Trong căn nhà gỗ nhỏ, ánh lửa tàn, chỉ còn chút than hồng âm ỉ, hắt lên vách những mảng sáng tối chập chờn. Tạ Lục Uyên bên giường, lặng im hồi lâu, như thể sợ chỉ cần cử động một chút thôi, tất cả mắt sẽ tan biến như một giấc mộng kịp tỉnh.
Cố Trường An đó, thở yếu nhưng đều, thể quấn băng trắng, m.á.u khô còn vương nơi cổ áo. Gương mặt y kiểu tuấn mỹ khiến kinh diễm ngay từ cái đầu tiên, mà là thứ càng càng lún sâu, càng quen càng khó dứt . Đường nét rõ ràng, sống mũi thẳng, môi mỏng nhạt màu vì mất máu, tất cả đều mang một loại cứng cỏi mài giũa qua năm tháng.
Thế nhưng lúc , khi nhắm mắt , góc cạnh dường như dịu . Không yếu đuối, mà là vẻ mềm mại, các đường nét càng , càng thấy thuận mắt đến vô cùng.
Tạ Lục Uyên rời mắt.
Hắn từng qua bao khuôn mặt, từng gặp vô nam nhân, nữ nhân đời gọi một câu "tuyệt sắc giai nhân", nhưng từng ai khiến cảm giác như , như thể chỉ cần còn ở đây, thứ khác đều còn quan trọng nữa.
Trong lòng vốn còn một trống vì Tiểu Bạch Ngọc rời , một nỗi tiếc nuối kịp lắng xuống, mà lúc , khi cạnh Cố Trường An, y đó, tất cả một thứ khác lấp đầy, nhanh đến mức chính cũng kịp nhận .
Hạnh phúc.
Một thứ xa lạ đến mức chần chừ một chút mới dám gọi tên.
Tạ Lục Uyên khẽ thở , giống như buông xuống bộ quá khứ nặng nề, ánh mắt dần trở nên dịu .
Sống một đời. Người còn ở đây. Chỉ cần như … đủ .
Hắn đưa tay, chậm, nhẹ, nắm lấy tay Cố Trường An. Bàn tay lạnh, nhưng vẫn còn ấm, khiến tim khẽ rung lên.
Tạ Lục Uyên cúi xuống.
Một nụ hôn khẽ chạm lên trán, đến má, cuối cùng dừng nơi môi.
Không sự chiếm hữu, d.ụ.c vọng vội vàng, chỉ là một cái chạm nhẹ, như sợ đ.á.n.h thức, như sợ làm vỡ thứ gì đó mong manh mới . chính sự dè dặt khiến từng chút cảm xúc lan , ngọt đến mức khiến kịp đề phòng.
Hắn khẽ nhắm mắt , thở lẫn thở của , trong lòng như thứ gì đó tan , chảy tràn, len lỏi khắp từng ngóc ngách.
Kiếp …
Những đêm rượu say.
Những mất kiểm soát, đem tất cả cảm xúc hỗn loạn đổ lên . Khi đó, từng nghĩ đến Cố Trường An sẽ cảm thấy thế nào, từng dừng hỏi một câu, cũng từng đầu khi chuyện kết thúc.
Chỉ thỏa mãn bản , xong thì mặc kệ, thậm chí còn thấy phiền, thấy tội vì chạm y.
Tạ Lục Uyên khẽ , nhưng nụ mang theo chút vui vẻ nào, chỉ một tầng tự giễu nhạt.
Thật đúng là… một tên mãng phu.
càng nghĩ, trong lòng dâng lên một cảm giác khác, chua xót
Hắn lúc đó rốt cuộc dựa cái gì, mà thể ngang nhiên đến mức ?
Cố Trường An rốt cuộc “ăn thứ bùa gì”, mới thể mặc cho làm càn đến , vẫn rời , vẫn lưng, thậm chí còn… chiều theo?
Càng nghĩ, càng lời giải.
Chỉ một cảm giác chậm rãi lan trong lồng ngực, quá rõ ràng, nhưng đủ để khiến thể làm ngơ.
Hối hận.
Một thứ đến muộn, nhưng chịu tan.
Hắn cúi đầu, ánh mắt dừng nơi bàn tay hai đang nắm lấy , đầu ngón tay khẽ run lên nhẹ, như thể chỉ cần nghĩ thêm một chút nữa thôi, sẽ chạm đến một thứ gì đó mà chính cũng đối diện.
đồng thời, ở một góc sâu trong lòng, một luồng ấm áp âm thầm dâng lên, trái ngược với cảm giác nặng nề .
Ấm đến mức khiến khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-lam-cho-lam-sao-de-yeu-duong-voi-chu-nhan-day/chuong-37-da-tung-biet-nhieu-nhu-vay-chi-la-khong-de-tam.html.]
Ấm đến mức… dám tin.
Hoá … Trên đời , từng một , vì mà làm đến mức đó. Không cần đúng sai. Không cần hồi đáp. Thậm chí… cần đối xử t.ử tế.
Chỉ cần là .
Ý nghĩ chạm tới, Tạ Lục Uyên bỗng thấy cổ họng nghẹn , như thứ gì đó dâng lên, thể thành lời.
Hắn Cố Trường An thật lâu, ánh mắt còn là sự dò xét chiếm hữu như , mà chậm rãi lắng xuống, trở nên trầm tĩnh, mang theo một chút gì đó khó gọi tên.
Tâm can bảo bối của , từ nay sẽ giữ y bên , dùng cả tính mạng để yêu thương, bảo vệ, đến khi những thứ từng sai, thể từng chút từng chút… sửa .
Sáng hôm , trời còn sáng hẳn, Tạ Lục Uyên tỉnh giấc.
Trong căn nhà gỗ yên tĩnh, chỉ tiếng gió lướt qua khe cửa và nhịp thở nhẹ của giường. Hắn dậy, sang Cố Trường An một lúc, thấy y vẫn dấu hiệu tỉnh , trong lòng thoáng qua một tia lo lắng, nhưng nhanh một ý nghĩ khác lấn át.
Phải nấu chút gì đó, nếu y tỉnh dậy sẽ lập tức cái để ăn.
Ý niệm dấy lên, liền dậy, xắn tay áo, lặng lẽ xuống bếp, động tác thành thạo của kẻ nhiều năm sống một , tự lo tất cả.
Hắn nhớ rõ, Cố Trường An ăn ít.
Nhất là những lúc thương cần hồi phục, mỗi bữa y thể ăn hết hai tô lớn, tính ăn cũng dễ chiều, cái gì y ăn , chỉ thích thì ăn nhiều một chút, thích thì sẽ ăn ít . Khi đó từng để ý, nhưng giờ nghĩ , từng chi tiết nhỏ nhặt rõ ràng đến lạ.
Thế nên nấu một nồi cháo thật đầy. Gạo vo kỹ, nước đổ tay, lửa nhỏ ninh chậm, để từng hạt gạo nở bung, mềm đến mức gần như tan . Hắn còn cố ý khuấy lâu hơn một chút, để cháo đặc , mịn hơn, dễ nuốt hơn.
Bởi vì cũng nhớ Cố Trường An lười nhai, nếu thể nuốt gọn, y sẽ nhai quá kỹ. Những món hầm mềm, cháo loãng, canh nhừ… luôn y ăn nhanh hơn một chút.
Nghĩ đến đây, Tạ Lục Uyên khẽ cong môi, nhưng nụ nhạt, mang theo một chút gì đó giống như tự giễu.
Hắn từng nhiều như . Chỉ là từng để tâm.
Ngoài nồi cháo, còn săn một con gà rừng từ sớm, làm sạch, chặt nhỏ, cho nồi hầm cùng vài vị thuốc. Hắn cân nhắc kỹ, chỉ bỏ vài lát mỏng, đủ để dậy mùi thanh nhẹ, quá đắng, bởi vì nhớ, Cố Trường An thích vị đắng.
Không ăn , chỉ là thích.
Mà … y thích.
Ngọn lửa bếp cháy đều, mùi cháo thơm nhè nhẹ quyện với hương gà hầm lan khắp căn nhà nhỏ, ấm áp đến mức khiến cảm giác rằng đây vốn dĩ là một cuộc sống yên , thường nhật.
Tạ Lục Uyên đó canh lửa, thỉnh thoảng dậy lên xem một .
Cố Trường An vẫn tỉnh.
Hắn cũng vội, chỉ nghĩ lẽ y quá mệt, cần nghỉ thêm một chút.
Cháo ninh xong.
Gà cũng hầm nhừ.
Hắn múc , đặt sẵn bàn, đợi tỉnh .
chờ mãi…Trời sáng hẳn, quá trưa.
Ánh nắng từ khe cửa chiếu , dần dịch chuyển nền đất, từ một vệt nhỏ kéo dài thành một mảng sáng rộng.
Cố Trường An vẫn đó, động đậy.
Nụ nơi khóe môi Tạ Lục Uyên dần nhạt .
Hắn bên giường, y lâu, trong lòng còn bình thản như lúc sáng nữa, mà chậm rãi dâng lên một cảm giác bất an khó thành lời.
vẫn xuống bếp, lặng lẽ ăn phần cháo nguội một nửa. Ăn xong, hâm phần còn . Đợi tiếp.
Ngày hôm đó trôi qua như .