Tuyển tập đường và thủy tinh chung một cái hũ - Dưới tán phượng già, ông tơ bà nguyệt se duyên đôi ta. - Phần hai: Thì ra anh hơn em tận mười sáu tuổi cơ à?

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:40:50
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lần nữa gặp là sáng thứ hai mười giờ sáng, nắng tháng năm cháy da cháy thịt. Văn Đồng trong bộ đồ xây dựng đội mũ bảo hiểm giày chống đinh cầm theo giấy tờ mồ hôi nhễ nhại kiểm tra từng khu vực đ.á.n.h dấu vấn đề bản vẽ.

Công nhân xây dựng quen mặt kỹ thuật hai mươi sáu tuổi dáng nhỏ gầy, da trắng nhắc nhở chú ý cũng như thi công để đảm bảo chất lượng, ngày thường họ chào hỏi vui vẻ, hiện tại đang mặt mày sưng sỉa lao đ.á.n.h .

Đêm qua mưa rào, sáng nay nắng nóng, nước ẩm từ đêm qua theo ánh mặt trời thiêu đốt bốc lên làn nóng ẩm ứ khó chịu. Công nhân xây dựng thép ngắn hơn so với bản thiết kế, Văn Đồng kiểm tra phát hiện chỗ đầu tiên chỉ nhắc nhở, đấy hai ba chỗ còn cũng mắc một giống hệt liền lớn tiếng đôi chút.

Hai bên đều nóng, chả bên nào chịu nhịn, đồng nghiệp cùng Văn Đồng thấy sắp xảy đ.á.n.h thì nhanh chóng gọi đàm, nhưng vẫn kịp lao tới đ.ấ.m một cái lên mặt Văn Đồng dù cho kéo . Bị đ.á.n.h đau đến tối tăm mặt mày, Văn Đồng đồng nghiệp đỡ giữ cho kích động.

Khi những tiếng c.h.ử.i vang lên dấu hiệu ngừng , âm thanh quát lớn của bảo vệ công trường vang lên đám đang tụ tập. Một nhóm bảo vệ gần mười cầm theo dùi cui đến, họ nhanh chóng khống chế khi nãy đ.á.n.h . Tất cả những liên quan đều đưa về cái chòi dựng lên bằng tôn xốp gần lối công trường mà kỹ sư và công nhân ở đây trêu gọi là hòm bảo an.

Sau khi xác nhận bên sai phạm thuộc về công nhân xây dựng bảo an liên lạc với ai đó, giọng điệu khi chuyện là e dè và kính cẩn. Chỉ năm phút trong hòm bảo an lãnh đạo cấp cao ghé tới.

Vẫn là khuôn mặt trai nam tính của Đông Phong, Anh hôm nay mặc vest chỉnh tề ngay ngắn, chiếc quần kaki màu đen cùng với áo polo hiệu con cá sấu sơ vin cẩn thận kết hợp đôi giày da thật chân làm giảm vẻ sang trọng của đến.

Chào giám đốc. Làm phiền đến tận công trường .

Văn Đồng còn đau, cái đ.ấ.m khi nãy giáng thẳng con mắt trái của kiến tầm chút mờ, khi nãy đang độ m.á.u chiến thấy biểu hiện gì, hiện tại bình tĩnh thì bên mắt đang dấu hiệu của nhức và buốt dây thần kinh. vì là phụ trách giám sát chính, tấn công nên vội rời , mặc cho mí mắt trái đang ngừng giật và nước mắt chảy ngừng, Văn Đồng vẫn chào hỏi với Đông Phong.

Mắt chứ, đưa viện nhé.

Nhìn một bên mắt dấu hiệu tím đỏ còn giật ngừng, Đông Phong khi nãy đang tự xin vì chuyện ngoài ý của công nhân liền đổi thái độ. Văn Đồng nhưng mắt trái của bỗng mờ , vật mắt bỗng nhiên trở nên cong vẹo tựa như một tấm rèm đen phủ xuống khiến lấy tay lên bịt mắt . Không còn lịch sự nữa, mặc kệ cho mặt là chủ dự án, lùi đến bên đồng nghiệp bình thản .

Tớ bong võng mạc , đỡ tớ xuống chở tớ bệnh viện nhé.

Ai xong cũng hốt hoảng, đồng nghiệp ở bên đang gọi điện thông báo cho sếp bỗng giật rơi cả điện thoại. Giọng nam quát lớn vang lên dù loa ngoài nhưng ai ở gần cũng thể .

Cái gì, Đồng làm cơ, về, mau đưa viện.

Song song với tiếng hét thì Đông Phong nhanh hơn một bước, cơ thể cao lớn chỉ một nhấc bế bổng cả Văn Đồng dậy. Văn Đồng nhẹ, dù chỉ cao một mét sáu mươi nhưng nặng năm mươi lăm cộng thêm bộ đồ bảo hộ nặng gần bốn cân đang mặc làm khó nam bế vững chắc thẳng một đường.

Cố gắng đừng di chuyển phần đầu, sẽ lái xe đưa đến viện nhanh nhất, bộ chi phí khám chữa bên sẽ chịu bộ, xin .

Không một thở thừa gấp, Đông Phong bế Văn Đồng một mạch xuống ba tầng và quãng đường gần năm mươi mét đến chiếc BMW 5 series của . Văn Đồng khi quan tâm ai bế , ai trả chi phí, dấu hiệu mù rõ ràng làm sợ hãi tột cùng chỉ theo lời khác.

Khi chiếc xe sang lăn bánh chỉ để một tầng bụi và khói xe thì trong cái nóng tựa lửa thiêu đốt , hình ảnh đồng nghiệp của Văn Đồng, trợ lý nam theo Đông Phong cùng vài hớt hải đuổi theo giám đốc bế nhà chạy băng băng ba tầng lầu mà ai đuổi kịp thành giai thoại của khách sạn .

Bệnh viện mắt trung ương ngày đầu tuần đông nghẹt , khi chiếc xe sang lao cổng cấp, tức khắc nhân viên của bệnh viện ngay lập tức mở cửa xe. Hỏi qua loa vài câu thấy là dấu hiệu bong võng mạc ngay lập tức một cái cáng đẩy đến.

Nhìn thấy Văn Đồng nhân viên bệnh viện đẩy phòng cấp cứu, nhân viên trật tự của bệnh viện đến yêu cầu di chuyển phương tiện khỏi khu vực cổng khoa cấp cứu. Chẳng còn tâm trạng nào, từ trong túi quần rút vài tờ năm trăm nghìn đưa cho nhân viên nọ nhờ họ đem xe xuống hầm gửi xe của bệnh viện.

Khi Văn Đồng khám xong liền thông báo sẽ phẫu thuật mắt trong ba tiếng nữa. Bác sĩ khám bệnh yêu cầu nhà làm thủ tục nhập viện. Không đem theo ví tiền vì khi tiến công trường, Văn Đồng mở điện thoại, ứng dụng nhà nước mở khóa bộ đưa chiếc điện thoại cho Đông Phong còn thì y tá đẩy đến các phòng ban khác để tiến hành kiểm tra thêm một vài chỉ khác.

Khi máy pos thông báo trừ tiền thành công nhân viên trực quầy tiếp đón đưa cho Đông Phong một ít giấy tờ, chần chừ liền nhanh tay cứ thế ký hết bộ. Sau khi ôm ngủ cùng mỗi đêm ít nghĩ sự qua loa ngày mà phì .

Vẫn bộ đồ từ công trường , Văn Đồng bác sĩ đẩy tới lui cuối cùng đẩy phòng cấp cứu. Đồng nghiệp của Văn Đồng đến theo là trợ lý và những phụ trách giám sát tiến độ công trình khác nữa hấp tấp chạy bệnh viện. Trong buồng bệnh Văn Đồng đang hộ lý hỗ trợ đồ bệnh nhân. Đông Phong bên ngoài đang gọi điện thoại cho ai đấy khuôn mặt của tuổi nhăn nhó, khẩu hình miệng hầu như đổi nhiều cho đến khi hộ lý rời thì mới cùng đồng nghiệp và trợ lý bên giường.

Tú ơi, nhờ một chuyện ?

Dùng bên mắt đang thì mỏi đến cay xé Văn Đồng thấy đồng nghiệp của thì lên tiếng.

Ừ, đây.

Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.

Cậu về nhà tớ, nhà hai mươi bảy, xóm Đào Hồng. tới đấy nếu thì cứ hỏi nhà Đồng con trai tóc trắng là .

, nữa.

Cậu lấy ví tiền của tớ, đưa cho Hà năm trăm, dặn thằng bé ở nhà chờ mấy hôm tớ về, đừng tớ ở viện nhé.

Ừ tớ .

Cậu bảo Hà lấy cho tớ hai bộ quần áo, cháu sẽ tự lấy.

Ừ thôi, tớ sẽ lấy, nghỉ , bác sĩ cũng nên ít chuyện lúc mà.

Cảm ơn nhé.

Không gì, nghỉ ngơi , Thái kêu cứ yên tâm chữa mắt , công việc sắp xếp xong sẽ tới thăm .

Ừ.

Hai qua , thêm một chút nữa thì hộ lý nhắc nhở để bệnh nhân im lặng. Mặc kệ Đông Phong liếc mắt với trợ lý ám hiệu ngầm, Văn Đồng xuống nhắm bên mắt để cân bằng áp suất. Đông Phong thấy như thế cũng thêm gì trợ lý nam theo đồng nghiệp của Văn Đồng lo liệu vài việc theo ý của sếp .

Văn Đồng mổ xong thì là bốn giờ chiều, vì chỉ gây tê khi mổ nên khi bác sĩ đẩy tỉnh táo. Đông Phong vẫn ở đấy, rõ vì thế lực nào âm thầm giữ chân . Khi chiếc băng ca đẩy , nam nhỏ nhắn trong bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình tay cắm kim truyền, mặt băng vải quấn kín đôi mắt thì đau lòng tột độ.

Bác sĩ, mắt em bình thường chứ?

Anh là nhà của ?

Vâng ạ.

Không chút chần chừ Đông Phong trả lời dứt khoát.

Vết rách lớn lắm, bên mắt cũng ảnh hưởng, chỉ là để cân bằng áp suất nhãn cầu, mấy ngày băng kín để cả hai mắt còn nghỉ ngơi.

Bác sĩ tuổi ngoài năm mươi khi tháo khẩu trang thì từ tốn giải thích.

Thế thì quá, cảm ơn bác sĩ nhiều ạ.

Đông Phong Thở phào cái lưng đang khom khom để ngang cao tầm chiều cao của bác sĩ khi mới duỗi thẳng. Nhìn nam cao lớn tuổi mặt thoát cái thẳng cao hơn cả cái đầu vị bác sĩ lùi ngẩng đầu lên nhắc nhở tiếp.

Vài ngày tiếp theo sinh hoạt của bệnh nhân sẽ phụ thuộc nhà chăm sóc, nhà hãy sắp xếp đến để chăm sóc bệnh nhân cho chu đáo.

Vâng thưa bác sĩ.

Không tiếp tục làm phiền bác sĩ nữa, Đông Phong xuống quầy tiếp đón hỏi về chuyện thuê hộ lý riêng. Trở phòng bệnh thì thấy cấp của Văn Đồng tới, Đông Phong nhận vì chính gặp và bàn trực tiếp chuyện cùng hợp tác. Thu vẻ hối hả, Đông Phong chỉ mất vài giây chỉnh thần thái, hình ảnh một giám đốc bản lĩnh, quyết đoán ngay tức thì xuất hiện.

Cậu Thái đến thăm hỏi nhân viên đấy hả?

Nghe tiếng từ ngoài cửa vọng , Văn Thái thấy là giám đốc của  The Rising East Sea thì mày nhăn mặt khó chịu. Chỉ thiếu mỗi điều xắn tay áo lên lao đ.á.n.h . vì công ty, vì mười mấy hai mươi con của công ty còn đang chờ lương, và cái đạo mạo lịch lãm mặt là nguồn thu lớn nên Văn Thái nhịn . Lời mơ hồ còn tiếng nghiến răng ken két.

Làm phiền đưa nhân viên của viện .

Là do bên sai , về viện phí và bồi thường thương tổn trợ lý của sẽ liên hệ trực tiếp với bên để cùng thỏa thuận.

Thế còn nhân viên của thì đây, còn một con trai nhỏ ở nhà cần chăm sóc.

Về Đồng đây thì thuê hộ lý riêng để chăm sóc , còn về bé Giang Hà cũng cho đến và lo liệu cho bé những ngày Đồng đây nhập viện.

Mặc dù thấy nhưng Văn Đồng rõ, tới con trai của phiền khác chăm sóc đang nghiêng bỗng lên tiếng.

Không cần làm phiền đến bên đấy ạ. Bé nhà thể tự sinh hoạt , đang nghỉ hè nên cũng lo việc học hàng  ngày.

Đông Phong thêm gì, cứ cho Văn Đồng nghĩ rằng hiểu hết ý của . Văn Thái thấy đối tác gì thì bĩu môi giọng cao với Văn Đồng.

Em cứ nghỉ ngơi , nãy hỏi qua bác sĩ, viện xong em cứ ở nhà nghỉ ngơi hết một tháng cho mắt định. Tiền lương trừ của em , dù là t.a.i n.ạ.n lao động, bên nào đấy cũng nôn kha khá tiền đến mà.

Vâng, thật sự phiền và công ty quá.

Hay là đón Hà qua nhà nhé, Bống nhà cứ suốt ngày nhắc Hà. Tiện để nó chơi cùng mấy ngày hè.

Dạ thôi ạ. Làm phiền với nhà lắm.

Không , em từ lúc còn ăn cơm hộp lề đường đến  bây giờ quan trọng gì chuyện đấy.

Tôi cho trợ lý đón bé về nhà , Đồng đừng lo lắng.

Bị coi là dưng từ lúc cuối đuôi giường, Đông Phong cuối cùng cũng chẳng nhịn nữa lên tiếng khẳng định. Sau viện chuyện thăm khám cũng sẽ tự sắp xếp lo liệu.

Vốn cứ tưởng , khi giọng điềm tĩnh nam tính cắt ngang câu chuyện của hai khiến giật . Muốn thêm gì nhưng bàn tay thơm mùi hoa lan mùi nước hoa đặc trưng của Văn Thái đưa lên chặn miệng , giọng vẫn chanh chanh chua chua vang lên đều đều.

Ôi thế thì phiền lắm, cứ để đón cháu đến nhà tự lo lắng mới yên tâm .

Không phiền , dù cháu với bé Hà học cùng trường, chung đội tuyển học sinh giỏi sẽ khiến bé bớt lo lắng hơn. Với cả chuyện nên là tự sắp xếp nhưng do tính chất công việc nên trợ lý sẽ lo liệu đầy đủ cho cả hai bố con Đồng.

Không ai nụ đắc thắng chỉ khẽ nhếch một bên mép và cái đuôi cáo vô hình đang vẫy ngừng của Văn Thái. Không gian phòng bệnh im lặng, tiếng gió ù ù đầu cùng khí mát mẻ bỗng trở lên lạnh buốt. Văn Đồng rùng , vô thức run nhẹ một cái, tư thế nghiêng phẫu thuật vô tình càng làm cơ thể nhỏ bé hơn.

Tất cả thu hết trong mắt cái cao lớn nhất phòng, thở dài, con cáo đang thong thả gọt cam lừa tròng thì đành bất đắc dĩ lên tiếng.

Tôi sẽ chịu trách nhiệm với Đồng đây cả đời.

Không cần thiết như thế thưa Phong.

Hai cùng một thời điểm, Văn Thái ngay tức thì gạt bỏ câu của nhân viên cắt một miếng cam đưa cho Đông Phong nụ tựa cáo yêu khẽ nhếch, giọng gay gắt khẽ cất lời.

Vậy trăm sự nhờ , giám đốc Đông Phong nhé.

Mùi cam thơm dịu ngọt át cái mùi t.h.u.ố.c sát trùng của bệnh viện, múi cam hạt với từng tép căng mọng khi bỗng trở nên chua khô. Đông Phong cầm miếng cam bóp chặt, Văn Thái đang đút cho nhân viên nhà ăn thì tâm thấy nhộn nhạo.

Một cảm giác khó chịu len lỏi cơ thể Đông Phong tiến lên giật lấy mũi cam sắp đưa miệng của nhưng chút lý trí cuối cùng ngăn cánh tay đang đưa lên một nửa dùng tiếp tục hành động.

Bốn ngày Văn Đồng cần băng kín mắt nữa, bên mắt tác động khi ngoài thâm tím ở vùng thịt quanh mắt, thì nhãn cầu vẫn vẫn còn đỏ rực do xuất huyết, chớp mắt hai theo như lời bác sĩ Văn Đồng thấy cộm nước mắt chảy , tầm rõ ràng thì định lên tiếng hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tuyen-tap-duong-va-thuy-tinh-chung-mot-cai-hu-duoi-tan-phuong-gia-ong-to-ba-nguyet-se-duyen-doi-ta/phan-hai-thi-ra-anh-hon-em-tan-muoi-sau-tuoi-co-a.html.]

Mắt sẽ cộm vì chỉ khâu, cứ nhắm mắt , đeo kính bảo hộ tránh bụi bẩn, tuần nữa tầm sẽ dần trở bình thường. Mười ngày xuống viện tái khám. Chiều nay viện .

Một loạt thông tin đề cập tới, Văn Đồng thấy hôm nay viện thì vui vẻ mặt. Mấy ngày về nhà chút lo lắng cho con trai nhỏ, dù cho qua lời kể của Tú rằng con trai Đông Phong đón về nhà, cũng gọi điện chuyện nhưng cảm thấy bé con nhà đang là lo lắng cùng bất an.

Hơn chín giờ khi vị hộ lý Đông Phong thuê riêng cho mấy ngày từ quầy thu ngân lên cầm theo giấy tờ cùng với cả một phong bì tiền dày cộp đưa tới thì là ngạc nhiên.

Tiền ?

Là tiền ứng viện phí, nhà nộp hiện tại dùng đến thì trả ạ.

Vậy , cảm ơn chị.

Không gì ạ, để xách đồ xuống đưa chỗ bắt taxi nhé.

Người hộ lý chuyên nghiệp, thái độ chuẩn mực khẽ lên tiếng. Văn Đồng cất hồ sơ và phong bì tiền túi xách, cầm lấy điện thoại hộ lý đưa thang máy xuống. Tinh một tiếng cửa thang máy mở, nắng mấy ngày đầu tháng sáu vẫn rực rỡ chói lòa mà nóng điên như mấy ngày cuối tháng năm. Văn Đồng mặt đeo kính bảo hộ loại đắt tiền chính Đông Phong chọn mua, dù cho kết hợp đổi màu khi gặp nắng gắt nhưng với con mắt mới mổ xong lâu Văn Đồng vẫn nheo bên mắt trái vô thức đưa tay lên che nắng chói.

Một cái ô đen che lên đỉnh đầu, hộ lý chuyên nghiệp chậm rãi đưa Văn Đồng cổng viện nơi những chiếc taxi của nhiều hãng đang đỗ chờ khách. Dãy taxi dài, xe điện, xe chạy bằng nguyên liệu hóa thạch đều . Thấy khách, Lái xe chiếc xe đầu tiên trong dãy xe chờ đợi chủ động hỏi.

Em trai đưa em về.

Nhận lấy cái túi xách từ tay hộ lý, Văn Đồng nghiêng nghiêng đầu khẽ hỏi.

Từ đây về xóm Đào hồng giá như nào thế .

Ba trăm rưỡi nhé. Nếu mà cuối xóm Đào Hồng thì thêm cho năm chục.

Em ở giữa làng, ba trăm rưỡi nhé.

Được thế lên xe , em mổ mắt cứ thoải mái, còn ánh sáng chiếu thẳng mắt.

Lái xe mở cửa của xe để Văn Đồng , vị hộ lý thấy khi chắc mới thu ô , chào rời . Lái xe lên xe, khi hỏi địa chỉ nhà, nhập bản đồ màn hình xe thì khởi động xe lái . Xe điện đời mới tiếng động cơ tưởng như chẳng còn. Bản nhạc dịu dàng vang lên trong gian nhỏ, Lái xe cẩn thận lái xe ít khi mở lời bắt chuyện với khách.

Tiếng báo tin nhắn điện thoại vang lên khe khẽ, Văn Đồng khi copy điện thoại mà sếp gửi tới liền chuyển sang màn hình gọi điện thoại. Chuông đồ ngân dài, tới hồi chuông tám giọng nữ hệ thống thông báo để lời nhắn do liên lạc vang lên. 

Cậu thở dài, nhắn một dòng tin nhắn gửi điện thoại , định bụng tắt máy thì tin nhắn trả lời ngay tức khắc. “Tôi sẽ đưa cháu về nhà, cứ về nhà .” Nhắn hai từ cảm ơn, Văn Đồng tắt điện thoại ngả đầu phần tựa nhạc nhẹ nhàng cảm thấy thư thái.

Xe về đến cổng nhà, khi trả tiền xe, chỉ chỗ cho taxi đầu Lái xe cẩn thận đưa tận trong nhà. Vài hộ dân ruộng đào phía nhà thấy hình quen thuộc thì ngừng việc đang làm rửa ráy tay chân ở con mương nước nhà thăm hỏi.

Không ai để rót nước lấy hoa quả đãi, những phụ nữ tuổi quá năm mươi đến sáu chục tựa như nhà lấy những thứ thể Văn Đồng sẽ dùng đặt hết lên nhà . Văn Đồng cảm ơn, bảo họ hái vải cây đem về nhà cho trẻ nhỏ. chẳng ai tham vặt vài quả vải, khi xem hết đống t.h.u.ố.c đắt tiền mà hộ lý mua theo đơn kê ở bệnh viện họ ruộng làm việc.

Lúc chiếc xe BMW 5 series đỗ sát sạt bức tường trát xi măng ngay cổng nhà Văn Đồng thì sắp hết. Đông Phong mặc áp polo, quần lửng vải sáng màu, đôi dép da rõ của thương hiệu nào cầm theo ví tiền điện thoại xuống mở cửa của xe.

Vạn Nguyên nhảy xuống, bé mặc quần đùi áo phông giày vải hiệu converse chờ ở cửa, một chiếc ba lô da màu nâu đôi bàn tay trắng ngần đưa đến khiến nhóc nhanh tay đỡ lấy. Giang Hà xuống vẫn là bộ đồ cho bé nam may từ vải linen nhuộm mà Văn Đồng mua cho con. Mái tóc dài tết gọn, cái mũ vải màu be của nhãn hiệu đắt tiền che nửa khuôn mặt nhỏ khỏi cái nắng gắt ngày hè.

Bố ơi, con về .

Văn Đồng đang trong nhà tiếng con trai ngoài cổng thì lên cửa. Nheo mắt vì nắng, Văn Đồng xuống để con trai ôm cổ khẽ thì thầm.

Ai đưa con về thế?

Dạ là bác Phong với Nguyên đưa con về đấy ạ. Mắt bố còn đau ?

Không, mắt bố hết đau . Con ở nhà ngoan chứ.

Dạ con lời bố, ngoan ạ.

Hôn vài cái lên má con trai, thêm một cái lên trán Văn Đồng ôm con một lúc nữa thì thả con dậy. Vạn Nguyên lưng đeo cái balo da thật tay xách một cái hộp nhựa màu đen từng bước , theo là dáng vẻ giản dị của Đông Phong đang xách túi nọ túi , còn cả cái balo vải mà mua cho con cũng trong đống đấy.

Làm phiền đưa cháu nó về .

Không gì, trời nắng, mắt mổ xong mau trong .

Dắt tay con trong nhà, Văn Đồng giúp con cởi mũ chợt bật .

Bố, bố cái gì thế ạ, mặt con gì ạ?

Không bố đang , bình thường nhà con là đứa sợ nắng, bây giờ thêm cả bố nữa nên bố thấy buồn thôi.

Vuốt vài sợi tóc lòa xòa trán con trai, Văn Đồng kìm yêu thương hôn lên trán con cái nữa mới dậy bật quạt. Tiếng quạt ù ù vang lên trong căn nhà đơn giản, Đông Phong khi nãy chứng kiến cảnh Văn Đồng yêu chiều con trai lòng bỗng ngọt ngào.

Đồ đạc của bé để giường nhé.

Vâng ạ. Xong thì uống nước nhé.

Đông Phong để đồ lên giường xuống bộ bàn ghế cũ thấp tè. Vẫn là dáng gập gối mấy thoải mái, nhưng khi bàn tay hai khẽ chạm lúc Văn Đồng đưa cốc nước qua mời thì Đông Phong nhận thấy cái quần lửng hôm nay mặc là hợp lý.

Cảm ơn , giúp trông cháu mấy ngày qua ạ.

Sau một hồi ngượng ngạo chỉ uống nước mà chuyện cuối cùng Văn Đồng cũng lên tiếng .

Không gì, sẽ chịu trách nhiệm với mà.

cũng cần như ạ.

Văn Đồng , từ trong túi quần lấy phong bì tiền đẩy mặt Đông Phong. Nhận ý đồ của mặt thấy, Đông Phong đẩy đưa cái phong bì tiền mà cầm lên để về phía của . Nhìn căn nhà đơn sơ và hai bố con khiến dễ chịu Đông Phong mỉm , nụ khiến như Văn Đồng ý định trong lòng.  Lại thêm vài chuyện chả thì Vạn Nguyên từ ngoài mồ hôi nhễ nhại .

Bác Phong, bác vườn hái cho cháu ít vải , Hà ăn mà cây cao quá, cháu hái .

Hóa là bác chứ bố của cháu nó ạ.

Văn Đồng chút tò mò liền hỏi.

, Nguyên là con trai của em trai . Hè năm nay bố nó bận bịu đem nó theo nên gửi về để chăm sóc.

Nhà cũng em ?

Tôi là cả, còn một em gái và một em trai. Đều kết hôn , là bố đơn hả.

Vâng, Giang Hà là do sinh .

Bác Phong, hái vải cho cháu.

Chút kinh ngạc, Đông Phong trai nhỏ bé mặt ánh mắt tràn đầy hoài nghi. Muốn hỏi, nhưng đứa cháu trai nhà mè nheo kéo tay lôi , lời liền dừng ở trong lòng. Nắng gần trưa gắt gỏng, trong cái vườn nhỏ rau héo rũ, Giang Hà gốc vải cái mũ vành rộng đội ngay ngắn đầu tay bé là cái rổ lác đác vài quả vải chín đỏ.

Từ trong nhà Văn Đồng nheo mắt ngoài, thấy nam cao lớn chỉ cần một cái với tay kéo một cành vải thấp tà. Từng chùm vải trĩu quả bẻ xuống, nụ vô tư môi con trai, giọng nam trưởng thành khi hỏi đủ vang lên khiến trầm tư một lúc.

Khi ba hai nhỏ một lớn trong nhà mặt là mồ hôi, Văn Đồng khẽ đưa khăn giấy ướt cho ba lau mặt. Tầm của mắt trái vẫn mờ, Văn Đồng hề nhận thấy nụ thỏa mãn của Đông Phong khi cầm lấy khăn ướt, giữ phép lịch sự tối thiểu cất tiếng mời hai bác cháu Vạn Nguyên ở ăn một bữa cơm.

Gian bếp cũ lợp ngói với cái xà gồ ngang, tường cao nổi mét bảy khiến cơ thể to cao của Đông Phong chịu thua nhanh chóng ngoài. trong gian bếp cũ kĩ cái tủ lạnh cơ hai cánh của hơn hai mươi năm lau chùi sạch sẽ vẫn đang ù ù chạy.

Cách đấy xa cái bàn gỗ cũ đặt bếp ga cùng cái chạn gỗ để bát đũa, nồi niêu, xoong chảo cùng gia vị nấu ăn cũng khác niên đại với cái gian bếp là mấy. Văn Đồng là gọn gàng sạch sẽ, dù cho ở nhà mấy ngày mặt kính bếp ga chỉ xíu bịu đậu cuốn sạch bách khi cái khăn lau bếp lướt qua.

Giữa trưa hè tháng sáu, nồi nước luộc rau muống sôi lên sùng sùng, căn bếp bí bách nóng chỗ thoát khi khiến Văn Đồng ít tháo kính dùng khăn sạch lau mồ hôi trực rơi mắt. Đông Phong thấy xót, nhưng quả thực gian bếp là điều thách thức mạnh nhất mà nào vượt qua, bên ngoài cửa, bóng mát của cây mít nhà ngả bóng, Đông Phong đầu đầy mồ hôi nhưng vẫn thi thoảng cầm cái quạt cầm tay chế độ sò lạnh của cháu trai  hướng về phía trong bếp, cho thoải mái hơn một tí.

Hai đứa trẻ quạt mát ở nhà, chúng xem tivi mà mở cái thùng nhựa Vạn Nguyên xách lúc lấy bộ cờ vua cùng chơi.

Mùi hành phi thơm nức hòa cùng mùi nước mắm thơm nồng, Mâm cơm đơn giản chỉ một đĩa thịt lợn rang cháy cạnh rau muống luộc chấm mắm, nước rau luộc vắt chanh thêm chút mì chính và một đĩa trứng đúc thịt bày mâm cơm bê lên.

Vạn Nguyên xách nồi cơm điện đặt ở cái ghế đẩu, Cậu bé mở nắp nồi cơm chờ tan hết nóng thì dùng muôi nhựa đảo đều. Giang Hà cạnh nhanh tay so đũa, bé nhận lấy bát cơm xới lượt đưa cho lớn.

Cháu mời bác Phong ăn cơm, con mời bố ăn cơm ạ.

Cháu mời bác Phong ăn cơm, chú Đồng ăn cơm ạ.

Hai đứa ăn trứng đúc thịt , còn ấm. Anh cũng ăn cơm nhé.

Tiếng trẻ nhỏ mời cơm vang lên lượt, Văn Đồng cầm đũa gắp trứng gà đúc thịt bát Vạn Nguyên và con trai khẽ sang cùng một băng ghế dịu dàng khẽ mời.

Cơm canh bình dị nhưng ngon khi trọn vị gia đình, Vạn Nguyên vui vẻ ăn hết hai bát cơm còn Giang Hà cũng vì bạn mà ăn thêm vài miếng thịt.

Gần một chiều, khi cái nắng nóng đạt đến đỉnh điểm cái giường gỗ cũ kỹ hai đứa trẻ thoải mái hưởng gió từ chiếc quạt công suất lớn mà ngủ, Ở băng ghế gỗ Văn Đồng vì thấy mỏi mắt nên ghế nhắm mắt để thư giãn, tiếng hít thở vang lên đều đều mặt bàn cái quạt cầm tay bé xíu với đèn led nhấp nháy con tụt dần đang thì viu viu chạy hết công suất thổi mát cho đang ngủ. Phía bên băng ghế còn Đông Phong mặc kệ đầu mồ hôi đang thì sắp xếp công việc chiếc z fold đời mới vài báo động đỏ vì nhiệt độ máy tăng cao.

Buổi tối ở xóm Đào Hồng yên tĩnh nhẹ nhàng, hơn chín rưỡi xóm tới thăm hỏi về hết. Giang Hà bố tiễn khách cổng nhỏ t.h.u.ố.c mắt giúp bố. Nằm giường trải chiếu nan trúc Văn Đồng nhắm mắt cảm nhận cái mát mát lành lạnh của t.h.u.ố.c khẽ hỏi con trai.

Hà ơi, mấy hôm con ở nhà bác phong gì vui kể cho bố ?

Giang Hà cất lọ t.h.u.ố.c lên cái bàn học leo giường xuống cạnh bố thích thú khẽ .

Bác Phong hả, bác hơn bố tận mười sáu tuổi luôn ạ. Bác quý con lắm, balo với những món đồ đều là bác mua cho con đấy. Hôm chú tú đến ạ, chú làm như bố sắp bỏ con , là bác giải thích cho con rằng bố cả chỉ chờ hồi phục viện mà thôi.

Vậy , còn gì con?

Văn Đồng sang bên trái khẽ hỏi.

Còn ạ, còn nhiều lắm luôn ạ.

Tiếng trẻ con hào hứng kể về một vang khẽ trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ, trong chiếc màn buông xuống rủ quanh giường một lớn một bé theo gió mát từ chiếc quạt thổi đến từ từ tiến sâu mộng . Còn ở căn nhà ba tầng với nội thất đủ đầy Đông Phong mới xong tin nhắn công việc của trợ lý gửi đến.

Chiếc điện thoại đặt mặt bàn kính cùng với ấm còn thơm mùi hoa nhài, giữa gian hoa Đông Phong ngả chiếc ghế tựa lên bầu trời nhớ đến câu khi sáng của Văn Đồng mà để ý thấy chiếc z fold nữa sáng màn hình báo tin nhắn đến.

Màn hình sáng lên chỉ mười giây vỏn vẹn tắt, màn hình nửa khuôn mặt thanh tú khi đang ngủ của Văn Đồng hiện lên biến mất. Như là chuyện Giang Hà là do tự sinh thêm một lời nào nữa .

 

Loading...