Thái hậu thích nấu ăn và pha đồ uống, nhưng thành công đếm đầu ngón tay. Bạch Cảnh Nam sợ canh ô mai cũng là thất bại, nên nếm một chút, kẻo nương t.ử vốn khẩu vị, uống thứ khó nuốt, càng ăn nổi.
“Mẫu hậu nấu, tất nhiên là uống .” Ôn Châu Vũ đặt cuốn binh thư xuống .
Bạch Cảnh Nam dùng muôi múc ít canh ô mai, đút cho Ôn Châu Vũ.
“Canh ô mai mẫu hậu nấu ngon lắm.” Ôn Châu Vũ khen.
“Không thử bao nhiêu mới .” Bạch Cảnh Nam khẽ lau khóe miệng cho y.
“Cảnh Nam, mẫu hậu chỉ nấu một là thành công đó!” Thái hậu từ lúc nào bước tẩm cung.
Đám hạ nhân điều liền lui ngoài.
“Mẫu hậu.” Ôn Châu Vũ dậy hành lễ.
“Châu Vũ, Cảnh Nam con thích uống cháo, hôm nào mẫu hậu tự tay nấu ít mang sang cho con, ?” Thái hậu bước đến bên cạnh, dịu dàng .
“Tạ ơn mẫu hậu.” Ôn Châu Vũ mỉm đáp.
“Mẫu hậu, món nấu… uống thật ?” Bạch Cảnh Nam hì hì .
“Mẫu hậu nấu ăn tiến bộ lắm đấy.” Thái hậu khẽ vỗ một cái lên Bạch Cảnh Nam.
“Châu Vũ, con giờ đang mang thai, dưỡng t.h.a.i mới là quan trọng nhất, việc triều chính cứ để Cảnh Nam tự lo.” Thái hậu .
“Con lời mẫu hậu.” Ôn Châu Vũ dịu dàng đáp.
“Cảnh Nam, lo việc nước xong cũng thường xuyên ở bên Châu Vũ, đưa nó dạo cho khuây khỏa.” Thái hậu mỉm dặn dò.
“Tất nhiên , nương t.ử là quan trọng nhất.” Bạch Cảnh Nam xong còn hôn nhẹ lên môi Ôn Châu Vũ.
Thái hậu bật vui vẻ, còn mặt Ôn Châu Vũ đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ.
“Châu Vũ, phu quân về .” Bạch Cảnh Nam bước điện liền thẳng đến chỗ y.
“Phu quân.” Đôi mắt Ôn Châu Vũ đỏ, khẽ gọi.
“Nương tử, con quấy ngươi ?” Bạch Cảnh Nam xoa nhẹ lên bụng y hỏi.
“Ừ, đứa nhỏ đá .” Ôn Châu Vũ ấm ức .
“Đến lúc sinh thì đ.á.n.h cho nó một trận.” Bạch Cảnh Nam hôn nhẹ lên môi Ôn Châu Vũ.
“Phu quân, đau lưng, giúp xoa một chút ?” Ôn Châu Vũ khẽ kéo vạt áo mặt, nũng nịu .
Bạch Cảnh Nam thầm nghĩ: Quả nhiên phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i làm nũng là thật, nương t.ử chủ động thế , đây phục vụ tận tình thôi.
“Nương tử, lên đùi , như sẽ thoải mái hơn.” Bạch Cảnh Nam dịu giọng .
Ôn Châu Vũ gật đầu, lên đùi y, Bạch Cảnh Nam liền nhẹ nhàng xoa bóp lưng cho y.
“Tướng quân Ôn, ngài thật tự tay nấu cháo tiên nhân cho Hoàng thượng ?”
Người hầu bước đến bên y, thấp giọng hỏi.
“Ừ.” Ôn Châu Vũ nguyên liệu, khẽ đáp.
“Ngài còn đang mang thai, để nô tài làm .” Người hầu do dự .
Hoàng thượng dặn dặn chăm sóc thật cho Tướng quân, nếu xảy chuyện gì thì làm cho ?
“Không cần, các ngươi lui xuống .” Ôn Châu Vũ phất tay.
Người hầu đành cúi đầu lui .
Sau một hồi bận rộn, cháo tiên nhân cuối cùng cũng nấu xong.
“Chuẩn xe ngựa, đến Dư Hàn cung.” Ôn Châu Vũ khẽ mỉm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tuong-quan-nha-de-vuong-mang-thai-roi/chuong-2.html.]
Tại Dư Hàn cung.
“Hoàng thượng, Tướng quân Ôn cầu kiến.” Đại thái giám hành lễ bẩm báo.
“Mau mời ái khanh !” Bạch Cảnh Nam mừng rỡ.
Ôn Châu Vũ xách hộp đồ ăn bước cung điện.
“Các ngươi lui hết ngoài .” Bạch Cảnh Nam đám cung nhân, phân phó.
Đám hành lễ rời khỏi điện.
“Phu quân, nấu cháo tiên nhân cho ngươi, thử xem mùi vị thế nào.” Ôn Châu Vũ lấy cháo từ trong hộp .
“Cảm ơn nương tử, nhưng nhớ loại cháo hình như… bổ thận thì ?” Bạch Cảnh Nam nhận lấy .
“Ừ, là đại bổ.” Ôn Châu Vũ nhỏ giọng đáp.
“Nương tử, là khiến ngươi mang thai, cần bổ , e rằng ngươi là rõ nhất.” Bạch Cảnh Nam trêu.
“Ta nấu , phu quân nếm một chút thôi, ?” Ôn Châu Vũ dịu dàng .
“Được, lời nương tử.” Bạch Cảnh Nam khẽ , dùng ngón tay gõ nhẹ lên chóp mũi mặt, ánh mắt dịu dàng, đầy sủng nịnh.
“Nương tử, cháo ngon lắm.” Bạch Cảnh Nam múc một muôi nhỏ, đưa lên miệng nếm.
“Lần nấu món khác cho ngươi.” Ôn Châu Vũ khẽ vuốt tóc mặt .
“Nương tử, đợi sinh xong đứa nhỏ hẵng làm tiếp ?” Bạch Cảnh Nam hôn nhẹ lên môi y.
“Vì ?” Ôn Châu Vũ nghi hoặc hỏi.
“Nương tử, ngươi đang mang thai, nên dưỡng t.h.a.i cho .” Bạch Cảnh Nam nhẹ nhàng xoa lên bụng nhô cao của y.
“Ừm, đợi khi con đời, sẽ nấu cho ngươi.” Ôn Châu Vũ mỉm đáp.
Năm tháng .
Ôn Châu Vũ cẩn thận vuốt ve bụng tròn căng bóng của , Bạch Cảnh Nam bên cạnh , đưa ngón tay trỏ khẽ chạm một cái.
“Phu quân, ngươi cúi xuống, tựa đầu lên bụng .” Ôn Châu Vũ mỉm vẫy tay gọi.
“Được.” Bạch Cảnh Nam khẽ đáp, làm theo lời y, đặt đầu lên bụng, nhưng áp quá sát.
“Phu quân, ngươi để xa quá, gần chút nữa .” Ôn Châu Vũ khẽ vuốt tóc .
“Nương tử, làm đau ngươi ?” Bạch Cảnh Nam chớp mắt hỏi.
“Không , ngoan, áp gần hơn chút.” Ôn Châu Vũ cúi đầu , đôi mắt cong cong.
Bạch Cảnh Nam gật đầu, ghé sát hơn một chút.
“Phu quân, thấy gì ?” Ôn Châu Vũ dịu dàng hỏi.
“Nương tử, thấy , con chúng đang động, nó đá đó.” Bạch Cảnh Nam vui mừng .
“Bé con gặp phu quân .” Ôn Châu Vũ mỉm , bàn tay vuốt nhẹ lên chỗ bụng động.
“Nương tử, đợi con đời, khi ngươi ở cữ xong, chúng … chứ?” Bạch Cảnh Nam xoa nhẹ eo mặt.
“Nghe ngươi .” Ôn Châu Vũ đỏ bừng mặt đáp.
“Phu quân, ăn bồ đề tử, quả to nhất, chua nhất .” Ôn Châu Vũ đùi , ghé sát bên tai nhỏ.
“Nương tử, , bóc vỏ cho ngươi.” Bạch Cảnh Nam đặt bút và sách xuống, cầm lấy chén bồ đề t.ử bên cạnh.
Ngón tay thon dài của y khéo léo bóc vỏ, chỉ vài giây bóc xong một quả.