc sư đại nhân ở ?”
Đầu bếp đáp: “Đã chiến trường.”
Lý Thịnh Phong cảm ơn, ngơ ngẩn xoay rời . Quốc sư…thật sự chiến trường.
Cả ngày hôm , hề thấy Thẩm Chiết Chi.
Hoàng hôn buông xuống, sắc đỏ nhuộm nửa bầu trời tắt lịm, nhường chỗ cho ánh lạnh lẽo. Những binh sĩ từ sáng vẫn trở về.
Đầu bếp chờ suốt buổi trưa, cuối cùng dọn dẹp ít đồ chuẩn cơm chiều cho những thể…sẽ bao giờ .
Lý Thịnh Phong bên lều trại. Mấy đầu bếp bước đến, một lời, chỉ nhanh nhẹn nhóm lửa.
Quốc sư từng dặn: Nếu đến tối y vẫn về, thì đốt lửa cạnh lều của Cửu hoàng tử, để soi sáng một chút.
Lửa bùng lên, xa xa vọng tiếng vó ngựa.
Đầu bếp sững sờ, vội bỏ đồ tay, chạy nhanh ngoài. Quân y và vài khác cũng vội vàng lao , mang theo hòm thuốc.
Tim Lý Thịnh Phong bỗng nhói lên. Hắn dậy, chỉ im lặng về phía xa. Hắn cần làm gì cả, Thẩm Chiết Chi nhất định sẽ đến tìm . Trước nay từng ngoại lệ.
“Đại nhân trở !”
Lý Thịnh Phong đầu , thấy Thẩm Chiết Chi đang sóng vai cùng một nam nhân uy nghi.
Lần , y khác hẳn thường ngày: tóc dài buộc gọn, quanh còn vương sát khí tan, mặc áo giáp bạc, bên hông dính m.á.u khô, rõ là của ai.
Đầu bếp vội , cạnh Thẩm Chiết Chi chính là Trấn Bắc tướng quân.
Lý Thịnh Phong quan tâm. Hắn chỉ Thẩm Chiết Chi.
Thẩm Chiết Chi cũng .
Chỉ trong thoáng chốc, khí thế lạnh lùng quanh Quốc sư liền mềm xuống, như biến thành một con khác.
Y mỉm , giọng ôn hòa, trong trẻo:“Ta trở về.”
“Đừng sợ, vài hôm nữa sẽ đưa ngươi về nhà.”
Ánh lửa hắt lên mặt nạ bạc của y, phản chiếu nụ .
Lý Thịnh Phong tiến lên một bước, cảnh tượng mắt đột nhiên đổi.
Trước mắt là Quốc sư phủ bốc cháy ngùn ngụt. Người còn mỉm với , nay trong biển lửa, lạnh lùng , còn chút ôn hòa nào.
Khoảng cách chỉ vài bước, như xa cách cả một thế giới.
Người giữa biển lửa, :“Hãy nhận lấy.”
Nhận hết tội gi.ết chóc.
Rồi y biến mất trong ngọn lửa dữ.
Khói đen cuộn trào.
“Ong…”
Đầu óc nhói đau, mắt Lý Thịnh Phong đỏ rực, dùng sức túm tóc , móng tay cào rách da đầu, ép cả máu.