Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 87: Lại Khai Giảng Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:36:21
Lượt xem: 194

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Dư Huy nắm tay Cao Chí Bác, gần đến cổng trường mới hỏi: “Anh…”

“Ừm? Sao thế?” Cao Chí Bác cúi đầu, kéo Hạ Dư Huy gần hơn một chút để tránh khác va .

“Người đó… là ai ?”

Cao Chí Bác ngẩn , đó?

Rồi nhướng mày: “Em Hướng Diệp ?”

“Cậu là một bạn của ở trường, tính tình cũng , bảo bối thích ?”

Hạ Dư Huy lắc đầu, thích Hướng Diệp, chỉ là từng thấy vui vẻ với khác như .

Khi thấy nụ đó của , cảm thấy trong lòng ngột ngạt, vui.

Cao Chí Bác cũng nhận sự hụt hẫng của Hạ Dư Huy, dừng bước, xoa đầu , nắm lấy tay đặt lên n.g.ự.c : “Bảo bối, cảm nhận ?”

Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Cảm nhận cái gì?

Cao Chí Bác bật thành tiếng: “Trái tim của , nó chỉ đập vì em thôi, em cảm nhận ?”

Mặt Hạ Dư Huy đỏ bừng lên, đột nhiên cảm thấy tim đập thình thịch, dồn dập như sắp nhảy khỏi lồng ngực.

Nhìn nụ của Cao Chí Bác lúc , bỗng cảm thấy với Hướng Diệp thực , bởi vì nụ hiện tại mới chính là nụ của Cao Chí Bác, dường như… là nụ chỉ dành riêng cho một .

Người qua kẻ Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy, nhưng cả hai chẳng hề để tâm.

Khóe miệng Hạ Dư Huy cũng cong lên thành một nụ , khẽ “ừm” một tiếng.

Nếu bây giờ vẫn còn ác cảm với ba chữ “đồng tính luyến”, Cao Chí Bác chắc chắn sẽ kìm mà ôm Hạ Dư Huy lòng hôn ngấu nghiến một trận. Trời mới dáng vẻ của Hạ Dư Huy lúc quyến rũ đến nhường nào.

Hắn sợ ánh mắt của khác, nhưng thể để tâm đến những tổn thương mà ánh mắt và lời đồn đó thể gây cho Hạ Dư Huy. Bây giờ đủ khả năng để bịt miệng tất cả , dĩ nhiên cũng thể khiến tất cả im lặng. , tuyệt đối sẽ khiến khác dám một lời nào mặt . Đến lúc đó, mới thể tùy ý ôm hôn mặt, dù là con phố ồn ào náo nhiệt cũng , vì sẽ chẳng ai dám nửa lời.

Hít sâu mấy , cố gắng đè nén sự xao động trong lòng, nắm tay Hạ Dư Huy về phía cổng trường.

Cao má má thấy hai liền lập tức tiến lên hỏi: “Thế nào ? Đã đăng ký xong hết ?”

Cao Chí Bác “ừm” một tiếng: “Chiều nay tụi con chuẩn mấy bộ quần áo mang qua.”

Cao má má nhíu mày: “Mang gì chứ, chúng mua mấy bộ mới mà mặc, khai giảng ? Phải mặc quần áo mới chứ.”

Cao Chí Bác cạn lời, già của tưởng là trẻ con đón Tết chắc, mặc quần áo mới.

cuối cùng vẫn Cao má má lôi trung tâm thương mại, mua mấy bộ quần áo mới.

Buổi tối, Cao má má làm một bàn đầy thức ăn, về cơ bản đều là những món Hạ Dư Huy thích, dĩ nhiên cũng hai ba món Cao Chí Bác thích.

Hạ ba ba cũng hiếm khi về nhà, cả gia đình coi như cùng ăn một bữa cơm đoàn viên.

Ăn cơm xong, Hạ ba ba đưa cho Hạ Dư Huy một cuốn sổ tiết kiệm: “Dương Dương, đây là tiền tiêu vặt ba cho con, mua gì thì tự mua, đủ tiền ba cho thêm.”

Cao Chí Bác liếc , Hạ ba ba đây là phát triển Hạ Dư Huy theo hướng công t.ử bột đây mà! cũng lên tiếng.

Hạ Dư Huy nhận lấy, lập tức đưa ngay cho Cao Chí Bác.

Cao Chí Bác nhận lấy ngay mặt Hạ ba ba: “Ba Cường, sổ tiết kiệm cứ để ở chỗ con, Dương Dương cần gì con sẽ mua cho em .”

Hạ ba ba gật đầu: “Vậy Bác nhi con cứ giữ giúp Dương Dương . Vốn dĩ ba cũng đang nghĩ nên cho Dương Dương chút tiền riêng , nhưng giao cho con thì yên tâm hơn.”

Cao Chí Bác “ừm” một tiếng, bàn với Hạ ba ba: “Lên lớp bảy bắt đầu học tối, nếu học thì buổi tối tụi con thể sẽ về. Mỗi tuần thứ sáu nghỉ mới về. Nếu học thì tụi con vẫn về nhà ở.”

Hạ ba ba suy nghĩ một lúc hỏi Hạ Dư Huy: “Dương Dương, con học tối ?”

Hạ Dư Huy gật đầu, bây giờ vốn đang đuổi kịp chương trình lớp bảy, nếu ngay cả học tối cũng tham gia, chắc chắn sẽ tụt . Đến lúc đó đừng là đuổi kịp Cao Chí Bác, kéo chân là may lắm .

Thấy Hạ Dư Huy tỏ thái độ, Hạ ba ba cũng còn gì để : “Vậy thì học , ở bên đó cần gì thì với ba. Bác nhi con chịu khó để ý, chăm sóc Dương Dương một chút.”

Cao Chí Bác gật đầu: “Vâng, ba Cường yên tâm ạ.”

Hạ ba ba xoa đầu Hạ Dư Huy: “Giao Dương Dương cho con, ba đương nhiên yên tâm.”

Câu khiến Cao Chí Bác trong phút chốc cảm giác như đang đến hỏi cưới, còn Hạ ba ba thì đang gả Hạ Dư Huy .

Buổi tối lúc ngủ, Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy : “Ngày mai đến lớp, hòa đồng với bạn bè, ?”

Hạ Dư Huy “ừm” một tiếng.

“Nếu đứa nào dám bắt nạt em, em cứ đ.á.n.h nó cho ! Không cần sợ, ở đây, giúp em bắt nạt nó.”

“Đừng chuyện nhiều với các bạn nữ trong lớp, ngoài chuyện học hành , cố gắng đừng để ý đến họ.”

“Các bạn nam cũng đừng chơi cùng, đừng học thói của họ.”

“Thôi bỏ , em cứ làm gì em .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-87-lai-khai-giang-roi.html.]

Bạn nữ chơi, bạn nam cũng chơi, thì Hạ Dư Huy chỉ thể sống trong thế giới của mà thôi.

Cao Chí Bác bất lực, nên thôi cứ để thuận theo tự nhiên . Quả nhiên là thằng nhóc Hà Đại Tráng gây cú sốc quá lớn cho ? Hạ Dư Huy xinh như , chắc chắn sẽ nhiều thích, tuy tự tin Hạ Dư Huy sẽ rời xa , nhưng vấn đề là, ! sẽ! ghen! đó!

Quả nhiên là càng sống càng thụt lùi ? Sao bây giờ trở nên ấu trĩ thế !

Hạ Dư Huy cũng hiểu ý của Cao Chí Bác, lúc thì bảo chơi với bạn, lúc cho. mà, nếu Cao Chí Bác , sẽ làm theo.

Bởi vì những chuyện , đều quan tâm. Dù là chơi chơi, cuối cùng, cũng sẽ chơi.

Ngày hôm , Cao Chí Bác dậy từ sớm, dùng xe đạp chở Hạ Dư Huy đến trường Nhất Trung.

Ngày đầu tiên khai giảng, dường như học đông hơn bình thường gấp mấy .

Cao Chí Bác khóa xe đạp, dắt Hạ Dư Huy đến lớp học của họ.

Hạ Dư Huy phân lớp chọn, thật trùng hợp, cũng là lớp 2.

Cao Chí Bác phòng học quen thuộc , bất giác mỉm .

Hạ Dư Huy thấy phòng học cũng theo, đây là lớp học đây của .

Họ đến quá sớm, cũng quá muộn. Cao Chí Bác đưa Hạ Dư Huy lớp, tìm cho một chỗ , cùng cho đến khi chuông báo chuẩn lớp reo, mới rời khỏi lớp để đến lớp của .

Tòa nhà dạy học bốn tầng, tầng một là khối bảy, tầng hai là khối tám, tầng ba và bốn là khối chín. Vì khối chín liên quan đến thi chuyển cấp, nên việc phân lớp sẽ chi tiết hơn, lớp cũng nhiều hơn. Về cơ bản, tầng ba là các lớp thường, còn tầng bốn là các lớp chọn.

Cao Chí Bác chạy một mạch lên tầng bốn, lớp 9/1. Vì trong top mười khối, nên Cao Chí Bác đương nhiên phân lớp 1.

Nói về việc phân lớp của khối chín trường , cũng khá là tổn thương lòng tự trọng. Một lớp chọn về cơ bản ba mươi học sinh, tất cả đều phân theo thành tích. Cho nên nếu lớp 1, thì tương đương với việc thi top ba mươi khối. Và cơ hội duy nhất, chính là kỳ thi cuối kỳ của học kỳ , xem thứ hạng của bạn thế nào, cũng là lúc xem bạn thể thăng hạng loại.

Ở lớp nào Cao Chí Bác cũng quan tâm, dù cũng cần.

Lúc lớp, ngoài , tất cả trong lớp đều đến đủ. Phải rằng những học sinh giỏi ngoài thành tích , lẽ ưu điểm duy nhất chính là quy củ.

phân chỗ , cả lớp chỉ còn một chỗ trống, vị trí gần thùng rác nhất.

Cao Chí Bác cũng mấy để tâm, tới xuống luôn, mới ngày đầu học, thùng rác chẳng gì, hôi. Lau sạch bụi bàn, Cao Chí Bác vẫn như đây, nhét cặp hộc bàn, gục xuống ngủ.

Chủ nhiệm lớp nhanh đến, là chủ nhiệm khối trung học cơ sở của trường Nhất Trung.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thấy Cao Chí Bác đang gục bàn ngủ cũng gì, trường họ cần là tỷ lệ đỗ, chứ thái độ học tập của mỗi học sinh. Vẫn như cũ, mỗi lên tự giới thiệu, Cao Chí Bác vẫn chỉ năm chữ: “Tôi tên Cao Chí Bác.”

một ngày nhàm chán, cứ thế bắt đầu.

Lúc tan học, Hướng Diệp đến tìm , Hướng Diệp ở lớp 3, điều khá bất ngờ với Cao Chí Bác. Hắn nhớ thành tích của Hướng Diệp , đây ở lớp chọn là do gia đình nhờ quan hệ mới . Kết quả ngờ bây giờ ở lớp 3, top chín mươi khối, con , thật khiến kinh ngạc.

Hướng Diệp chút ngượng ngùng gãi đầu: “Thì đó, là để ở bên Hoan Hoan !”

Thôi , đây là một trai si tình phấn đấu vì tình yêu.

Hoan Hoan trong miệng Hướng Diệp, Cao Chí Bác quen, cũng là bạn cùng lớp đây của họ, tên là Diêm Nhược Hoan, hình như là một cô bé dễ thương.

Thành tích trong lớp cũng tệ, nhưng ngờ hai họ ở bên , nhớ Hướng Diệp hình như từng với , thích những cô gái trưởng thành hơn một chút mà. thế sự khó lường, cũng quá ngạc nhiên.

Hai chuyện vài câu lớp, hai tiết còn Hướng Diệp đến, chắc là cùng Diêm Nhược Hoan .

Buổi trưa tan học, Cao Chí Bác xuống lầu đến lớp 7/2.

Hạ Dư Huy đợi sẵn bên ngoài lớp học, thấy Cao Chí Bác liền lập tức tới.

Cao Chí Bác nắm tay Hạ Dư Huy hỏi: “Thế nào?”

Hạ Dư Huy cúi đầu : “Cũng ạ.”

Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy, Hạ Dư Huy thực vẫn quen, ở nhà hơn một năm, gặp quá mười , đột nhiên để hòa nhập xã hội , sẽ quen. đây cũng là chuyện đối mặt: “Trưa nay ăn gì? Anh nấu cho em.”

Hạ Dư Huy cúi đầu suy nghĩ một lúc : “Sườn non hấp gạo nếp.”

Cao Chí Bác “ừm” một tiếng: “Vậy chúng về nhà nhanh thôi.”

“Còn ăn gì nữa?”

“Chả viên chiên.”

“Còn gì nữa ?”

“Bắp cải xào chua ngọt.”

“Ừm, còn thiếu một món canh.”

“Canh miến chua cay.”

“Toàn là món bảo bối thích ăn, trưa nay ăn hai bát cơm ?”

Hạ Dư Huy cúi đầu, gì.

Cao Chí Bác : “Ăn một bát cũng . Ha ha… cái hình của em, bao giờ mới nuôi nổi đây.”

Loading...