[Trọng Sinh] Trưởng Quan Quyền Thế Lạnh Lùng Bỗng Trở Nên Ngọt Ngào - Chương 213

Cập nhật lúc: 2026-03-30 01:16:59
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiếm khi lời đường mật thẳng thắn từ Trần Cẩn Từ, nụ môi Galileo tắt nổi.

Mãi cho đến khi đưa y tới cửa nhà họ Trần thì khóe môi vẫn cong lên. Điều khiến Trần Cẩn Từ khỏi tự kiểm điểm xem bản quá lạnh nhạt với .

Y rõ tầm quan trọng của những lời đường mật trong tình yêu. Trong ngăn kéo tủ đầu giường của y hiện vẫn còn cất một cuốn bí kíp tình yêu mang tên "Mỗi ngày khiến Omega yêu bạn nhiều hơn". Cuốn sách y đặc biệt mua về khi xác nhận quan hệ với Galileo nhằm giúp bản dáng một bạn trai mẫu mực.

Ngay đêm nhận sách thì y cũng từng lật xem vài trang. những lời lẽ lộ liễu bên trong chỉ thôi đủ khiến y đỏ bừng mặt mũi. Đó là kể đến việc bảo y mở miệng những lời .

Y từng thử luyện tập gương nhưng đáng tiếc là chuốc lấy thất bại t.h.ả.m hại.

Sau ngẫm thì Galileo cũng là Alpha giống như y. Thường chỉ Omega mới cần những lời ngon tiếng ngọt để khẳng định vị trí của bản trong lòng đối phương. Họ cần dỗ dành như để vui vẻ hơn. Còn Alpha thì chắc là cần đến nhỉ?

Sau khi tự an ủi bản như , y liền vứt xó cuốn sách và chẳng bao giờ lôi nữa.

tình hình mắt thì cần. Rõ ràng là vô cùng cần thiết mới đúng.

Y từng nghĩ Galileo vì một câu tình cảm đơn giản mà vui mừng đến nhường . Xem là ở y .

Nghĩ đến đây, y lẳng lặng ngắm góc nghiêng của Alpha. Khi xe dừng hẳn thì y liền tháo dây an . Ngay đó một nụ hôn khẽ khàng rơi xuống gò má Alpha của y.

"Em về , ngài sẽ nhớ em chứ?"

quyết tâm nhiều hơn những lời mà yêu thích . sự nghiêm túc và trầm khắc sâu trong xương tủy vẫn khiến y chút dè dặt.

Trí nhớ của y nên y nhớ rõ mồn một nội dung mấy trang sách từng qua. y cứ há miệng ngậm . Cuối cùng những lời thốt khỏi miệng vẫn vô cùng nhạt nhẽo.

Trong lòng đầy vẻ ảo não, đôi mắt màu lưu ly của y cứ chằm chằm Galileo chớp lấy một cái.

Y chỉ sợ bản sẽ bỏ lỡ mất bất kỳ cảm xúc nào trong mắt yêu.

Thế nhưng do thường ngày y quá mức lạnh nhạt . Lúc chỉ với một câu " sẽ nhớ em chứ" cũng đủ khiến gò má trắng trẻo của Galileo ửng lên nóng.

Nhìn làn da trắng lạnh thoắt cái nhuốm màu hồng phấn đầy câu nhân, đôi đồng t.ử lưu ly khẽ d.a.o động. Trong đầu y tự động hiện lên hình ảnh Galileo ôm lấy y rơi nước mắt ban nãy.

Ánh mắt y cũng theo đó mà trở nên nóng rực.

Galileo lập tức cảm nhận sự đổi .

hiểu chuyện gì đang xảy nhưng yêu bằng ánh mắt luôn là một trải nghiệm đầy sung sướng.

Nhớ những lúc chia tay thường ngày, chỉ cần nhận một nụ hôn phớt lên má từ y là điều quá tuyệt vời .

Galileo khẳng định việc chủ động để Trần Cẩn Từ đ.á.n.h dấu ngày hôm nay là một quyết định đúng đắn.

"Bây giờ bắt đầu nhớ em , làm đây?"

Hắn tháo dây an . Sau đó kéo Trần Cẩn Từ đang rướn tới gần thêm chút nữa.

cách gần trong gang tấc, thở của cả hai hòa quyện . Điều khiến nhiệt độ bên trong xe thoắt cái tăng vọt lên.

Đôi môi màu hoa hồng theo nhịp chuyện mà hé mở. Trên môi của vẫn còn lưu dấu răng y c.ắ.n lúc .

Trần Cẩn Từ chỉ cảm thấy ánh mắt của dường như dính chặt lên đó.

Y nặng d.ụ.c vọng. ngay lúc y cảm giác bản sắp mất sự tự chủ.

Ánh trăng rọi qua tấm kính phía chiếu thẳng trong xe. Ánh sáng vàng nhạt mờ ảo hắt lên khuôn mặt vô cùng diễm lệ của . Sắc hồng phấn tuyệt càng điểm tô thêm phần rực rỡ.

"Vậy thì hôn thêm một cái nữa nhé."

Lời còn dứt thì bờ môi y áp tới.

Hơn 10 phút , Trần Cẩn Từ mới chịu bước xuống xe.

Galileo rời ngay lập tức mà hạ cửa kính xe xuống. Hắn kiên nhẫn đợi đến khi Trần Cẩn Từ bước hẳn nhà mới nổ máy rời .

Lúc Trần Nhược vẫn lên lầu. Ông đang ngoài phòng khách xem phim truyền hình cùng vợ .

Nghe thấy tiếng của quản gia và con trai út, ông liền lập tức ngoái sang.

Vừa bắt gặp đôi mắt hoa đào ngập nước của con trai thì ông phát hiện điều bất thường. Nhìn kỹ một chút sẽ khó để nhận đôi môi hình cung tuyệt hiện đang sưng lên. Ngay cả màu sắc cũng trở nên đỏ mọng một cách vô cùng kiều diễm.

Thân là từng trải, Trần Nhược thừa hiểu chuyện gì mới xảy .

Cây bích ngọc nhà tốn công vun trồng nay heo củng mất . Chuyện đối với Trần Nhược vốn dĩ là chuyện gì vui vẻ.

Kết quả nay còn chứng kiến dáng vẻ rõ ràng là ức h.i.ế.p xong của con trai . Trong lòng ông càng thêm nghẹn khuất!

Đó là còn kể đến tin tức mà ông vô tình trong cung ngày hôm nay...

Nghĩ đến chuyện tuyển chọn Thái t.ử phi cẩn thận báo cho ban chiều. Trong lòng Trần Nhược bỗng nảy sinh một cỗ bực bội khó tả.

Ngay từ khoảnh khắc đối tượng hẹn hò của Trần Cẩn Từ là Galileo thì ông dự liệu sẽ ngày .

Thế nhưng ông ngờ ngày đó đến nhanh như .

Ông thậm chí còn chẳng mở miệng chuyện với con trai út của như thế nào.

"Thưa ba, thưa ."

"Con về ? Có đói bụng ? Để má Trần múc cho con bát súp tuyết nhĩ nhé." Trần phu nhân tạm thời dời sự chú ý khỏi bộ phim truyền hình. Bà ân cần sang con trai út hỏi han.

"Dạ cần . Con đói. Vậy con lên lầu đây ạ. Chúc hai ngủ ngon."

"Ngủ ngon nhé."

Nhìn thấy Trần Cẩn Từ đang rảo bước lên cầu thang chuẩn về phòng. Trần Nhược rốt cuộc vẫn nhịn mà gọi với theo.

"Cẩn Từ."

"Dạ?"

"Ta vài chuyện với con. Chuyện liên quan đến việc chuyển trường."

Tạm thời chuyện làm vợ lo lắng.

Trần Nhược đành viện đại một lý do lúc sang Trần Cẩn Từ.

"Vâng ba."

Nghe chồng bảo bàn chuyện chính sự với con trai, Trần phu nhân cũng chẳng thèm bận tâm. Bà mặc kệ hai cha con dắt lên phòng sách. Bản bà thì tiếp tục say sưa với bộ phim truy thê hỏa táng trường đầy cẩu huyết khiến rơi lệ hận đến ngứa răng .

Bên trong thư phòng mới đóng chặt cửa. Trần Nhược liền vờ như vô tình mở lời thăm dò:

"Tối nay con hẹn hò với Thái t.ử điện hạ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-truong-quan-quyen-the-lanh-lung-bong-tro-nen-ngot-ngao/chuong-213.html.]

Lời lọt tai Trần Cẩn Từ chút kỳ lạ. Rõ ràng là mỗi về nhà ăn cơm thì y đều báo cáo với nhà cơ mà.

y vẫn ngoan ngoãn gật đầu đáp .

"Dạ ."

"Tiến triển giữa con và Thái t.ử hiện giờ thế nào ?"

"Dạ vẫn khá ạ."

"Trước đây hai đứa chẳng xảy mâu thuẫn ?"

"Dạ?"

Y kinh ngạc mất vài giây. khi nhớ hành động đơn phương kéo giãn cách với Galileo dạo nọ của bao nhiêu rõ ràng thì y lập tức câm nín.

"Cho nên là hai đứa làm hòa ? Con thích ngài ?"

Lời dò hỏi mang đầy tính thử nghiệm cùng với biểu cảm mặt Trần Nhược khiến Trần Cẩn Từ bất giác nhíu mày.

Ba giờ vẫn luôn can thiệp chuyện giữa y và Galileo. Hôm nay rốt cuộc là làm ?

"Ba, ba chuyện gì với con ?"

Trần Cẩn Từ khẽ mím môi lên tiếng hỏi.

Trần Nhược chăm chú con trai út chỉ còn hai tháng nữa là tròn hai mươi tuổi ngay mắt . Nhất thời ông chẳng mở lời làm .

Kể từ khi Trần Cẩn Từ chào đời đến nay, ông bao giờ bận tâm lo lắng cho y điều gì. Thằng bé dù tuổi đời còn nhỏ nhưng luôn thể hiện sự trưởng thành hơn hẳn bạn bè đồng trang lứa. Đặc biệt trí tuệ của y còn vượt xa cả thường.

Có ai mà ngờ , chỉ riêng phương diện tình cảm là khiến xót xa đến nhường .

Dù cho y thích Omega Beta thì ông cũng chẳng mảy may lo lắng cảm thấy . Thế nhưng tại đó cứ nhất thiết là Galileo cơ chứ?

"Ba."

Nhìn thấy dáng vẻ thẫn thờ của Trần Nhược, Trần Cẩn Từ nhẹ giọng gọi.

"À ừ." Trần Nhược giật bừng tỉnh. Ông hít sâu một mới chậm rãi cất lời. "Hôm nay tiến cung thì vô tình nhắc đến việc bệ hạ bắt đầu rục rịch chuẩn tuyển chọn Thái t.ử phi cho Thái t.ử . Cẩn Từ , con..."

Những lời phía sắc mặt trắng bệch ngay tức khắc của Trần Cẩn Từ chặn nơi cuống họng. Ông chẳng tài nào thốt nên lời nữa.

Hồi lâu . Ngay lúc Trần Nhược định mở miệng vài câu an ủi thì ông chợt thấy Trần Cẩn Từ nhẹ nhàng lên tiếng:

"Con ."ba

Ngữ khí vô cùng nhạt nhòa. Không mang theo bi ai hỉ nộ. Giống như thể thất hố ban nãy là y.

"Ba gọi con đây chỉ để chuyện thôi ? Vậy còn việc chuyển trường nãy nhắc đến thì ạ?"

"Thủ tục chuyển trường tất cả . Tuần con thể Học viện Đệ Nhất học bình thường."

Ngập ngừng giây lát, Trần Nhược cất bước tiến tới ôm chầm lấy con trai vóc dáng sắp đuổi kịp lòng. Động tác vỗ về lưng Trần Cẩn Từ của ông mang theo chút vụng về lóng ngóng.

"Bất luận con đưa quyết định gì thì cũng hãy nhớ kỹ một điều. Rằng lưng con luôn nhà họ Trần chống đỡ. Ta cùng với mẫu con trai và ông bà nội của con sẽ mãi mãi ở nơi ."

"Dù cho chuyện gì xảy thì điều chúng mong mỏi nhất vẫn luôn là nụ của con." Phải rằng những lời của Trần Nhược đối với một Trần Cẩn Từ mới ngâm trong hũ mật ngọt ngào mà thì quả thực quá sức tàn nhẫn. Nó chẳng khác nào một chậu nước đá lạnh buốt hất thẳng khiến y lạnh thấu tâm can.

Những lời của Trần Nhược quả thực khiến y vô cùng cảm động. Thế nhưng cú sốc trong lòng rốt cuộc chẳng thể nào dễ dàng phai nhòa .

Y thậm chí còn làm thế nào bản thể bước về đến phòng. Cả y lúc chỉ còn một mảng hoảng hốt rã rời.

Cánh cửa phòng khép , y liền gieo xuống chiếc ghế sô pha bên cạnh. Y thẫn thờ ở đó trong khi tâm trí cứ lặp lặp những lời Trần Nhược ban nãy.

Chuyện tuyển chọn Thái t.ử phi thực y sớm sự chuẩn tâm lý từ .

Buổi phát sóng trực tiếp diễn tại phòng nghị sự Hoàng gia hôm đó y theo dõi từ đầu đến cuối sót một nhịp nào.

Ngay cả những dòng bình luận bay lướt qua màn hình trực tiếp các chủ đề thảo luận đang leo thang từng ngày Tinh Bác y cũng chẳng hề bỏ lỡ.

Do đó y rõ chuyện dân chúng đang bắt đầu đồn đoán về vị trí Thái t.ử phi. Thậm chí còn hẳn một chủ đề thảo luận công khai xem Thái t.ử phi đang ở nơi nào. Đặc biệt còn lôi cả Avril - từng tự xưng là vị hôn thê của Galileo lúc để bàn tán.

Thêm đó, tương tác giữa Galileo và Lăng Bảo sóng trực tiếp cũng thu hút vô bình luận từ cư dân mạng. Bọn họ thi để những dòng cảm thán như "Đáng yêu quá! Tiếng hét cá heo dừng mất.", "Thái t.ử chắc chắn sẽ là một cha , chừng nào tiểu Thái t.ử mới chào đời đây?".

Khi còn là một Hoàng t.ử thì bản Galileo đặc quyền nạp một chính phi và hai trắc phi. Hiện tại lên ngôi Thái tử. Chỉ cần tấm gương của Bệ hạ là đủ hiểu tương lai của sẽ .

Y luôn rõ bản thực sự gì. Y giờ vẫn luôn vô cùng tỉnh táo.

cho dù thì y cũng chẳng thể nào ngờ tới sự thật phũ phàng . Rằng khi ngày thực sự tìm đến cửa thì trái tim y thể đau đớn đến nhường .

Là bởi vì ngày hôm nay trải qua quá đỗi ngọt ngào ?

Phát c.ắ.n đ.á.n.h dấu lúc nãy khiến y lầm tưởng rằng bản thực sự thể độc chiếm .

Cho nên bây giờ y mới càng thêm đau khổ gấp bội phần. Đau đớn đến mức ngay cả nước mắt cũng kìm mà trào ngoài ư?

Một vệt ướt át nhẹ trượt qua khóe môi. Đầu lưỡi khẽ vươn l.i.ế.m láp. Vị mặn chát lập tức lan tỏa khiến trái tim run rẩy.

Khung cảnh kiều diễm trong rạp chiếu phim và những lời nãy của Trần Nhược cứ thế đan xen hiện về trong tâm trí y.

Y vẫn còn nhớ như in cảm giác mãn nguyện khi răng nanh đ.â.m thủng tuyến thể của . Y nhớ rõ cơ thể run rẩy bần bật của Galileo. Y cũng nhớ cả tiếng nức nở vụn vỡ xen lẫn cái ôm siết chặt đầy lưu luyến của .

Cùng với đó là mùi hương pheromone của y và hòa quyện vẫn còn vương vấn quẩn quanh nơi chóp mũi.

"Rung rung rung~"

Âm thanh báo hiệu của quang não chợt vang lên đ.á.n.h thức y. Trần Cẩn Từ dời mắt sang dòng chữ hiển thị màn hình: Yêu cầu gọi video từ bạn trai.

Hai chữ "bạn trai" là do Galileo tự tay lấy quang não của y để sửa đổi. Hắn bảo rằng bản một cái biệt danh thật đặc biệt.

Ngay cả nhạc chuông cũng đặc biệt thiết lập thành độc nhất vô nhị.

Hắn làm như thì khi gọi tới y sẽ lập tức ngay đó là .

Y cứ thế thẫn thờ chằm chằm quang não một lúc lâu. Đối phương cũng bắt máy mà tắt . Hắn vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi y trả lời.

Trần Cẩn Từ hít sâu một đưa tay rút vội tờ khăn giấy lau khô nước mắt mặt. khoảnh khắc cuối cùng khi cuộc gọi tự động ngắt kết nối thì y ấn phím .

"A Từ, về đến nhà đây. Em đang bận gì ? Sao mà lâu như mới chịu bắt máy thế hả?"

Thanh âm trầm thấp nội liễm của đàn ông trưởng thành lúc mang theo chút oán giận xen lẫn làm nũng. Sự tương phản chẳng hiểu đ.â.m trúng manh điểm của .

Cho dù là một Trần Cẩn Từ mới dội cho lạnh thấu tâm can ban nãy cũng chất giọng làm cho mềm nhũn cả cõi lòng.

"Vâng, em mới chuẩn tắm."

Loading...