Tuyển tập đường và thủy tinh chung một cái hũ - Dưới tán phượng già, ông tơ bà nguyệt se duyên đôi ta. - Phần ba: Khi nắng chiếu tới hiên nhà, anh sẽ tới nhà em làm khách.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-17 19:08:21
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Đồng viện đến bữa mười ngày, khi Giang Hà cũng nghỉ hè gần nửa tháng. Gần hai mươi ngày mưa, nhiệt độ khi lúc nắng nóng đỉnh điểm đủ phơi khô áo quần còn chảy nước tong tong chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ.

 Hôm nay tới lịch khám của Văn đồng, từ hôm qua nhân viên của bệnh viện gọi điện thông báo cho tái khám. Sau bữa tối Văn Đồng chuyện ngày mai khám mắt với con trai, còn cả chuyện bé sẽ ở nhà một . Giang Hà thấy thế cùng với bố, nhưng khi Văn Đồng khéo léo, nhờ con trai giúp làm việc nhà, thì khiến bé đanh ngoan ngoãn đồng ý.

Đêm hè tháng sáu trời nóng nực, Văn Đồng và con trai tắm thêm nữa liền chuẩn ngủ. Bóng đêm trải dài khắp khu ruộng đào nhà, tiếng dế kêu râm ran trong gian rộng lớn. Văn Đồng kép cửa nhà, khi chọn mức gió mạnh nhất để thổi bay nóng phả từ tường gạch, xuống nhắm mắt ngủ.

 Sáng sớm, khi mặt trời còn ló rạng, Văn Đồng thức dậy. Sau khi chớp chớp mắt để thể quen dần với bóng tối, cẩn thận vén cái chăn vải sợi cotton , từ tốn xuống giường. Giang Hà vẫn ngủ, mái tóc trắng xõa tung chiếc gối cao su non mềm mại miệng nhỏ , hít thở đều đều.

“Két” một tiếng dài, cánh cửa gỗ đẩy , Văn Đồng lập tức đón chút gió trời từ đằng đông thổi tới, cảm thấy thật mát mẻ. Bầu trời màu xanh xám sáng tỏ, xa xa nơi hướng đông, sâu hút phía đằng xa, trải dài ruộng đào những tia sáng đỏ, vàng và màu cam đậm đang dần dần xé tan màn trời xanh sáng thắp sáng bầu trời.

Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.

Văn Đồng sân giếng xả nước rửa mặt, bếp lấy nồi vo gạo cắm cơm. Mở tủ lạnh lấy xúc xích tự làm từ tối hôm , bắc chảo lên rán đến khi vỏ ngoài vàng giòn thì tắt bếp. Tiếng băm thịt vang lên “cọc cọc”, khi nồi canh rong biển tím sôi bùng nữa thì nêm muối đậy vung , tắt bếp.

Cơm trưa chuẩn cho con cũng xong hết, Văn Đồng khép cửa nhà căn bếp, bước bên ngoài. Ngoài trời nắng hửng Văn Đồng lên nhà, thấy con vẫn ngủ dậy, lấy giấy bút ghi lời nhắn, đó đen tờ giấy đó dính lên bình nước của con.

Mở t.ử quần áo lấy một bộ đồ, Văn Đồng tắm xong, mặc quần áo chọn nữa lên nhà. Chiếc xe wave alpha dắt xuống khỏi nhà, Văn Đồng lấy balo đựng bệnh án và đồ dùng đeo lên , khép cửa xuống, thì thấy tiếng động cơ xe ô tô dừng cổng, làm cho giật .

Trời còn sáng hẳn, ánh đèn xe sáng chói chiếu lên con đường bê tông mới làm sâu hút. Tiếng động cơ hoạt động như tiếng lầm rầm giữa gian tĩnh lặng của khu ruộng đào, đèn xe tắt trả hừng đông yên tĩnh khi động cơ xe tắt.

Sau hai tiếng "cạnh" khô khốc của cửa xe đóng , trong cái sáng ngược chiều của hòn lửa treo cao ở nơi xa, Văn Đồng thấy bóng một lớn, một nhỏ đang thong thả nhà . Lối nhỏ từ cổng sân ngắn, Vạn Nguyên hãy còn ngái ngủ, bé ôm theo cái balo ngực, bước xiêu vẹo phía đằng .

Theo là dáng đĩnh đạc trong bộ đồ bình dị, gồm quần kaki, áo phông cổ, sơ vin cũng vuốt tóc thẳng thớm bóng lộn. Đông Phong chân dép da, tóc đen để rủ ngang lông mày, tay cầm điện thoại tiện thể xách mấy cái túi bóng của siêu thị, tay còn thì ôm ngang hông một cái hộp giấy hình trụ, khá dài.

Vạn Nguyên, con đến nhà chú giờ thế? Chào .

Tháo mũ bảo hiểm đầu để lên yên xe máy, Văn Đồng cúi xoa nhẹ mái tóc của bé cao gần bằng . Đông Phong , để cái hộp tay xuống mặt sân chỉ khẽ gật đầu.

Cháu chào chú, hôm nay bác Phong bảo cháu qua chơi với em Hà ạ.

Hà còn ngủ dậy, chắc cháu cũng nhỉ, nhà ngủ thêm nhé.

Dạ.

Đưa túi đây chú cầm cho.

Dạ.

Ngáp một cái dài, Vạn Nguyên nghiêng nghiêng cành liễu rủ, thoăn thoắt  trong nhà, Văn Đồng cầm lấy balo của bé xong mới thẳng dậy. Đối diện với Đông Phong khi mang dáng vẻ chút tùy tiện, giọng giấu chút ngạc nhiên của Văn Đồng khẽ cất lên một im lặng.

Có chuyện gì mà đưa Vạn Nguyên sang đây sớm thế?

Hôm nay tái khám, đến đưa , tiện đưa Vạn Nguyên sang để chơi cùng với Giang Hà.

Đông Phong tự nhiên, như thể chuyện đó vốn dĩ cả hai thống nhất sắp xếp từ .

Anh cần làm .

Văn Đồng ngập ngừng một chút tiếp.

Tôi thể tự mà.

Tôi sắp xếp công việc thỏa mới qua đây. Trời còn sáng lái xe đến định từ chối ?

Đông Phong , nhưng câu trả lời khiến mặt rơi tình trạng rõ nên đáp như nào.

Không, ý thể tự tái khám cần phiền đến mất một ngày làm việc như thế.

Văn Đồng nghĩ một lúc cuối cùng cũng thật.

Tôi cảm thấy phiền, sẽ đồng ý để đưa khám chứ nhỉ?

Biết thể thêm gì nữa, Văn Đồng đến túi đồ tay của , cùng cái hộp giấy nâu bí ẩn đang đặt nền gạch liền hỏi.

Anh đưa Vạn Nguyên qua chơi mà túi xách với cái gì đây.

Đây là quà cho Giang Hà, Vạn Nguyên nó bảo tặng quà cho cu , nên hôm qua nó dắt mua.

Nhìn xuống cái hộp giấy Đông Phong nhẹ khẽ đáp .

Vậy để cầm nhé.

Cậu cứ cầm cái túi xách tay là , đồ khô để đem cũng .

Đông Phong dùng một tay nữa nhấc cái hộp giấy lên đem trong nhà. Nhìn gian nhà khi chỉ lờ mờ ánh sáng từ cái đèn ngủ cắm điện, Đông Phong dựng tạm cái hộp góc tường nhà. Anh đem mấy túi đồ tay đặt xuống mặt bàn kính, đó , dắt chiếc xe máy của Văn Đồng lên nhà.

Động tác thành thạo, tốc độ nhanh dứt khoát, khi Văn Đồng nhận vấn đề thì chân chống xe gạt xuống xong . Chiếc xe máy đặt gọn tránh vướng lối trong nhà. Không nên nên , Văn Đồng chậm rãi khép cửa nhà khóa cổng chờ Đông Phong đầu xe.

Văn Đồng lên ghế phụ của chiếc xe sang đắt tiền thì trời cũng sáng tỏ. Con đường bê tông của xóm dẫn thẳng về hướng đông nam, nơi mặt trời nhô lên khỏi ruộng đào xanh lá. Vòng tròn ánh vàng cứ lên cao, cao dần, dù tỏa nhiệt lượng thiêu đốt da thịt, nhưng ánh nắng ngày mới đối với mổ mắt như Văn Đồng là một vấn đề lớn. 

Cậu nheo mắt , dù cho chiếc kính bảo hộ đeo mặt đổi màu đậm. Bàn tay đang ôm balo n.g.ự.c ngay tức thì đưa lên che mặt, chiếc mũ vải màu sáng đang đội cũng nào ngăn sự khó chịu từ những tia sáng đầu xuyên qua kính chắn gió chiếu mặt.

Nhận bên cạnh khó chịu, khi xe lái gần quốc lộ thì Đông Phong đ.á.n.h lái tấp lề. Anh tháo dây an , nhoài về phía của ghế lái. Trên cái móc treo đồ, một cái túi bóng của siêu thị treo ở từ , từ trong cái túi nọ Đông Phong lấy một tấm lưới cản sáng, đó gắn kính nơi ghế phụ.

Cảm ơn .

Văn Đồng hạ cánh tay đang che mặt, khuôn mặt hồng giấu mũ vải nóng lên, khẽ cất lời.

Ừ.

Đông Phong động tác thừa nào, ghế lái thắt dây an , tiếp tục khởi động xe lái . Xe lăn bánh định, hai tới viện khi chỉ sáu rưỡi. Sau khi gửi xe hầm, Đông Phong gọi điện trực tiếp với bác sĩ phụ trách ca bệnh của Văn Đồng hẹn chỗ gặp mặt.

Thực sự là đến quá sớm, vị bác sĩ còn đang giao ban với ca đêm, hai chỉ đành chờ ở bên ngoài phòng riêng của bác sĩ. Hai chuyện, những câu chuyện vụn vặt liên quan tới tiến độ thi công của dự án . Chờ tới tám rưỡi, thì bác sĩ cũng về phòng, hai đưa trong phòng riêng để hỏi về tình trạng lâm sàng.

Sau khi vài biểu hiện đang , vị bác sĩ nó dùng vài thiết sẵn trong phòng, kiểm tra phản ứng mắt của Văn đồng. Sau khi kiểm tra sơ qua, vị bác sĩ nọ cầm lấy khám chữa bệnh, lật giờ cầm bút ghi mục yêu cầu vài dòng cất tiếng dặn dò.

Đi đăng ký khám, lúc phòng bệnh thì lật trang đưa cho bác sĩ khám xem nhé. Có hết kết quả lên gặp , mắt hồi phục như cũng đang là khá đấy.

Vâng ạ.

Hai xuống tầng, khi chuyển sang bên khám theo dịch vụ,  nhanh nhân viên hướng dẫn họ làm các xét nghiệm và thăm khám. Gần mười hai giờ kiểm tra cuối cùng làm hết, bác sĩ thông báo kết quả sẽ trả một giờ chiều hai đành đợi kết quả.

Văn Đồng khi đói lả, đến bên hàng ghế nhựa nhanh chóng nghỉ. Cái nóng ban trưa bắt đầu len lỏi, trán Văn Đồng mồ hôi chảy ướt cái mũ mềm mà đang đội. Đông Phong thấy thế thì mở túi xách của lấy một cái quạt cầm tay, bật chế độ mát sâu đưa qua cho .

Văn Đồng nhận lấy, kịp mở lời gì thì cơ thể cao lớn của Đông Phong   lên, đến cây nước tự động chọn mua một hộp sữa tươi mát lạnh, đem đưa cho Văn Đồng.

Uống , đặt cơm , lát ship đến thì hai cùng ăn.

Văn Đồng mỉm nhận lấy hộp sữa, cắm ống hút nhanh chóng uống một ngụm. Vị ngọt ngào nhanh chóng xua cái chóng mặt đang lấp ló lao ngoài vì cơn đói. Cổ họng khát khô cũng dòng sữa mát lành làm dịu. Văn Đồng uống hết, cầm hộp sữa tay khi sang cảm ơn Đông Phong.

Cảm ơn nhiều lắm, hộp sữa chắc lăn đây quá.

Ừ.

Đông Phong , cái quạt điện cầm tay khi nãy Văn Đồng bỏ xuống cắm ống hút sữa cầm lên, cơn gió mát chút lành lạnh thổi đến cơ thể của khiến để xua cái nóng trưa hè.

 Không ánh mắt trìu mến yêu, Đông Phong chỉ đơn giản là quan tâm, cầm quạt đưa qua , khiến cho mát mẻ. Nên khi Văn Đồng nhận cái quạt từ tay của tự nhiên, dù cho hai bàn tay nữa sự đụng chạm, nhưng cũng giật giật tê tê như hôm chạm tay khi đón chén nước như ở nhà của Văn Đồng.

Cơm trưa shipper giao hàng tận sảnh bệnh viện, đưa túi da của cho Văn Đồng cầm, Đông Phong lên nhận cơm xách ngược . Giữa trưa nắng nóng của sảnh chờ, nơi những hàng ghế inox cố định để tới thăm khám nghỉ đông . Hệ thống làm mát đầu, vài chiếc quạt công nghiệp công suất lớn gắn cố định tường vù vù chạy xuyên suốt, nhưng cái nóng oi ngày hè cũng giảm tí nào.

Tiếng chuyện, tiếng loa điện thoại phát âm thanh từ những video ngắn ứng dụng mạng xã hội. Những suất cơm hộp đựng trong hộp xốp nhựa màu trắng mua từ căng tin bệnh viện từ phía ngoài cổng viện những xung quanh mở đang cùng thi bốc khói.

Mùi thức ăn theo khói mảnh lan khắp sảnh, Văn Đồng và Đông Phong cũng giống như họ, ăn cơm đóng hộp ở sảnh bệnh viện, chỉ khác một chút về chất lượng cũng như món ăn trong cái hộp nhựa, vẻ đắt tiền hơn mà thôi.

Nhân viên, cán bộ của bệnh viện lượt, từng tốp mặc áo blouse rảo bước về hướng nhà ăn của bệnh viện, Nhân viên vệ sinh tiến tới cầm loa nhắc nhở giữ vệ sinh khi ăn uống rời .

Nắng trưa vẫn cứ oi ả, tiếng ve sầu đậu ngoài cây bằng lăng đang độ nở rộ vang lên khiến khó chịu. Tiếng xung quanh ăn chuyện, chê đậu nhạt, kẻ khen chả lá lốt ăn ngon, Văn Đồng khi nãy uống nửa hộp sữa lưng bụng, ăn thêm vài miếng cơm trắng bụng liền no. Nhìn phần thức ăn còn thừa , Văn Đồng đổi đầu đũa, gắp phần thức ăn mặn mà động đũa sang hộp cơm của Đông Phong .

Bỏ thì phí quá, ăn hộ nhé.

Ừ.

Đông Phong gật đầu, ngại ăn thêm chút thịt mà Văn Đồng gắp sang cho , một cái tiếp tục ăn. Ăn sạch phần cơm của , bỗng cảm thấy khát nước, chẳng để ý là hộp sữa mặt là của mà Văn Đồng khi nãy uống dở, Đông Phong cứ thế cầm lên, một cạn sạch.

Văn Đồng thấy, khi đưa tay định ngăn thì tiếng rột rột khi sữa hút cạn vang lên ngay tức thì. Cậu ngượng, nữa Đông Phong . Thấy ăn xong, thu dọn hộp nhựa đem vứt thì động tác bẻ gãy đôi đũa ăn liền của cả hai và nhét hai cái hộp nhựa túi bóng, đó đem túi bóng buộc kín khiến Văn Đồng giật . Mọi thao tác nhanh đến mức khi Văn Đồng kịp làm gì thì hộp cơm khi nãy còn đặt đùi của yên phận trong cái thùng rác cách đấy mười mét .

Đông Phong , tay là hai chai nước lọc mua từ cây tự động. Văn Đồng lên, thấy gò má của đàn ông cao lớn mặt làn da ửng hồng, và còn cả giọt nước đọng . Văn đồng khẽ tự suy diễn.

Có lẽ khi nãy cái lúc mà uống cạn hộp sữa , Đông Phong nhận nữa vô ý tùy tiện như nào, cho nên lúc ngang qua cây bán nước tự động mua thêm hai chai nước mát. Đem một cái nước áp lên da mặt nóng rát của đến khi cảm giác buốt lạnh theo thần kinh lan khắp , đó mới .

Uống chút nước mát nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tuyen-tap-duong-va-thuy-tinh-chung-mot-cai-hu-duoi-tan-phuong-gia-ong-to-ba-nguyet-se-duyen-doi-ta/phan-ba-khi-nang-chieu-toi-hien-nha-anh-se-toi-nha-em-lam-khach.html.]

Ngồi xuống cạnh , Đông Phong đưa qua một chai nước giọng trầm lên tiếng.

Cảm ơn nhé.

Văn Đồng nhận lấy, mở nắp uống, đó áp chai nước còn tỏa lạnh lên da mặt thở phào một dài. Đông Phong động tác của bật một tiếng, đáp .

Không .

Văn Đông liền tròn đôi mắt sang hỏi .

Cái gì thế ạ?

Đông Phong , bàn tay vô thức đưa lên định chạm tới gò má của , nhưng vẫn dừng , giọng như nín nhịn lên tiếng.

Không .

Hơn mười hai rưỡi, cái nắng cháy da thịt bên ngoài, kèm tiếng ve kêu dứt càng làm những đang gà gật ghế inox của bệnh viện khó chịu hơn, chai nước mát mua về hết lạnh, Văn Đồng chẳng còn dùng nó áp vùng da cổ mặt để hạ nhiệt. Cái quạt cầm tay vẫn vù vù thổi những luồng gió mát, nhưng cơn buồn ngủ ập đến đ.á.n.h gục .

Cái quạt rơi thõng xuống lắc lư đôi ba cái, nhưng vẫn còn chạy, đầu của Văn Đồng cúi gục để ngủ. Đông Phong đang xem tin nhắn công việc điện thoại thì thấy tiếng hẫng khi quạt rơi. Anh sang bên trái, Văn Đồng ngủ, tiếng hít thở sâu sâu kèm cái đầu nhỏ cúi gục cho thấy rơi trạng thái kiệt sức. 

Đông Phong gấp điện thoại tay, cất túi xách, tháo khóa nối của dây đeo và quạt đặt xuống chỗ trống bên cạnh. Cẩn thận nâng đầu đang ngủ để tựa lên vai . Anh cầm quạt bằng tay trái, cánh tay của chỉnh vị trí tựa đầu của Văn Đồng cho mỏi và gió mát từ quạt cũng thổi thẳng mặt của đang ngủ.

Một rưỡi chiều chuông báo giờ làm việc phát lên hệ thống loa của bệnh viện. Văn Đồng tỉnh , cổ mỏi nhưng vì ngủ sâu nên thấy cũng thoải mái. Chai nước còn lạnh đưa đến lúc cánh tay che miệng khi ngáp hạ xuống, Đông Phong nụ sức sát thương cực mạnh với những xung quanh khẽ lên tiếng.

Uống nước , còn ba nữa là kết quả của .

Cảm ơn.

Văn Đồng nhận lấy chai nước mở nắp uống xuống một ngụm. Cậu dậy, cánh tay vươn khẽ giọng còn ngái ngủ vang lên.

Anh đây vệ sinh một chút.

Đưa túi đây cầm.

Văn Đồng đưa balo cho Đông Phong liền cất bước. Chờ cho dáng nhỏ nhắn khuất góc cua của bệnh viện, Đông Phong liền đặt cái balo cùng với túi xách của xuống, dậy làm vài động tác giãn cơ vùng vai và cả cánh tay của hai bên bao ánh của những xung quanh

Hơn hai giờ kết quả đủ, bác sĩ gọi điện giục mau chóng mang kết quả lên phòng riêng. Ông chỉnh gọng kính vàng nheo mày các kết quả, đầu gật gù lắc. Phải qua mười phút cái khám bệnh ông kê xuống một loạt các tên t.h.u.ố.c xong hết mới ngẩng lên nhắc nhẹ.

Từ giờ đến hết tháng làm bất cứ việc gì cần dùng lực quá mạnh. Tốc độ hồi phục là quá , hãy chú ý hơn, t.h.u.ố.c và mấy loại thực phẩm chức năng xuống nhà t.h.u.ố.c mua uống theo lượng ghi trong .

Vị bác sĩ chỉ tay cuốn sổ hạng mục đơn t.h.u.ố.c xong dặn tiếp.

Hai mươi ngày khám nhé, mùa nắng gắt, nhất hạn chế tiếp xúc nắng cùng ánh sáng xanh của thiết điện tử.

Vâng ạ.

Ừ thế thôi, xuống mà về , từ sớm ngày chắc mệt lả còn gì. Về nhà xem chăm sóc bạn đời cẩn thận hơn đấy nhé.

Bỏ câu tưởng như chấn động bằng giọng bình thản, vị bác sĩ cầm quyển tài liệu tay mở cửa ngoài. Hai ngơ ngác, nhưng bình tĩnh nhanh rời khỏi phòng riêng. 

Trong thang máy xuống, đến bên quầy thu ngân và khi chờ nhân viên bệnh viện lấy t.h.u.ố.c thì đều im lặng. Cả hai sánh bước song song, dù cho ai gì nhưng một sự ăn ý vô tình cả hai nhận khi cánh cửa xe đóng cùng lúc.

Bật thật lớn, hai thoải mái đến chảy cả nước mắt. Đông Phong cầm giấy đưa cho Văn Đồng lau nước mắt. Sau khi thoải mái, ai trong hai còn nhắc chuyện khi nãy, tâm trạng dần định, Đông Phong bắt đầu đạp ga từ từ lùi xe . Văn Đồng trả tiền giữ xe xong thì chiếc BMW 5 series cũng chậm rãi lăn bánh khỏi khu vực của bệnh viện.

bốn giờ chiều xe sang về tới cổng nhà Văn Đồng. Trong sân nhà nắng gắt ngả bóng tường nhà, trong sân hai đứa trẻ đang bắc ghế gỗ, lên thu quần áo treo dây phơi định đem nhà.

Để đấy chú thu cho.

Văn Đồng tay xách túi hoa quả ướp lạnh, lên tiếng gọi.

Cháu chào chú - Bác Phong về.

Cháu chào Bác Phong - Bố về..

Thấy lớn về cả hai ào đón, Vạn Nguyên trèo xuống khỏi cái ghế, bé cùng với Giang Hà lễ phép cất tiếng chào.

Hai đứa ở nhà đang cất quần áo , chăm chỉ quá.

Đông Phong phía tay xách túi bóng xanh đỏ, mặt cái kính râm bản to tháo khen hai đứa nhỏ.

Hì Hì.

Hai đứa nhỏ , nụ ngây thơ hồn nhiên toan tính cái nắng gắt lúc bốn giờ chiều. Đem hoa quả cắt sẵn đặt lên bàn, Văn Đồng lấy cái sào gác xà ngang mái nhà thu quần áo của hai bố con đem nhà, chẳng gỡ móc treo đồ, cứ thế đặt tạm trong tủ quần áo.

Nhìn Đông Phong gập gối cái ghế dài thấp tè của nhà, chân đặt túi bóng xanh đỏ đang thì bật , mở miệng định gì đó những lời định hai đứa nhỏ từ ngoài cắt ngang.

Bác phong uống nước ạ.

Bố uống nước , con lấy trong tủ lạnh đấy ạ.

Ừ.

Cả hai đưa cùng đồng thanh, mỗi cầm một ly nước còn tỏa mát uống xuống một ngụm. Cái quạt nước bật tiếng ù ù và sức thổi lớn làm cái nóng dịu ít. Ngồi nghỉ một lát Văn Đồng dậy, tới giá treo lấy bộ quần áo mặc ở đem buồng tắm . Bước căn bếp, cái mâm đặt mặt bếp ga những túi bóng xanh đỏ, mà khi áo bảo Giang Hà đem xuống bếp.

Văn Đồng lấy vài cái rổ nhựa, đem tất cả đồ mua lượt lấy , từng chút đem sân giếng để rửa sạch. Những túi bóng xanh đỏ lúc Đông Phong xách là đồ ăn mà hai tiện đường về ghé chợ để mua. Văn Đồng nếu đưa tiền cho Đông Phong, sẽ lấy nên khi nãy đường về bảo ghé chợ mua ít đồ tươi đem về, với ý định mời ăn một bữa.

Đỗ xe ở nơi trông coi Đông Phong đầu trải nghiệm cảm giác chợ truyền thống. Hàng gà sống, hàng cá tươi, hàng thịt gia súc đến khu vực bán rau xanh và hoa quả.

Đông Phong đầu chứng kiến cảnh g.i.ế.c gà làm thịt ngay tại chỗ. Khuôn mặt vốn tưởng chẳng gì khiến đổi sắc khi liền vặn vẹo. Đôi mắt cùng hàng mày nheo kết hợp cùng cái miệng hẳn cũng chẳng mếu chu bĩu, thái độ khó đoán, động tác xuống tay của bán gà sống như là ngoài hành tinh mới hạ phàm.

Văn Đồng , biểu cảm quái lạ miêu tả của Đông Phong mà trộm. Kéo lui tránh nước bẩn b.ắ.n , Văn Đồng trả xong tiền gà liền sang quầy cá nước ngọt. Chọn một con cá trắm nặng ba cân, bảo bán cắt lấy khúc nửa con cá, nữa chứng kiến khuôn mặt kinh hãi xen chút ghê tởm của Đông Phong mà bật thành tiếng.

Không ai hiểu gì, cả Đông Phong và bán cá mới cầm thanh sắt phi hai mươi lăm đập cái bộp phần đầu khiến con cá c.h.ế.t thẳng tưng đều về phía . Nhanh chóng xua tay hiệu gì, lấy tay che miệng nhưng vẫn khúc khích vui vẻ.

Rẽ qua hàng thịt lợn chọn mua miếng thăn vai, Văn Đồng dẫn Đông Phong ghé qua hàng đồ khô mua thêm vài thứ mới để tay xách, tay treo khỏi chợ.

Trên nhà hai đứa trẻ xem phim hoạt hình màn hình laptop ăn hoa quả ướp lạnh mà mua về. Đông Phong quạt mát nhà thêm một lúc thì lên sân giếng tìm Văn Đồng chuyện.

Mùi cái kho tương bần nhanh chóng bay lên trong ánh tối chạng vạng, trong gian bếp thấp tè Văn Đồng rán xong thịt chiên xù cho hai đứa nhỏ đang thì gắp đĩa. Khi khuôn mặt thanh tú của cái luồng khí nóng thoát ngoài hun đến đỏ ửng. 

Đông Phong ngoài, vẫn cái biểu cảm thương xót nhưng bất lực vì cái chiều cao của treo khuôn mặt. Hết đưa khăn ướt tới nước mát, Văn Đồng cũng vì cái nóng mà nghĩ nhiều, thoải mái nhận khăn, nhận nước, thi thoảng tiện mồm sai lấy nọ lấy đem .

Hơn bảy giờ, ngoài trời vẫn còn sáng. Văn Đồng bưng đĩa gà hấp sả vẫn còn tỏa khói lên nhà, cái quạt cánh đang đảo qua mặt Văn Đồng hỏi thì Đông Phong ngăn bằng một câu bình thản.

Quà của Giang Hà.

Bữa cơm tối hôm còn tiếng ù ù của cái quạt nước, bốn , hai lớn, hai nhỏ ăn tối chuyện. Những câu chuyện chẳng chút liên quan cũng hai đứa nhỏ đến hưng phấn. Văn Đồng , thoải mái xoa đầu con trai của gắp miếng cá kho đặt bát của Đông Phong vì thấy vẻ thích.

Hơn chín giờ tối, Đông Phong bế cháu trai nhỏ ngủ gục lên vai, về. Văn Đồng cầm cái túi giấy bên trong đựng hai hộp cá kho tương và cái balo của Vạn Nguyên cùng cổng. Sau khi thắt dây an cho cháu xong Đông Phong nhận lấy balo và túi giấy tay của .

Lại thêm một cái chạm trong vô thức, cảm giác tê dại khi rõ mồn một. Đông Phong nhanh chóng thu tay , ngón cái tay bàn tay tiếp xúc da thịt vô thức vuốt ve điểm chạm khi nãy mới ậm ừ lên tiếng.

Cảm ơn vì món ăn ngon nhé.

câu cảm ơn với thì đúng hơn.

Văn Đồng mặt đỏ bừng, da mặt nóng ran nhưng đêm muộn ánh đèn vẫn cố giữ bình tĩnh đáp .

Cả hai im lặng, Đông Phong hiểu rõ sự nhộn nhạo khi là trong lòng là gì. Anh , nụ chỉ đơn giản là vui vẻ đưa tay cầm lấy hai cái túi khác chất liệu vẫn đang còn tay Văn Đồng giọng cưng chiều nửa dặn dò, nửa nhắc nhở.

Cậu nhà tra t.h.u.ố.c nghỉ sớm , về đây.

Như cho một cái thang để bước xuống, Văn Đồng thầm thở phào, lùi lịch sự đáp .

Vâng, về cẩn thận ạ.

Ừm. Cậu nghỉ nhé.

Đông Phong , vòng qua đầu xe ghế lái. Tiếng động cơ xe vang lên, vẫn là ánh đèn chiếu sáng con đường bê tông như rạng sáng. Chỉ là khi xe sang đầu, cầm lái hạ kính xe vẫy chào mang theo tâm trạng vui vẻ mà về.

Nhìn theo chiếc xe tan dần bóng tối, Văn Đồng khẽ đặt tay lên n.g.ự.c cảm nhận nhịp đập bất thường khẽ lắc đầu. Khóa cổng nhà Văn Đồng cái quạt cánh đang yên tĩnh phả những luồng gió mát lạnh nặng nề nước như cái quạt cũ thì mỉm .

Cầm lấy cái điện thoại s10+ một chấm đen to như hạt đậu vị trí ngay cạnh viền máy, tìm đến điện thoại tên mở phần tin nhắn. Tin nhắn cuối cùng là tin nhắn đến của mười ngày nội dung là “Tôi sẽ đưa cháu về nhà, cứ về nhà .”.

Đông Phong về đến nhà, khi lấy nước ấm lau cho cháu trai nhỏ, về phòng tắm rửa thoải mái ngả lên chiếc giường rộng rãi thở dài. Anh mệt, quả thực chút mệt, với tay lấy điện thoại mở màn hình phía bên trong,  ảnh nền hiện , vẫn là góc mặt khi ngủ của Văn Đồng mà chụp trộm đấy.

Đông Phong , nụ của hiểu chính đang gì. Vuốt khẽ lên khóe mắt của bức hình, Đông Phong tưởng tượng bản đang vuốt lên làn da trắng mịn của thật mà mơ mơ màng màng ngủ quên lúc nào chẳng rằng, điện thoại lưu trong máy tên là bé lớn ( tắt của bé Hà, lớn) gửi đến một tin nhắn.

 

 

Loading...