Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 48: Bị Đánh Đòn
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:35:33
Lượt xem: 307
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Một ngày nọ, khi Cao má má đang xem tivi, thấy một chương trình kể về câu chuyện của một đứa trẻ mắc chứng tự kỷ, bà liền nhớ đến con trai nhà . Ngày hôm , bà quả quyết tống cổ Cao Chí Bác đến trường.
Lần ngay cả Cao nãi nãi cũng bênh vực . Cao Chí Bác phản kháng vô hiệu, đành Cao má má cưỡng chế đưa đến trường.
Suy nghĩ của Cao má má và Hạ má má thực đều giống , cần con trai tiền đồ to lớn gì, chỉ cần bình an, vui vẻ sống trọn kiếp là đủ .
Vì , Cao má má cảm thấy Cao Chí Bác vẫn cần hòa nhập với bạn bè đồng trang lứa, ít nhất cũng để một tuổi thơ vui vẻ. Dù thông minh, nhưng cũng thể ở nhà cả đời . Nếu , mỗi ngày chỉ cắm mặt việc học, khả năng sẽ trở thành một kẻ mọt sách lầm lì, chỉ sống trong thế giới của riêng . Thậm chí còn thể mắc chứng tự kỷ, trở thành bộ dạng giống như đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ mà bà thấy tivi.
Cao Chí Bác thể phản bác Cao má má. Ở nhà ba năm, lừa gạt qua mẫu giáo, cũng nghĩ thể thực sự lừa gạt qua tiểu học.
Cho dù thông minh đến , cũng thích nghi với môi trường sống ở trường học.
May mà Cao má má cho phép nhảy hai lớp, nếu bắt ở trong vòng vây của đám "bạn đồng trang lứa" thêm hai ba năm nữa, sẽ phát điên mất.
Tám tuổi học lớp năm thực cũng tính là quá nhỏ. Chế độ giáo d.ụ.c thời điểm giới hạn độ tuổi, nên nhiều phụ gửi con ba bốn tuổi tiểu học, mục đích cũng chỉ là để học sớm, nghiệp sớm.
Vì , việc Cao Chí Bác tám tuổi học lớp năm cũng gì quá kỳ lạ, nhưng nhỏ tuổi nhất trong khối cũng tầm mười tuổi, nên đứa trẻ tám tuổi như ít nhiều cũng thu hút sự chú ý.
Cơ thể tám tuổi bắt đầu phát triển, Cao Chí Bác tuy bình thường cũng rèn luyện thể, nhưng rốt cuộc vẫn thấp hơn những lớn hơn hai tuổi một cái đầu.
Lớp mà Cao Chí Bác phân là lớp chọn. Học sinh trong lớp 5/3 về cơ bản đều thành tích học tập . cũng một bộ phận nhỏ học sinh dựa quan hệ hoặc đút lót để . Vì , những trong lớp ít nhiều đều chút kiêu ngạo, coi thường khác.
Khi thấy Cao Chí Bác đến, những học sinh giỏi đều tưởng rằng thêm một thiếu gia nhà giàu thành tích kém cỏi nào đó chuyển . Còn đám thiếu gia nhà giàu thì dùng ánh mắt khinh khỉnh Cao Chí Bác, thầm than một món đồ chơi nhỏ bé thế thì chơi bời cùng bọn họ kiểu gì.
Giáo viên chủ nhiệm nhiệt tình chào đón Cao Chí Bác và bảo tự giới thiệu bản với cả lớp.
Cao Chí Bác bước thẳng lên bục giảng, cầm viên phấn tên lên bảng đen, đó lướt qua tất cả , giọng điệu chút gợn sóng : "Cao Chí Bác, tên của ."
Nói xong, thẳng xuống bục, tìm chỗ trống duy nhất trong lớp xuống, nhét cặp sách ngăn bàn, gục mặt xuống bàn bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi. Hoàn ý định để ý đến bất kỳ ai.
Giáo viên chút bối rối, gượng hai tiếng, ánh mắt Cao Chí Bác mang theo sự kỳ quái khó tả. nghĩ đến việc đứa trẻ thực sự thông minh, cô cũng làm khó , chỉ dặn dò cả lớp chăm sóc bạn học mới thật bước khỏi lớp.
Thực đến trường cũng một cái lợi, đó là cần giả vờ chăm chỉ học hành ở nhà nữa. Ít nhất ở đây, cần duy trì cái danh hiệu thiên tài , chỉ cần tỏ thông minh là .
Hơn nữa, mỗi ngày ít việc làm, ở nhà học, đến lớp ngủ bù cũng là một lựa chọn tồi.
Cao Chí Bác bục giảng đang dạy cái gì, gục mặt xuống bàn suy nghĩ xem ngày mai nên mang theo một cái gối ôm , cái bàn cứng quá, gục xuống ngủ thoải mái chút nào.
Ban đầu cũng giáo viên bất mãn với hành động ngủ gật của , gọi lên trả lời câu hỏi. Tuy nhiên, mỗi Cao Chí Bác đều trả lời trôi chảy chút do dự, các giáo viên cũng cạn lời, trong lòng thầm nghĩ ngủ thì cứ ngủ , miễn làm rối loạn trật tự lớp học là .
Lúc , ít đổi cái về Cao Chí Bác, thầm nghĩ dựa bản lĩnh thực sự để lớp chọn .
cũng nhiều càng thêm bất mãn với , thầm c.h.ử.i rủa chỉ là ch.ó ngáp ruồi, mấy câu hỏi giáo viên đưa dễ ợt như thế, ai mà chẳng làm.
Lúc tan học, vài đến bắt chuyện với Cao Chí Bác, nhưng đều tưởng đang ngủ nên đành bỏ qua.
Trường tiểu học cách nhà xa, nhưng cũng coi như là trường gần nhà nhất . Cao má má kiên quyết gửi đến trường ở thị trấn, rằng môi trường giáo d.ụ.c ở đó , chất lượng giảng dạy cũng kém. Bà kiên quyết gửi đến Trường tiểu học 6 sát thành phố.
Chỉ cần gửi đến trường nội trú về nhà, thì Cao má má gửi học cũng . Trường tiểu học 6 cách nhà cũng xa lắm, bộ nửa tiếng là tới.
Tiểu học đương nhiên tan học muộn hơn mẫu giáo. Khi Cao Chí Bác về đến nhà, liền thấy Cao má má ở cửa với vẻ mặt lo lắng ngóng trông. Vừa thấy , bà lập tức chạy tới.
Cao Chí Bác vẻ mặt sốt sắng của Cao má má, nghi hoặc hỏi: "Mẹ, chuyện gì ?"
Cao má má kéo tay Cao Chí Bác luôn: "Má Phương của con gọi điện về nhà, Dương Dương chịu về, nằng nặc đòi đợi con đến đón! Má Phương hết cách với nó, cùng nó đợi ở cổng trường gần một tiếng đồng hồ ."
Sắc mặt Cao Chí Bác lập tức trầm xuống, buông tay Cao má má chạy thục mạng: "Mẹ, con qua đó xem , đừng theo, cứ về nhà ."
Cao má má bóng lưng đang chạy xa dần, hét lớn: "Con lớn tiếng với Dương Dương !"
"Con ."
Khi Cao Chí Bác chạy đến trường mẫu giáo, quả nhiên từ xa thấy Hạ Dư Huy và Hạ má má ngoài phòng bảo vệ. Trời tháng chín nắng chang chang, nóng đến mức mồ hôi chảy ròng ròng, nắng lâu như ngất thì cũng say nắng.
Trong lòng rõ là tức giận nhiều hơn xót xa nhiều hơn.
Cao Chí Bác sải bước về phía Hạ Dư Huy.
Hạ Dư Huy thấy Cao Chí Bác, vội vàng chạy tới: "Anh."
Cao Chí Bác lạnh mặt, tóm lấy Hạ Dư Huy đè lên đùi , vung tay bắt đầu đ.á.n.h đòn, tiếng "bốp bốp bốp" vang lên hề nương tay chút nào.
Hạ Dư Huy ngờ trai mà cực khổ đợi hơn một tiếng đồng hồ, đến những ôm dỗ dành, mà chẳng chẳng rằng trực tiếp đ.á.n.h . Đã bao lâu Cao Chí Bác đ.á.n.h chứ.
Hạ Dư Huy "oà" lên nức nở, bắt đầu giãy giụa tay Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác tức giận giáng thêm một bạt tai m.ô.n.g Hạ Dư Huy: "Em còn nhúc nhích!"
Quả nhiên, Hạ Dư Huy dám nhúc nhích nữa, nhưng tiếng càng to hơn.
Hạ má má xót xa tới: "Tiểu Bác, đừng đ.á.n.h nữa con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-48-bi-danh-don.html.]
Vương đại gia ở phòng bảo vệ cũng vội vàng chạy khuyên can: "Ây dô Tiểu Bác , cháu làm gì . Đánh Tiểu Huy Huy làm gì."
Nói xong liền giằng Hạ Dư Huy từ trong tay Cao Chí Bác . Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầm đìa nước mắt của Hạ Dư Huy, ông xót xa vô cùng: "Đứa trẻ ngoan thế , cháu đ.á.n.h nó làm gì cơ chứ!"
Cao Chí Bác tức giận Hạ Dư Huy: "Đã sai !"
Hạ Dư Huy nấc lên, Cao Chí Bác, vẫn cứ ngừng.
Cao Chí Bác lạnh mặt: "Mấy giờ ? Em ? Em ăn cơm, cũng cho má Phương ăn cơm ! Em lên đầu xem, nắng to thế , em còn hành hạ khác đến bao giờ!"
Hạ Dư Huy lóc sang Hạ má má, ngừng nấc cụt.
Hạ má má xót xa ôm lấy con trai : "Bảo bối ngoan, nữa, nữa nhé."
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, Cao Chí Bác vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Hạ Dư Huy một lúc, giọng cũng nhỏ dần, chỉ còn tiếng thút thít, nhưng vẫn ngừng nấc cụt. Cậu mang theo đôi mắt đỏ hoe, đáng thương chằm chằm Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác cuối cùng vẫn đành lòng, nghiêm mặt : "Qua đây!"
Hạ Dư Huy bĩu môi chực , Cao Chí Bác trừng mắt một cái, lập tức ngậm miệng. Cậu bước về phía , vươn tay nắm lấy vạt áo , cúi đầu thút thít.
Cao Chí Bác chằm chằm đỉnh đầu Hạ Dư Huy, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, xổm xuống bế bổng lên.
Hạ Dư Huy lập tức vươn tay ôm chặt lấy cổ Cao Chí Bác, vùi đầu hõm cổ khẽ thút thít.
Cao Chí Bác vỗ vỗ lưng , đầu Hạ má má: "Má Phương, chúng về thôi."
"Vương đại gia, cháu về đây ạ."
Hạ má má "ừ" một tiếng, cảm ơn Vương đại gia theo Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy, lạnh mặt hỏi: "Có tại đ.á.n.h em ?"
Hạ Dư Huy gật đầu, lắc đầu. Cậu ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt đỏ hoe Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác lau nước mắt mặt : "Sức khỏe của em và má Phương đều , ba bữa một ngày ăn đúng giờ, nếu để mầm bệnh, chịu khổ vẫn là em. Hơn nữa em xem, trời nóng thế , ở ngoài lâu như , lỡ say nắng thì làm ! Sao em thể bướng bỉnh như chứ."
Hạ Dư Huy tủi bĩu môi, lời nào.
Cao Chí Bác tiếp: "Anh tan học muộn hơn em, bộ về cũng mất một thời gian, chẳng lẽ ngày nào tan học em cũng đợi ?"
Hạ Dư Huy bĩu môi, mang theo ý tứ "em cứ thích đợi đấy".
Cao Chí Bác bất đắc dĩ thở dài: "Đợi Dương Dương học xong mẫu giáo, là thể học cùng trường với ."
Hạ Dư Huy vui mừng trợn tròn mắt: "Thật ạ?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Ừ, lừa em bao giờ ."
Hạ Dư Huy lập tức đầu Hạ má má bên cạnh: "Má ơi, con cũng học, học cùng với ."
Thực Hạ Dư Huy sắp sáu tuổi , học lớp một cũng thành vấn đề, chỉ là do học mẫu giáo muộn nên vẫn học xong mà thôi.
Nhìn hai em ôm , Hạ má má ngẫm nghĩ một chút: "Dương Dương học cùng ?"
Hạ Dư Huy lập tức trừng to mắt gật đầu lia lịa.
Hạ má má mỉm xoa đầu : "Được , Dương Dương học cùng nhé."
Hạ Dư Huy lập tức rạng rỡ, vươn tay đòi Hạ má má bế.
Hạ má má đón lấy liền hôn đầy nước bọt lên mặt: "Cảm ơn má."
Hạ má má vỗ vỗ m.ô.n.g Hạ Dư Huy: "Đồ quỷ nhỏ lanh lợi."
Hạ Dư Huy dính chặt lấy Hạ má má, cái đầu nhỏ ngừng cọ cọ: "Yêu má nhất."
Hạ má má nhướng mày: "Ồ? Yêu má nhất ? Không yêu nhất ?"
Cái đầu đang cọ cọ của Hạ Dư Huy khựng , ngẩng đầu lên dè dặt Hạ má má và Cao Chí Bác một cái, rúc lòng Hạ má má rầu rĩ : "Số một yêu nhất nhất."
"Số một yêu nhất? Vậy còn má thì ?"
Hạ Dư Huy hắc hắc, gì nữa.
Hạ má má hừ một tiếng: "Vậy con một yêu nhất nhất, thì cứ tiếp tục học mẫu giáo , dù cũng yêu má nhất nhất."
Hạ Dư Huy lập tức chịu, ôm lấy Hạ má má hôn cọ: "Không chịu, chịu... Má là nhất, cho con học cùng mà... Má... Má..."
Hạ má má bật thành tiếng, đứa trẻ ngốc ...