Trùm Phó Bản Quỷ Dị Tép Riu Là Kẻ Diễn Sâu - Chương 10: HẾT

Cập nhật lúc: 2026-04-04 13:46:22
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa thấy bóng dáng Mạch Trần bước , hệ thống giãy nảy lên, gào thét như kẻ điên: [Quỷ chủ đại nhân! Quỷ chủ đại nhân! Tôi là nô bộc trung thành nhất của ngài đây! Tôi thể giúp ngài thống nhất nhân giới, ngài đừng để lừa gạt thêm nữa!]

“Thêm nữa?”

Tôi nheo mắt, nghi hoặc sang Mạch Trần.

Mạch Trần chẳng buồn bố thí cho hệ thống nửa cái liếc mắt, giơ tay lên, định bóp nát nó ngay tại chỗ.

Giọng nó run như cầy sấy, cố sống cố c.h.ế.t gào lên trong tuyệt vọng: [Quỷ chủ đại nhân, và ngài mới là tồn tại cùng một đẳng cấp! Ngài thể vì một tên Mộ Trì cỏn con mà từ bỏ lý tưởng nuốt chửng nhân giới ! Dù ngài g.i.ế.c thì cũng sẽ hàng ngàn hàng vạn kẻ giống tìm đến thôi!]

Lúc bấy giờ, Mạch Trần mới chậm rãi liếc nó, ánh mắt lạnh lẽo như đang một đống rác rưởi.

Anh phất tay nhẹ, giữa trung hiện lên một màn hình khổng lồ.

Trong đó chi chít những lồng giam kiên cố.

Và thứ nhốt bên trong gì khác ngoài những sinh vật hình dạng y hệt hệ thống.

Tôi chẳng hề ngạc nhiên.

Bởi lẽ, trong những ngày bám đuôi , kể hết đầu đuôi ngọn ngành cho .

Tôi hành động dứt khoát, sang giục đưa kim bạc.

Tôi tự tay lôi cổ hệ thống , tống khứ nó cái lồng .

Còn về phần Bạch Vụ đang bất động sàn.

cũng là qua ải, cứ giao cho Tiểu Mộ Trì xử lý là hợp lý nhất.

Tôi tin nhóc sẽ thích món quà .

Ánh mắt hệ thống Mạch Trần giờ đây còn chứa chan tình ý nữa, đó là sự kinh hoàng tột độ: [Ngài đều hết ... Vậy tại ...]

Mạch Trần khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai: “Nguyên đám cứ bám riết lấy , chẳng qua là mượn danh nghĩa của để xâm chiếm thế giới mà thôi. Những thứ hạ đẳng như , đến một kẻ g.i.ế.c một kẻ, đến hai kẻ g.i.ế.c một đôi!”

Thế nhưng, khi sang , ánh mắt trở nên kiên định lạ thường: “Anh và bọn chúng khác một trời một vực.

“Anh tồn tại, là vì Mộ Trì. “Bất cứ việc gì em làm, đều sẽ ủng hộ em vô điều kiện!”

Từng câu từng chữ của nện thẳng tim, làm lồng n.g.ự.c đập thình thịch liên hồi kiểm soát.

Chẳng để hệ thống kịp phản ứng, Mạch Trần xòe bàn tay đột ngột nắm chặt .

Cái lồng vô hình co rút mạnh, ép chặt lấy hệ thống.

Hệ thống lôi tuệch , hóa thành thực thể nổ tung một tiếng “Bùm”, tan xác pháo.

“Kết thúc hả?”

Mạch Trần gật đầu.

Tôi khoanh tay ngực, nheo mắt truy vấn: “Khai thật , cái từ ‘thêm nữa’ mà hệ thống là ý gì? Còn nữa, tại nó bảo em phó bản cứ như biến thành khác? Tại em chút ký ức nào về những chuyện đó ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trum-pho-ban-quy-di-tep-riu-la-ke-dien-sau/chuong-10-het.html.]

Tôi bày dáng vẻ “ba mặt một lời”, quyết làm cho ngô khoai.

Anh giở thói ăn vạ, giả bộ yếu ớt, nằng nặc đòi ôm mới chịu mở miệng.

Hết cách, đành dìu xuống giường trong phòng nghỉ, để gối đầu lên đùi .

Một lúc lâu , hét toáng lên vì quá sốc: “Cái gì cơ! Anh bảo em chỉ tồn tại trong phó bản, mà ngay từ lúc ở thế giới thực gặp em á?

“Hóa ... kẻ lừa tình lúc đầu là em? Anh đang diễn kịch bản cũ thôi á hả?”

Thánh thần thiên địa ơi, thể tin nổi!

Tôi mà to gan lớn mật đến thế ư?

“Nói thì... mới là tình đầu của em?”

nghĩ nghĩ , vỗ mạnh , tức tối buộc tội: “Được lắm, thế mà dám trơ mắt em bọn Tề Túc hành hạ bã như thế !”

Gương mặt tối sầm , bất ngờ chồm lên đè xuống giường, cúi đầu chiếm lấy đôi môi .

“Kẻ ở bên ngoài là em.”

Tôi bực bội đẩy : “ đó cũng là cơ thể của em mà!”

Anh chớp mắt, bày vẻ vô tội: “Chính em dặn phép nhúng tay chứ bộ. Em cho bản nếm mùi đau khổ, để kết cục của kẻ yêu đương mù quáng là thế nào.”

Mặt cứng đờ.

Nghe... đúng là phong cách làm việc của thật.

Chợt nhớ điều gì, vùi đầu hõm cổ , khúc khích: “Em từng hứa, đợi chuyện kết thúc, em sẽ trở thành quỷ dị để ở bên mãi mãi.

“Ngặt nỗi em quên béng mất , làm dùng đến hạ sách .”

Tôi ho khan vài tiếng, ngượng ngùng lảng sang chuyện khác: “E hèm, xem tất cả đều là duyên trời định nhỉ.”

đầy một giây , trán nổi đầy vạch đen.

Bởi vì Mạch Trần đưa về căn phòng “kỷ niệm” .

Tôi định mở miệng từ chối.

ngẫm , sóng gió qua, chuyện cũng êm xuôi.

Tôi việc gì kìm nén bản nữa?

Khi rục rịch định tiếp tục hành động.

Tôi lật , cưỡi lên bụng , ánh mắt xuống rực lửa khiêu khích: “Ván em!”

Đuôi mắt nhuốm màu xuân tình, giọng khàn đặc, cưng chiều vô hạn: “Từ đến nay... đều theo em cả!”

HẾT.

Loading...