Cố Trường An mất điểm tựa, cổ tay giải phóng liền còn lực níu giữ, cả thể lập tức khuỵu xuống, đầu gối nặng nề chạm đất, phát một tiếng trầm đục, như thể bộ sức lực cuối cùng cũng theo đó mà vỡ vụn.
Tiểu Bạch Ngọc theo bản năng xoay , đỡ lấy, nhưng động lập tức dừng , như kéo ngược trở về thực tại, nhớ phận của lúc , vội vàng thu tay , chỉ đưa hờ hững, giọng ép xuống thấp, cố bắt chước đến mức gần giống.
“Đứng lên.”
Thanh âm vẫn còn run, nhưng đủ giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài.
Hắn hít sâu một , như định chính , sang Quách Sa, ánh mắt cố gắng giữ vững.
“Ta chuyện cần thương lượng với Cố tướng quân.”
Hắn dừng một nhịp ngắn, như đang cân nhắc câu chữ, tiếp, giọng hơn một chút.
“Ta đưa một lát.”
“Tối… sẽ .”
Quách Sa ánh mắt vẫn sâu như cũ, giọng trầm xuống mang theo vài phần thăm dò dễ nhận .
“Ninh vương… dự tính khác?”
Ông dừng một chút, như vẫn nghi ngờ, liền bổ sung thêm một câu, chậm rãi mà rõ ràng.
“Hay là… Tạ công t.ử tự chủ ý?”
Một câu hỏi tưởng như tùy ý, đủ để khiến khí buông lỏng lập tức căng .
Tiểu Bạch Ngọc xong thì cả sững .
Ninh vương? Là ai?
Chủ ý… là cái gì?
Trong đầu trống rỗng một nhịp, miệng theo bản năng buột một câu ngớ ngẩn: “Ninh vương là ai...”
Chữ cuối còn kịp rơi xuống.
Gấu quần kéo mạnh một cái.
Tạ Lục Uyên ở gần như dùng hết lực c.ắ.n vạt áo, kéo đến mức vải nhăn nhúm, ánh mắt lạnh trong nháy mắt, nhưng tất cả đều muộn, câu là thứ thể thu , càng thứ thể giả vờ từng tồn tại.
Chỉ một câu ngắn ngủi như một viên đá ném xuống mặt hồ đang phẳng lặng. Sóng gợn lập tức lan . Rồi vỡ oà thành bão tố.
Cả doanh trại trong khoảnh khắc rơi im lặng tuyệt đối, còn tiếng xì xào, còn bước chân, thậm chí ngay cả tiếng thở cũng như bóp nghẹt , tất cả ánh mắt đồng loạt dồn về phía hai giữa sân, mang theo nghi hoặc, cảnh giác, thậm chí là sát ý mơ hồ.
Quách Sa gì ngay.
Ông chỉ .
Nhìn lâu.
Ánh mắt ban đầu còn mang theo vài phần thăm dò, giờ đây trầm xuống, lạnh đến mức còn nhiệt độ, giống như chỉ trong một câu , bộ nghi ngờ đều xác nhận, cần thử thêm, cũng cần hỏi .
Kiếm mới tra vỏ từ từ rút . Tốc độ nhanh, gấp. Từng động tác đều rõ ràng đến mức khiến thể rời mắt, ánh thép lạnh lẽo trượt khỏi vỏ, phát một tiếng “xoẹt” khẽ, nhưng như cắt thẳng tim .
Mũi kiếm dừng ngang cổ Tiểu Bạch Ngọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-lam-cho-lam-sao-de-yeu-duong-voi-chu-nhan-day/chuong-17-tieu-bach-ngoc-lo-loi-roi.html.]
Khoảng cách quá một tấc. Chỉ cần tiến thêm nửa phân là thể thấy máu.
“Đã Ninh vương là ai…”
Giọng Quách Sa hạ xuống, chậm rãi, từng chữ từng chữ rơi , lớn, nhưng nặng đến mức ai dám bỏ sót.
“Vậy tín vật của Ninh vương…”
“Ngươi chắc cũng .”
Ánh mắt ông ép thẳng mặt, cho né tránh.
“Có thì đưa .”
“Mau.”
Không khí trong nháy mắt siết chặt.
Tiểu Bạch Ngọc đó, cứng đờ, đầu óc ong ong, “tín vật” là cái gì còn hiểu, gì đến việc lấy , chỉ thể yên như đóng đinh tại chỗ, môi mấp máy vài , gì đó cứu vãn nhưng càng cố nghĩ…càng trống rỗng.
Tạ Lục Uyên chân gần như nghiến nát răng, ánh mắt âm trầm đến cực điểm, nhưng thể , thể làm, chỉ thể , thứ trượt khỏi tầm kiểm soát, từng chút một, cách nào ngăn .
Quách Sa đợi thêm. Chỉ thêm một cái khẽ gật đầu, như thể kết luận.
“Không .”
Không nghi vấn. Mà là phán định.
Ngay đó, mũi kiếm khẽ hạ xuống, nhưng sát khí trong khí càng nặng hơn, như nước lũ âm thầm dâng lên khi vỡ bờ.
“Giả truyền mệnh lệnh của Ninh vương.”
“Gan nhỏ.”
Ông phất tay.
Chỉ một động tác nhẹ.
đám binh lính xung quanh lập tức hiểu ý, cần thêm mệnh lệnh nào khác, đồng loạt xông lên, một trái một khống chế Tiểu Bạch Ngọc, động tác nhanh gọn mà thô bạo, còn chút cung kính ban nãy.
Tiểu Bạch Ngọc ép quỳ xuống, đầu gối va mặt đất phát một tiếng trầm đục, đau đến mức suýt kêu thành tiếng, nhưng còn kịp phản ứng giữ chặt hai tay , thể cử động.
“Không—— là—”
Hắn hoảng loạn, giãy giụa, lời đứt quãng, nhưng càng càng lộ sự lúng túng che giấu nổi.
Không ai .
Cũng ai cần .
Tạ Lục Uyên đẩy sang một bên, lăn một vòng đất, bộ lông trắng dính đầy bụi, nhưng hề quan tâm, chỉ ngẩng đầu về phía , ánh mắt tối từng chút một.
Quách Sa , . Chỉ lạnh lùng hạ lệnh.
“Có kẻ giả truyền lệnh của Ninh vương.”
“Trước tiên nhốt ngục.”
“Chờ tra khảo .”
Binh lính đang khống chế Tiểu Bạch Ngọc liền răm rắp lệnh, lập tức áp giải hai kẻ giả mạo gan to tày trời nhà lao. Trong lòng thầm nghĩ, giả mạo ai giả, giả mạo của Ninh Vương, còn là giúp quân họ lập đại công, bắt sống tướng địch, đúng là chuyện kỳ quái nào đời cũng thể xảy .