Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 83: Đột Nhiên Ngất Xỉu
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:36:16
Lượt xem: 242
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến nghĩa trang, Cao là đầu tiên sụp đổ òa lên.
Hạ ba ba chỉ một bên lặng lẽ rơi lệ, cơ thể run rẩy lên ông đau khổ nhường nào.
Cao ba ba ôm lấy Cao , đề phòng bà ngã khỏi xe lăn.
Bà nội Cao bệt xuống đất thương tâm gần c.h.ế.t, tuy Hạ con gái ruột của bà, nhưng bà nội Cao coi nhà họ Hạ như nhà , Hạ như con gái , bây giờ bắt bà đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, bà làm chịu nổi.
Cao Chí Bác một bên ôm Hạ Dư Huy, nước mắt cũng lăn dài theo hốc mắt, ngôi mộ của Hạ , trong lòng rõ là tư vị gì.
Ngôi mộ là do mấy ngày nay làm việc ngày đêm nghỉ mới xong.
Nghĩa trang đơn giản, còn một tấm bia mộ và quan tài đá, đất bên cạnh đều dùng đá quây . Xung quanh bày đầy hoa bách hợp đang nở rộ, Hạ ba ba đẩy nắp quan tài đá , Hạ bên trong cũng phủ đầy hoa bách hợp.
Khuôn mặt Hạ ngoại trừ trắng bệch đến mức còn chút sự sống nào , bà giống như đang ngủ , lẳng lặng đó.
Hạ ba ba bên cạnh sờ mặt bà nghẹn ngào : “Phương Phương, chúng đến tiễn em đoạn đường cuối cùng đây.”
Cao run rẩy, giọng khàn đặc : “Để em… một cái.”
Cao ba ba đẩy Cao đến bên quan tài đá của Hạ , đỡ bà dậy.
Cao thấy Hạ trong quan tài đá, càng lớn hơn.
Bà nội Cao cũng đỡ về phía quan tài đá, thấy Hạ cũng thương tâm hơn.
Họ tuyệt vọng Hạ trong quan tài đá, giờ khắc mới chân chân chính chính cảm nhận , Hạ thật sự . Vĩnh viễn rời xa họ .
Chân Cao Chí Bác như đeo chì ngàn cân, bước nổi một bước.
Hạ ba ba đầu : “Bác Nhi, để Dương Dương đến nó cuối.”
Cao Chí Bác chôn chân tại chỗ nhúc nhích.
Hạ Dư Huy trong lòng cũng run rẩy dữ dội hơn.
Hạ ba ba tới nắm tay kéo về phía , cơ thể dường như của nữa, giống như con rối gỗ mặc kéo .
Lúc bên cạnh quan tài đá, Cao Chí Bác thấy Hạ , từ lúc xảy chuyện từng dám Hạ . Bây giờ cái , giống như một cú dùi cui, đ.á.n.h mạnh đầu , khiến đầu óc trống rỗng.
Hạ Dư Huy trong lòng dường như Hạ ba ba bế , nhưng cảm nhận . Bên tai cũng vang lên tiếng nháo của Hạ Dư Huy, nhưng đầu óc chuyển động .
Cao Chí Bác chỉ cảm thấy thứ mắt dường như đang bắt đầu từ từ rời xa , tiếng bên tai cũng dần nhỏ .
Trong mắt dường như chỉ khuôn mặt xám ngoét của Hạ , và một màu trắng xóa . Cuối cùng đứt đoạn, chìm bóng tối. Sự ngất xỉu đột ngột của Cao Chí Bác khiến tràng diện vốn hỗn loạn càng thêm hỗn loạn.
Cao ba ba ôm Cao Chí Bác vỗ hồi lâu cũng thấy dấu hiệu tỉnh , vội vàng bế chạy về phía bệnh viện trấn. Cao cũng dọa sợ, bóng lưng Cao ba ba rời , Hạ trong quan tài đá bên cạnh, đến mức thở .
Hạ Dư Huy vốn đang trong lòng Hạ ba ba, càng dữ dội hơn, ngừng giãy giụa trong lòng Hạ ba ba, xé lòng gọi .
sức lực của cuối cùng địch Hạ ba ba, chỉ thể trơ mắt Cao Chí Bác biến mất trong tầm mắt.
Lúc Cao Chí Bác tỉnh là ở trong bệnh viện. Trong phòng bệnh chút tối, chỉ bật một ngọn đèn nhỏ chiếu sáng. Cao Chí Bác đảo mắt, ngoại trừ Cao ba ba đang gục bên mép giường ngủ , ai khác.
Toàn đau nhức như ai đ.á.n.h một trận. Cả như vật nặng đè lên, động đậy một chút cũng . Mắt vẫn mệt mỏi, nhắm tiếp tục nghỉ ngơi.
Không đám tang của Hạ thế nào , đột nhiên ngất xỉu, Hạ Dư Huy sẽ lo lắng nhỉ, ngày mai vẫn nên tỉnh sớm một chút, hỏi xem tại ngất xỉu, vấn đề gì lớn thì bảo Cao ba ba làm thủ tục xuất viện , đừng để nhà lúc đang đau lòng c.h.ế.t còn đến lo lắng cho .
Lần nữa tỉnh là tiếng bên tai đ.á.n.h thức, mở đôi mắt nặng trĩu , trời sáng rõ. Đập mắt chính là khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Hạ Dư Huy đang co rúm trong lòng Hạ ba ba.
Hai mắt Hạ Dư Huy đỏ hoe, giống như con thỏ , giọng cũng khàn .
Cao Chí Bác vươn tay sờ sờ Hạ Dư Huy, nhưng phát hiện cơ thể vẫn nặng trịch. Cổ họng khô khốc c.h.ế.t, Cao Chí Bác há miệng khàn giọng : “Ngoan, đừng nữa.”
Hạ ba ba đang dỗ Hạ Dư Huy bên cạnh, thấy tiếng động mạnh mẽ đầu , vẻ mặt kích động: “Bác Nhi, Bác Nhi con tỉnh ? Khó chịu ở ? Chóng mặt ? Người đau ?”
Hạ Dư Huy cũng về phía Cao Chí Bác, thấy mở mắt lập tức giãy khỏi lòng Hạ ba ba nhào về phía Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác Hạ Dư Huy đè lên kêu rên một tiếng, nhưng vẫn nhếch khóe miệng : “Đồ ngốc, cái gì chứ. Đừng nữa, ngoan…”
Hạ Dư Huy vùi đầu lòng Cao Chí Bác, hai tay túm chặt lấy , run rẩy.
Khả năng điều phối dần dần trở cơ thể, Cao Chí Bác vươn tay ôm lấy Hạ Dư Huy, vuốt tóc : “Ngoan, đừng nữa…” Hạ ba ba giọng Cao Chí Bác, vội vàng rót cốc nước cắm ống hút cho uống.
Một cốc nước xuống bụng, cổ họng khô khốc cuối cùng cũng đỡ hơn một chút.
Sờ đầu Hạ Dư Huy, lúc mới về phía Hạ ba ba : “Bố Cường, ba con ạ?”
Hạ ba ba lau sạch vệt nước bên khóe miệng Hạ Dư Huy: “Đang ở bên con, lát nữa sẽ qua đây.”
Cao Chí Bác ồ một tiếng, cụp mắt : “Hôm qua… vẫn thuận lợi chứ ạ?”
Hạ ba ba gượng gạo nhếch khóe miệng: “Đứa nhỏ ngốc, đừng nghĩ nhiều.”
Cao Chí Bác đầu Hạ Dư Huy, nhẹ giọng : “Xin .”
Không là với Hạ ba ba, là Hạ Dư Huy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-83-dot-nhien-ngat-xiu.html.]
Hạ Dư Huy ngước đôi mắt đỏ hoe Cao Chí Bác, hì hục bò lên , ôm cổ bĩu môi mặt đầy nước mắt.
Cao Chí Bác hôn lên miệng , lau sạch khuôn mặt bẩn lem nhem nước mũi nước mắt của .
Hạ Dư Huy chằm chằm mắt Cao Chí Bác, nghẹn ngào : “Anh, đừng rời bỏ em…”
Tim Cao Chí Bác thắt , màng đến bàn tay đang truyền dịch, một phen ôm chặt Hạ Dư Huy lòng: “Ừ, cả, vĩnh viễn ở bên em.”
Hạ Dư Huy túm chặt lấy Cao Chí Bác: “Vậy đừng ốm nữa, em sợ…”
Cao Chí Bác hôn lên đầu Hạ Dư Huy: “Ừ, ốm nữa, bảo bối đừng sợ.”
Hạ ba ba một bên, ông vẫn luôn Hạ Dư Huy ỷ Cao Chí Bác, nhưng từ tối hôm qua, ông đầu tiên thấy rõ ràng triệt để Hạ Dư Huy rốt cuộc ỷ con Cao Chí Bác đến mức nào.
Hôm qua lúc Cao Chí Bác ngất , Hạ Dư Huy liều mạng giãy giụa trong lòng ông, đến xé lòng.
Lần đầu tiên Hạ ba ba tay đ.á.n.h Hạ Dư Huy, cũng là hôm qua.
Cao và bà nội Cao tuy đều đau lòng, nhưng cũng chỉ ngăn cản hành động đ.á.n.h Hạ Dư Huy của Hạ ba ba, chứ đồng ý tiếng đòi tìm Cao Chí Bác của Hạ Dư Huy.
Hạ lúc còn sống quan tâm nhất, thương nhất, yêu nhất chính là đứa con trai bảo bối . Bây giờ bà , điều yên lòng nhất tự nhiên cũng là đứa con trai duy nhất . Đoạn đường cuối cùng của Hạ , Hạ Dư Huy bắt buộc tiễn bà.
Hạ Dư Huy khi Hạ ba ba đánh, lúc đầu còn Hạ ba ba chút dám tin, nhưng mãi, kỳ tích nữa, theo Hạ ba ba yên lặng thành nốt nghi thức tang lễ còn của Hạ .
Sau đó khó khăn lắm mới xong tang lễ, trời cũng tối đen.
Cao đưa thẳng đến bệnh viện trung tâm, còn Hạ ba ba dẫn Hạ Dư Huy ôm di ảnh Hạ về nhà.
Hạ ba ba Hạ Dư Huy yên lặng sắc mặt chút trắng bệch, trong lòng đối với chuyện hôm nay đ.á.n.h cũng cảm thấy áy náy.
Hơn nữa Hạ Dư Huy còn đang sốt nhẹ, Hạ ba ba đau lòng tiếp tục giày vò nữa, liền gọi điện thoại cho Cao ba ba hỏi thăm tình hình Cao Chí Bác.
Cao ba ba Cao Chí Bác vấn đề gì lớn, chỉ là sốt và mấy ngày nay nghỉ ngơi , truyền dịch hai ngày là khỏi. Bảo Hạ ba ba ngày mai hãy đưa Hạ Dư Huy đến bệnh viện, tối nay nghỉ ngơi cho khỏe, cần giày vò đến bệnh viện nữa.
Hạ ba ba với Hạ Dư Huy, Hạ Dư Huy cũng nháo, ngoan ngoãn để Hạ ba ba dắt phòng .
Hạ ba ba Hạ Dư Huy yên lặng giường, xác định nữa chỉ sốt nhẹ, cúi đầu hôn lên trán : “Ngủ , chúc ngủ ngon.”
Lúc Hạ ba ba xoay rời hề phát hiện khuôn mặt ngày càng trắng bệch của Hạ Dư Huy, còn cả cơ thể đang run lẩy bẩy chăn.
Tắt đèn, khỏi phòng, ở trong phòng ảnh Hạ hồi tưởng thời gian họ bên .
Hạ ba ba ngủ , nửa đêm dậy xem Hạ Dư Huy, xem nhiệt độ sốt của tăng lên , xem thành thật ngủ , đá chăn .
khi ông cẩn thận mở cửa phòng Hạ Dư Huy, đến bên giường, thấy bóng dáng Hạ Dư Huy .
Tim Hạ ba ba thót lên, xoay bật đèn, liếc mắt liền thấy Hạ Dư Huy đang co rúm trong góc tường.
“Dương Dương, con đó?”
Hạ ba ba lo lắng tới, Hạ Dư Huy đang xổm đất co thành một đoàn, vội vàng kéo .
ánh mắt Hạ Dư Huy chút đờ đẫn chằm chằm phía , mặt đầy nước mắt, môi run rẩy đang cái gì.
Hạ ba ba sợ đến ngây , ôm lấy Hạ Dư Huy gọi: “Dương Dương, con thế? A! Đừng dọa ba mà!”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hạ Dư Huy run rẩy, ngơ ngác Hạ ba ba, môi cứ run lên.
Hạ ba ba sợ đến mức hồn vía lên mây, Hạ mới xảy chuyện, nếu Hạ Dư Huy mệnh hệ gì, ông dứt khoát cũng đừng sống nữa.
“Anh… … … …”
Hạ ba ba cuối cùng cũng rõ, Hạ Dư Huy đang gọi .
Hạ ba ba bế Hạ Dư Huy về giường, may mà trong phòng bật điều hòa, nếu giữa mùa đông thế xổm trong góc tường, tuyệt đối sẽ lạnh cóng. Hạ ba ba dùng chăn bọc kín Hạ Dư Huy, dỗ dành : “Dương Dương ngoan, trời sáng chúng tìm nhé?”
Hạ Dư Huy co rúm trong chăn, ánh mắt trống rỗng chằm chằm phía , miệng ngừng lẩm bẩm lời gì đó.
Hạ ba ba ôm Hạ Dư Huy, cố gắng lắng : “Anh… em sợ… … …”
Hạ ba ba Hạ Dư Huy lẩm bẩm, vẻ mặt ngây dại của Hạ Dư Huy, cuối cùng vẫn gọi một cuộc điện thoại cho Cao ba ba. Cao ba ba cũng ngủ, Cao Chí Bác vẫn tỉnh.
Hạ ba ba kể chuyện của Hạ Dư Huy một , Cao ba ba : “Bác Nhi mấy hôm với , tình trạng tinh thần của Dương Dương lắm, theo như , chắc là chuyện đó gây bóng ma tâm lý cho thằng bé, ngày mai đến bệnh viện kiểm tra một lượt xem . Đợi Bác Nhi tỉnh, hỏi nó xem rốt cuộc là chuyện gì.”
Cúp điện thoại, Hạ ba ba Hạ Dư Huy trong lòng, đầu tiên cảm thấy làm cha như ông thật đủ tư cách, chuyện gì của con trai , cũng cần qua miệng khác.
Dương Dương… ba xin con.
Hôm Hạ ba ba đưa Hạ Dư Huy đến bệnh viện, nhưng Hạ Dư Huy sống c.h.ế.t chịu kiểm tra, lóc ầm ĩ đòi gặp Cao Chí Bác , Hạ ba ba bất đắc dĩ, đành cùng đến phòng bệnh của Cao Chí Bác.
Cao ba ba thấy Hạ ba ba đến, liền sang phòng bệnh của Cao .
Hạ Dư Huy thấy Cao Chí Bác liền , cứ gọi ơi, nhưng Cao Chí Bác vẫn đang hôn mê, bất kỳ phản ứng nào. Sắc mặt Cao Chí Bác lắm, chắc là do nghỉ ngơi , trông vẻ bệnh tật ốm yếu.
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác như , trong lòng hoảng sợ tột độ, sợ Cao Chí Bác sẽ giống như Hạ , rời bỏ . Nghĩ đến Hạ , nghĩ đến Cao Chí Bác khả năng sẽ rời bỏ , Hạ Dư Huy đến xé lòng.
Anh… đừng bỏ em một .