Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 92: Mở Một Công Ty
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:37:12
Lượt xem: 184
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Nhạc và Hạ Dư Huy chung đụng khá , thế nên dạo gần đây Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy thường xuyên đến bệnh viện thăm Âu Ngải Lạc. Điều cũng coi như biến tướng giúp đỡ chú bảo vệ ít.
Cao ba ba gọi điện thoại cho viện trưởng, nhân tiện mời ông một bữa cơm. Ca phẫu thuật của Âu Ngải Lạc đương nhiên diễn vô cùng thành công. Viện phí cũng giảm bớt nhiều, từ hai mươi vạn chi phí phẫu thuật ban đầu giảm xuống chỉ còn tới mười vạn. Hơn nữa, mười vạn bệnh viện còn nhờ mở hóa đơn bảo hiểm, tuy thể thanh toán một trăm phần trăm, nhưng bảy mươi phần trăm cũng là quá đủ .
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy cơ bản đều đợi đến buổi trưa mới qua đó, Hạ Dư Huy bây giờ bắt đầu học tự tập buổi tối, tan học xong cũng gần mười giờ. Vì căn bản thời gian thăm Âu Ngải Lạc.
cho dù chỉ buổi trưa, cũng giảm bớt gánh nặng cho chú bảo vệ nhiều. Chú làm bảo vệ ở Nhất Trung, cơ bản đều làm ba ca luân phiên, trực ban suốt 24 giờ. Khoảng thời gian , một chú bảo vệ chăm sóc Âu Ngải Lạc, hầu như làm ca đêm, hoặc là xin nghỉ phép. Ban ngày bận rộn chăm sóc Âu Ngải Lạc, ban đêm làm, cho dù chú là đồng da sắt cũng thể chịu đựng nổi.
Còn bây giờ, ban ngày vặn Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy bớt chút thời gian đến chăm sóc, buổi chiều chú tan ca, buổi tối đến chăm sóc thằng bé. Trong thời gian họ ở đó, còn y tá và bác sĩ giúp đỡ trông nom, chú bảo vệ quả thực nhẹ nhõm hơn nhiều.
Hôm nay chú bảo vệ nghỉ, sáng sớm đến bệnh viện túc trực bên Âu Ngải Lạc. Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy buổi trưa tan học liền thẳng đến bệnh viện.
Âu Ngải Lạc trở thành bạn của Hạ Dư Huy, đương nhiên bình thường cũng thích Cao Chí Bác, nhưng đến mức thích như thích Hạ Dư Huy mà thôi.
"Dương Dương, Chí Bác."
Hạ Dư Huy bước đến bên cạnh Âu Ngải Lạc, thằng bé hỏi: "Hôm nay em thấy khá hơn chút nào ?"
Âu Ngải Lạc gật đầu: "Vâng, hơn nhiều ạ. Hôm nay em hỏi bác sĩ Hứa, chú nghỉ ngơi thêm một tháng nữa là thể xuất viện."
Chú bảo vệ xoa xoa tóc Âu Ngải Lạc, lên : "Chú ngoài mua cơm."
Cao Chí Bác lên tiếng: "Cháu cùng chú."
Chú bảo vệ ừ một tiếng: "Dương Dương ăn gì nào?"
Hạ Dư Huy lắc đầu: "Gì cũng ạ."
"Vậy chú cứ mua đại nhé."
Chú bảo vệ và Cao Chí Bác khỏi phòng bệnh, chú liếc mắt bên cạnh: "Nói , chuyện gì?"
Cao Chí Bác bước đến bên cạnh chú bảo vệ, ấn nút thang máy : "Cháu mở một công ty giải trí."
Chú bảo vệ sửng sốt: "Công ty giải trí?"
Cao Chí Bác bước thang máy, ừ một tiếng: "Hiện tại giới giải trí đang dần dần phát triển, mặc dù lúc thì bao nhiêu lợi nhuận, nhưng chỉ cần đợi giới giải trí vững trong lòng , tiền đồ sẽ thể đo lường ."
Chú bảo vệ nhíu mày: "Sao cháu suy nghĩ ?"
Cao Chí Bác thừa chú bảo vệ sẽ hỏi, nhưng thể nào rằng vì rõ những chuyện sẽ xảy trong vài năm tới .
"Lần cháu vô tình ba cháu và Hạ ba ba bàn bạc với . cả hai họ đều mấy hứng thú với giới giải trí, nên thực hiện."
Chú bảo vệ nhíu mày trầm tư: "Cháu định làm thế nào?"
Cao Chí Bác bước khỏi thang máy, cho chú bảo vệ suy nghĩ của , cùng với những chuyện từ chỗ 'Cao ba ba và Hạ ba ba'. Cộng thêm xu hướng phát triển đại khái của giới thương nghiệp và giới giải trí , hiển nhiên khiến chú bảo vệ tin tưởng.
"Vậy cháu chú giúp cháu thế nào?"
"Nếu lấy danh nghĩa của cháu để mở công ty thì đương nhiên là , tuổi của cháu căn bản đủ, hơn nữa cháu cũng nhà chuyện , nên đành nhờ chú Âu giúp đỡ. Về khoản tiền bạc, cháu sẽ tự nghĩ cách, để chú Âu bận tâm."
Chú bảo vệ vỗ vỗ lưng Cao Chí Bác: "Chú Âu nợ cháu một ân tình, ngoại trừ những chuyện táng tận lương tâm, g.i.ế.c phóng hỏa thì chú giúp, chứ đừng là lên núi đao xuống biển lửa, cho dù cháu bắt chú làm trâu làm ngựa cho cháu, chú cũng trả. Huống hồ chi chỉ là một chuyện nhỏ nhặt thế ."
Cao Chí Bác bật : "Vậy... nếu công ty cần chú Âu đến giúp đỡ... chú bằng lòng ?"
Nụ khóe môi chú bảo vệ cứng đờ: "Để hẵng , bây giờ chú vẫn rời ."
Cao Chí Bác ừ một tiếng, , khi chú bảo vệ buông bỏ Lý Nhạc, chú sẽ rời khỏi Nhất Trung.
Cao Chí Bác hiện tại cũng vội. Theo như quan sát của dạo gần đây, chú bảo vệ mặc dù coi Âu Ngải Lạc như một chỗ dựa tinh thần thế cho Lý Nhạc, nhưng một khi thời gian trôi qua lâu dần, cho dù là thế , thằng bé cũng sẽ một vị trí nhất định trong lòng chú . Con ai cũng tình cảm, một khi ở bên lâu ngày, bất kể là tình yêu tình , nó đều là tình, đủ để biến thành thứ tình cảm thể dứt bỏ.
Hai chuyện khá nhiều, đương nhiên đều xoay quanh chuyện mở công ty.
Cao Chí Bác tiếp tục theo con đường thương trường của kiếp , mà bởi vì quản lý thật công ty của Cao ba ba. Còn giới giải trí cũng sẽ trở thành một trụ cột lớn mạnh ở quốc gia . Giới giải trí trong tương lai, sẽ là sự tồn tại vô săn đón.
Một khi chú bảo vệ chuẩn sẵn sàng giúp đỡ, Cao Chí Bác cũng bắt tay việc mở công ty.
Chi phí phẫu thuật của Âu Ngải Lạc tốn mười vạn, nên chú bảo vệ trả cho Cao Chí Bác ba vạn, tiền còn , chú đợi khi đem hóa đơn viện phí thanh toán bảo hiểm, trả xong tiền cho những chiến hữu , sẽ từ từ trả cho .
Cao Chí Bác bảo chú đừng vội, chuyện mở công ty, sẽ tự nghĩ cách.
Việc cần làm bây giờ là đăng ký một công ty , cần là hạng tép riu, thứ cần lúc là một siêu , một sự tồn tại ai thể vượt qua.
Thế nhưng một siêu , hiện tại vẫn khai quật, cho nên, điều cần là bây giờ tìm đó, mà là lúc đó đang khao khát khai quật nhất, tìm thấy đó, đó... vươn tay .
Tối thứ sáu lúc tan học về nhà, Cao ba ba mặt ở nhà.
Cao má má và Cao nãi nãi kéo Hạ Dư Huy đến bên cạnh, hỏi han tình hình ở trường trong tuần qua.
Còn Cao Chí Bác và Cao ba ba một bên, uống canh mộc nhĩ trắng do Cao má má nấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-92-mo-mot-cong-ty.html.]
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Ở trường thế nào?"
"Cũng tạm ạ."
"Dương Dương học hành theo kịp ?"
"Vâng, con phụ đạo cho em ."
"Vậy thì , tiền đủ tiêu ?"
"Đủ ạ."
"Có cần gì thì cứ với ba, ?"
"Sao thế ạ?"
"Ngày mai nhà chơi ."
"Hửm?"
Cao ba ba kinh ngạc Cao Chí Bác, ông từng nghĩ Cao Chí Bác thể dính dáng đến hai chữ ' chơi'. Từ nhỏ đến lớn, Cao Chí Bác bao giờ chủ động đòi chơi.
Vậy mà bây giờ Cao Chí Bác chỉ mới nhắc tới, Cao ba ba cảm thấy vô cùng khó tin.
"Đi chơi?"
Cao Chí Bác giả vờ như thấy vẻ mặt kinh ngạc của Cao ba ba, gật đầu ừ một tiếng: "Dạo Dương Dương học hành căng thẳng quá, con đưa em ngoài chơi một ngày, thư giãn một chút."
Cao ba ba Cao Chí Bác xong, thế mà cảm giác ồ, thì là thế.
"Vậy con định ?"
Cao Chí Bác uống cạn ngụm cuối cùng trong bát, đặt bát xuống Cao ba ba : "Ba, ba Bắc Hồ ở bên huyện Vĩnh Bình ?"
Cao ba ba ừ một tiếng: "Biết chứ, huyện Vĩnh Bình cách chỗ chúng cũng xa, lái xe một tiếng là tới."
"Nghe trong trường , Bắc Hồ là một nơi tuyệt, con nghĩ thể đến đó xem thử, dù cũng gần. Ngày mai ba bận ? Cả nhà chúng cùng ."
Cao ba ba suy nghĩ một chút, dạo Hạ ba ba bận, chắc chắn là rút thời gian để cùng Hạ Dư Huy, còn ông, dạo tuy là bận, nhưng vẫn thể bớt chút thời gian.
Ông gật đầu đồng ý: "Được, ngày mai nhà sẽ đến Bắc Hồ chơi một ngày."
Cao Chí Bác bật , dậy tới chuyện cho Hạ Dư Huy cùng Cao má má và Cao nãi nãi , khóe môi Hạ Dư Huy khẽ cong lên, gật đầu ừ một tiếng.
Cao Chí Bác mỉm xoa đầu Hạ Dư Huy, nếu là , Hạ Dư Huy chắc chắn sẽ vui sướng đến mức nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy cổ liên tục gọi , còn bây giờ, lúc vui vẻ, cũng chỉ là lộ mấy cái răng mà thôi.
Cao Chí Bác ghé sát hôn lên trán Hạ Dư Huy. Em của ngày xưa hoạt bát nhường , em giấu nhẹm cho bất cứ ai thấy, đến khi nào, em mới chịu thả em , để ngắm thêm một nữa?
Ngày hôm , cả nhà dậy từ sớm, Cao nãi nãi cũng cùng.
Cao má má mang theo ít đồ ăn thức uống nhét đầy cốp xe, chỉ sợ Hạ Dư Huy đói khát.
Cao nãi nãi lâu khỏi cửa, xe một lúc liền bắt đầu thấy khó chịu. Cao má má cũng còn tâm trí mà trêu chọc Hạ Dư Huy, vội vàng sang chăm sóc Cao nãi nãi.
Còn Cao Chí Bác thì ôm Hạ Dư Huy ở ghế phó lái, phớt lờ luật lệ giao thông.
Khi đến Bắc Hồ, Cao ba ba sườn núi và rừng cây bạt ngàn vô tận, tuy vẻ lộng lẫy như những khu nghỉ dưỡng con đẽo gọt. nó mang vẻ thuần tự nhiên, hít một đều là hương vị của đất trời, khiến lòng sảng khoái.
Cao má má tìm một gốc cây lớn bên bờ hồ, cẩn thận trải t.h.ả.m vải , đỡ Cao nãi nãi xuống. Phía chính là Bắc Hồ, liếc mắt một cái là thể thấy những hòn đá ven hồ và làn nước trong vắt.
Thực Bắc Hồ lớn, gọi là hồ, chi bằng gọi là sông thì đúng hơn. Nước trong vắt thấy đáy, chầm chậm chảy xuôi.
Cao má má đặt hết đồ đạc mang theo lên t.h.ả.m vải, vẫy tay gọi Hạ Dư Huy qua: "Dương Dương, nắng to lắm, qua đây với má má nào."
Hạ Dư Huy bước tới sát bên cạnh Cao nãi nãi. Cao nãi nãi vội vàng lấy chùm nho rửa sạch đưa cho Hạ Dư Huy: "Dương Dương, ăn nho cháu, ngọt lắm đấy."
Hạ Dư Huy ừ một tiếng, nhận lấy chùm nho bắt đầu ăn.
Cao má má theo Cao ba ba xe lấy cần câu cá, Cao ba ba một bên câu cá, : "Lâu lắm mới ngoài thư giãn thế ."
Bình thường cho dù chơi, cũng chú ý đến hình tượng của bản , như bây giờ, bệt xuống đất, cần bận tâm đến ánh mắt của khác, bởi vì ở mặt nhà, thể to gan phóng túng buông thả thứ của chính .
Cao nãi nãi tựa gốc cây nhắm mắt nghỉ ngơi, Hạ Dư Huy cúi đầu cẩn thận bóc vỏ nho.
Cao Chí Bác dáng vẻ bóc nho tỉ mỉ của Hạ Dư Huy, cảm thấy trái tim lập tức mềm nhũn, sát , xoa đầu . Cầm lấy quả nho bắt đầu bóc, bóc một quả liền nhét miệng , cho đến khi cả chùm nho đều ăn sạch.
Bởi vì tay bóc nho dính ít nước ép, vô tình quệt một ít lên khóe miệng Hạ Dư Huy, Cao Chí Bác mà miệng đắng lưỡi khô, nhịn ghé sát hôn lên khóe môi một cái: "Còn ăn nữa ?"
Hạ Dư Huy cúi đầu ừ một tiếng, Cao Chí Bác lấy thêm một chùm nho nữa cho Hạ Dư Huy.
Cao má má từ chỗ Cao ba ba tới, thấy cảnh Cao Chí Bác hôn Hạ Dư Huy, đột nhiên cảm thấy chút gượng gạo. Bà nhịn lên tiếng gọi: "Bác nhi, con qua đây với má má một lát."
Cao Chí Bác đầu Cao má má một cái, ừ một tiếng, xoa xoa đầu Hạ Dư Huy, dậy theo Cao má má một góc. Hạ Dư Huy bóng lưng Cao Chí Bác và Cao má má khuất khỏi tầm mắt, lúc mới thu hồi ánh , cúi đầu tiếp tục ăn nho.