Vai Ác Quốc Sư Xinh Đẹp Tựa Hoa - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-04-06 03:31:36
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thật sự thành một chút ?”

Thẩm Chiết Chi lắc đầu, giọng chút khàn, : “Không gì đáng xem.”

Nếu đầu , y chỉ sợ thật sự buông xuống .

Không bằng cứ như .

“Vậy thì xuất phát thôi”

Quý Cảnh Chi đưa tay chỉnh đầu của Thẩm Chiết Chi dựa phía cho ngay ngắn một chút, : “Ngươi ngủ một lát, tỉnh cho ngươi sắc t.h.u.ố.c uống.”

Thẩm Chiết Chi đáp một tiếng “Được”.

Quý Cảnh Chi chậm rãi vuốt tóc y, kéo màn xe càng kín hơn.

Có lẽ là quen khí hậu nơi đại mạc, Thẩm Chiết Chi ngay ngày đầu tiên đường trở về liền nhiễm phong hàn.

Tuy đó cũng lên, phát sốt cũng ho, nhưng giọng khá hơn, vẫn luôn khàn khàn.

Hiện tại y chỉ thể hạn chế chuyện, mỗi ngày đúng giờ uống thuốc, đợi đến lúc đến biên cảnh Tống quốc thì lẽ sẽ khỏi hẳn.

Thẩm Chiết Chi nhắm mắt .

…..

Thẩm Ngật rốt cuộc cũng thấy Thẩm Tắc Nhất.

Thẩm Tắc Nhất cửa cung, quan phục màu đỏ, phong thái tuấn lãng, lông tóc chút tổn thương.

Môi Thẩm Ngật khẽ run, đó biến thành một tiếng nhẹ.

Hắn khẽ gọi: “Tắc Nhất.”

“Phụ .”

Thẩm Tắc Nhất tiên nhẹ nhàng thở một , đó liên tục phía Thẩm Ngật, thấy bóng dáng ai, liền vội hỏi: “Vị …Trấn Nam Vương và Trấn Nam Vương phi ?”

“Bọn họ thành, ở ngoài thành thẳng về phía Tống quốc .”

Cuu

Trong lòng Thẩm Tắc Nhất giật nảy.

Thẩm Ngật hỏi: “Hoàng thượng hiện tại thế nào?”

“Ta sắp xếp để ở trong tẩm viện, cũng phái canh giữ.”

Thẩm Ngật rõ là thở dài thả lỏng, khi thở một nặng nề, nét mặt trở về dáng vẻ thường ngày, : “Tắc Nhất, vẫn là nhờ nhiều con. Con làm bắt nhược điểm trong chuyện bí mật của Hoàng thượng !?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/vai-ac-quoc-su-xinh-dep-tua-hoa/chuong-116.html.]

“Con bắt nhược điểm của Hoàng thượng !?”

Thẩm Tắc Nhất nhướng mày : “Không con, là…”

Trong khoảnh khắc, nét mặt biến đổi, hỏi: “Là vị Trấn Nam Vương phi với ngài ?”

“Tất nhiên là y.”

Từ sắc mặt Thẩm Tắc Nhất, Thẩm Ngật điều , hỏi : “Có vấn đề gì ? Y chắc là sai .”

“Hóa là như …Là như …”

Thẩm Tắc Nhất thần sắc hoảng hốt, Thẩm Ngật: “Phụ , ngài con lúc nào sẽ dễ dàng để lộ sơ hở nhất ?”

“Lúc bất chấp tất cả, hoặc là…”

“Y ý định nơi nữa.”

Sắc mặt Thẩm Ngật tối xuống, : “Y , Trấn Nam Vương thì làm ?”

“Không liên quan đến Trấn Nam Vương.”

Thẩm Tắc Nhất khàn giọng : “Phụ , y là Tiểu Tứ.”

Gió lạnh từ cửa cung thổi thẳng , làm đôi mắt cay xè.

Chỉ trong nháy mắt, Thẩm Tắc Nhất xoay lên ngựa. Con ngựa hí vang, vó giơ cao, phi thẳng ngoài thành.

…Đã muộn .

Tại hoàng cung Tống quốc

Tan triều, Lý Thịnh Phong giống thường ngày lập tức đến Ngự Thư Phòng xử lý chính sự, mà rẽ sang Ngự Hoa Viên.

Hắn trong đình, hoa, chỉ đăm đắm lớp tuyết mỏng cành cây.

Cả Ngự Hoa Viên rộng lớn, ngoài tiếng gió lạnh làm rơi vài chiếc lá thưa thớt thì còn âm thanh nào khác, kim rơi cũng thể thấy.

Trong tuyết lạnh truyền đến một tiếng than nhẹ: “Thật vắng vẻ.”

Lão thái giám bên cạnh Lý Thịnh Phong : “Qua mấy hôm nữa là sinh nhật Hoàng thượng, đến lúc đó sẽ náo nhiệt.”

Lý Thịnh Phong khẽ : “Có lẽ là miễn .”

Hắn bao giờ trông mong cái gọi là sinh nhật. Tứ phương đến triều, tám phương mang lễ, thiên hạ cả trăm triệu , ai thật lòng vì mà chúc mừng chứ ?

Chỉ là một hồi khoác danh nghĩa mừng sinh thần để tiện việc mưu đồ chính trị mà thôi.

Sơn hào hải vị, trân phẩm đầy yến tiệc, cũng sánh bằng một đĩa hoa lê tô của năm đó...

Loading...