Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 277: Người Này Là Ai?
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:43:37
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Hạ Dư Huy bế Tiểu Ngư Nhi về nhà, cả gia đình đang quây quần xem tivi ở phòng khách.
An An chạy định đòi bế, nhưng thấy Tiểu Ngư Nhi trong lòng Hạ Dư Huy, đôi mắt nhóc con bỗng sáng rực lên.
"Nhị ca, nhị ca! Đó là cái gì ?"
Tiểu Ngư Nhi trong lòng Hạ Dư Huy, m.ô.n.g về phía An An, tiếng gọi liền cái đầu nhỏ , nhóc con với vẻ mặt ngây ngô đáng yêu.
An An lập tức vẻ đáng yêu đó hớp hồn, hét lên: "A a a, đáng yêu quá, đáng yêu quá. Nhị ca, nhị ca, cho em bế với, cho em bế với."
An An nhảy cẫng lên, giơ tay đòi bế.
Hạ Dư Huy cẩn thận trao Tiểu Ngư Nhi cho An An, quên dặn dò: "Nó còn nhỏ lắm, An An cẩn thận nhé."
An An mãn nguyện đón lấy Tiểu Ngư Nhi, gật đầu lia lịa, chẳng thèm chia cho Hạ Dư Huy lấy một ánh mắt.
Hạ Dư Huy cảnh đó, thầm nghĩ, thôi xong, vị trí một của soán ngôi .
Tiểu Ngư Nhi chẳng hề sợ lạ, An An vẫy đuôi rối rít, rúc lòng nhóc con thè cái lưỡi nhỏ l.i.ế.m liếm.
An An thích thú hì hì ngớt.
Cao má má cũng thu hút, Tiểu Ngư Nhi trong lòng An An, bà nhịn mà đưa tay xoa xoa. Tiểu Ngư Nhi lập tức đầu vẫy đuôi với bà, định nhảy bổ lòng bà.
Cao má má cũng vẻ đáng yêu chinh phục, bà cũng chẳng thèm Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác lấy một cái, hỏi: "Nó tên là gì ?"
Hạ Dư Huy giày xong, mỉm họ: "Tiểu Ngư Nhi ạ."
"Gâu!"
Tay Cao má má khựng một chút, đó bà bật , gãi gãi cằm Tiểu Ngư Nhi gọi: "Tiểu Ngư Nhi."
"Gâu gâu..."
Hạ Dư Huy mỉm gì, cảnh tượng một lớn một nhỏ và một chú ch.ó mặt.
Tiểu Ngư Nhi yêu thích, đặc biệt là An An, nhóc con thích nó vô cùng.
Cứ học về là việc đầu tiên nhóc con làm là chạy ôm ấp Tiểu Ngư Nhi một hồi.
Cũng may Tiểu Ngư Nhi hiện tại còn nhỏ nên khá lời, ngoài việc thỉnh thoảng nghịch ngợm một chút thì chỉ làm nũng cầu xin xoa bóp.
Người Tiểu Ngư Nhi thích nhất là Hạ Dư Huy, mỗi khi còn bước cửa nhà, nó bắt đầu sủa gâu gâu với giọng non nớt, lập tức chạy đợi bên cửa, vẫy đuôi, nghển cổ chờ Hạ Dư Huy mở cửa .
Vừa thấy Hạ Dư Huy bước , nó sẽ phấn khích nhảy cẫng lên, dùng móng vuốt cào cào ống quần , cái đuôi nhỏ vẫy tít mù, đôi mắt to tròn ướt át cầu xin bế.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mỗi cửa thấy Tiểu Ngư Nhi nhiệt tình như , lòng Hạ Dư Huy mềm nhũn . Cậu vội vàng cúi xuống bế nó lên, ôm lòng xoa đầu, gãi cằm.
Mỗi lúc như thế, Tiểu Ngư Nhi sẽ thè lưỡi l.i.ế.m ngón tay Hạ Dư Huy, hoặc phấn khích trèo lên vai , l.i.ế.m mặt và mũi .
Tiểu Ngư Nhi cực kỳ hiếu động, Hạ Dư Huy cũng mỗi ngày nó lấy nhiều năng lượng đến thế. Mệt thì nghỉ một lát tràn đầy sức sống ngay.
nó cũng thông minh, ngoài thời gian đầu vệ sinh bừa bãi thì đó dạy bảo ngoan ngoãn nhà vệ sinh. Tiểu Ngư Nhi sợ Cao Chí Bác, rõ ràng chính là mua nó về, nhưng nó cứ sợ . Vừa thấy là nó rúc lòng Hạ Dư Huy, m.ô.n.g về phía .
Chuồng của Tiểu Ngư Nhi đặt trong phòng của Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác. Tiểu Ngư Nhi dường như hài lòng, nhưng cũng chỗ hài lòng.
Hài lòng là vì căn phòng tràn ngập thở của chủ nhân, hài lòng là vì còn thở của kẻ mà nó sợ hãi. Tiểu Ngư Nhi gọi kẻ đó là "đồ xa".
Đồ xa đáng sợ, nên khi ở trong phòng, Tiểu Ngư Nhi đều ngoan ngoãn rúc góc giường, dám chạy nhảy sủa bậy. Sau khi Hạ Dư Huy dần quen với công việc ở công ty, thời gian của cũng trở nên vô cùng eo hẹp.
Hàng ngày học, tranh thủ thời gian xử lý bài tập về công ty mà Cao ba ba giao cho, tối về nhà Cao Chí Bác bắt phụ đạo thêm một tiếng, đó mới tìm chút thời gian chơi với Tiểu Ngư Nhi, mới rửa mặt đ.á.n.h răng ngủ. Vừa nhắm mắt mở mắt là một ngày mới bắt đầu, lặp những việc của ngày hôm qua.
Vì , ngày Chủ nhật hiếm hoi nghỉ ngơi chính là ngày Hạ Dư Huy như hồi sinh.
Cao Chí Bác công ty từ sớm, Hạ ba ba vẫn về, công ty do Cao ba ba và Cao Chí Bác quản lý.
Cả hai đều công ty riêng lo, cộng thêm công ty của Hạ ba ba, nên kỳ nghỉ hiếm hoi của Cao Chí Bác và Cao ba ba tự nhiên cũng còn nữa.
Tiểu Ngư Nhi mở to đôi mắt xanh tròn xoe, thấy Cao Chí Bác , nó lập tức hớn hở vẫy đuôi, định nhảy lên giường nhưng giường cao quá, nó leo nổi.
Nó chống hai chân lên thành giường, chằm chằm chủ nhân yêu quý, sủa gâu gâu liên hồi.
Hạ Dư Huy nhíu mày, xoay tiếp tục ngủ.
Tiểu Ngư Nhi thấy chủ nhân thèm để ý đến , đành tự nỗ lực, bám chặt thành giường, hai chân sức đạp.
Cuối cùng, trời phụ lòng chó, một hồi vất vả, nó cũng thành công leo lên giường.
Tiểu Ngư Nhi lập tức hớn hở chạy đến bên Hạ Dư Huy, thè lưỡi l.i.ế.m mặt .
Hạ Dư Huy Tiểu Ngư Nhi quấy rầy đành mở mắt , Tiểu Ngư Nhi lập tức sủa gâu gâu vui sướng.
Hạ Dư Huy xoa đầu nó, Tiểu Ngư Nhi liền ngoan ngoãn xuống cạnh .
Hạ Dư Huy ghé sát hôn lên đầu nó : "Đừng quậy nữa, để chủ nhân ngủ thêm lát nữa."
Tiểu Ngư Nhi l.i.ế.m mũi Hạ Dư Huy, quả nhiên ngoan ngoãn quậy nữa.
Hạ Dư Huy nhắm mắt ngủ tiếp.
Tiểu Ngư Nhi cũng nhắm mắt theo. Quả nhiên cạnh chủ nhân ngủ thật là thoải mái, hèn gì đồ xa cứ thích ôm chủ nhân ngủ, hóa là ... Khi Hạ Dư Huy mở mắt tỉnh dậy, thứ thấy là gương mặt quen thuộc , mà là khuôn mặt bầu bĩnh của An An.
Còn cằm là Tiểu Ngư Nhi đang nhóc con ôm trong lòng, Tiểu Ngư Nhi mở to đôi mắt xanh ướt át, đáng thương . Vừa thấy tỉnh, nó lập tức hớn hở nhảy nhót, sức rúc rích, cuối cùng cũng thoát khỏi vòng tay An An, chồm tới mặt Hạ Dư Huy, thè lưỡi l.i.ế.m mặt .
Hạ Dư Huy Tiểu Ngư Nhi l.i.ế.m đến nhột, bật thành tiếng.
Tiểu Ngư Nhi càng phấn khích hơn, nhảy nhót Hạ Dư Huy, sức l.i.ế.m .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-277-nguoi-nay-la-ai.html.]
Hạ Dư Huy giữ nó , nó liền l.i.ế.m ngón tay , cái đuôi nhỏ vẫy tít mù.
Cậu đưa ngón tay gõ nhẹ lên mũi Tiểu Ngư Nhi: "Không quậy."
Tiểu Ngư Nhi ngoạm lấy ngón tay Hạ Dư Huy, hai chân ôm lấy, l.i.ế.m láp thôi.
Lòng Hạ Dư Huy mềm nhũn như bông.
An An cũng đ.á.n.h thức, nhóc con mơ màng dụi dụi mắt.
Hạ Dư Huy liền ghé sát xoa đầu nhóc con: "Tỉnh ?"
An An khẽ "" một tiếng, mở mắt thấy Hạ Dư Huy và Tiểu Ngư Nhi mặt, lập tức hào hứng mở to mắt.
"Nhị ca, cho em bế với, cho em bế với."
Hạ Dư Huy nhét Tiểu Ngư Nhi lòng An An dậy vệ sinh cá nhân.
Tiểu Ngư Nhi thấy chủ nhân yêu quý mất, lập tức sủa gâu gâu, nhảy nhót thôi.
An An vui nhưng vẫn thả nó . Tiểu Ngư Nhi lập tức lạch bạch chạy theo m.ô.n.g chủ nhân, còn An An thì lạch bạch chạy theo Tiểu Ngư Nhi.
Hạ Dư Huy bất lực hai "đứa nhỏ" theo , nhanh chóng vệ sinh cá nhân xong xuôi.
Tiểu Ngư Nhi thấy chủ nhân xong việc, bắt đầu cào cào ống quần cầu xin bế.
An An cũng Hạ Dư Huy với vẻ mặt đáng thương.
Hạ Dư Huy bất lực thở dài, bế An An lên, bảo An An ôm lấy Tiểu Ngư Nhi.
Thế là cả hai "đứa nhỏ" đều vui vẻ.
Buổi chiều Âu Ngải Lạc hẹn ngoài dạo, ở nhà chán quá.
Ăn trưa xong, Hạ Dư Huy quần áo khỏi nhà.
Tiểu Ngư Nhi định theo nhưng An An dùng đồ ăn vặt dụ dỗ .
Sau khi gặp Âu Ngải Lạc, liền kéo Hạ Dư Huy đến trung tâm thương mại, mua cho chú bảo vệ hai chiếc áo khoác.
Hạ Dư Huy đương nhiên đồng ý, dù cũng chẳng làm gì.
Vừa bước khỏi một cửa hàng, Âu Ngải Lạc mỉm với Hạ Dư Huy: "Dương Dương, tớ thấy chiếc áo lúc nãy thực sự , thực sự ..." Lời còn dứt, Âu Ngải Lạc va một .
Âu Ngải Lạc và Hạ Dư Huy , thấy đó ngã nhào xuống đất.
Đó là một đàn ông trung niên, trông gầy, mặc đồng phục nhân viên vệ sinh của trung tâm thương mại. Dụng cụ dọn dẹp rơi vãi xung quanh.
Hạ Dư Huy và Âu Ngải Lạc vội vàng đỡ đó dậy.
"Xin , xin , chú ạ?" Âu Ngải Lạc xin lo lắng hỏi han, thực sự thấy phía .
Hạ Dư Huy cũng sốt sắng hỏi: "Chú ạ, chỗ nào khỏe ? Để chúng cháu đưa chú đến bệnh viện kiểm tra nhé."
Người đó lắc đầu họ: "Tôi , ..."
Hạ Dư Huy mặt, thấy ông chằm chằm với vẻ mặt sững sờ thì chút thắc mắc: "Có chuyện gì ạ?"
Người đó chằm chằm Hạ Dư Huy, bàn tay nắm lấy tay vô thức siết chặt, cả run rẩy.
Hạ Dư Huy đau đến mức nhíu mày, ánh mắt mang theo sự căm hận? Người là ai?
Âu Ngải Lạc cảm thấy gì đó , lập tức tách hai , đỡ đó : "Chú ơi, chú quen ạ?"
Người đó Hạ Dư Huy lời nào, chậm rãi sang Âu Ngải Lạc bảo: "Cậu đ.â.m ."
Âu Ngải Lạc thở phào, áy náy : "Chú ơi, là cháu cẩn thận đ.â.m chú, ạ."
Người đó "ồ" một tiếng, Âu Ngải Lạc hỏi: "Cậu đ.â.m ?"
Âu Ngải Lạc lập tức gật đầu: "Là cháu cẩn thận, chú thấy chỗ nào khỏe ạ?"
Người đó Âu Ngải Lạc đáp: "Không ."
Âu Ngải Lạc yên tâm, một nữa xin đó.
Người đó Âu Ngải Lạc mà chằm chằm Hạ Dư Huy.
Hạ Dư Huy nhíu mày lên tiếng: "Chú ơi, chú quen cháu ạ?"
Người đó liếc một cái, nhặt đồ đạc đất lên bỏ .
Hạ Dư Huy theo bóng lưng đó xa, nhíu mày hỏi Âu Ngải Lạc bên cạnh: "Lạc Lạc, thấy ánh mắt ông tớ lạ ?"
Âu Ngải Lạc lắc đầu: "Không mà, lúc nãy ông tưởng đ.â.m trúng nên chắc là đang giận thôi."
Hạ Dư Huy nhíu mày, cảm thấy giống như .
nếu đúng là , thực sự quen .
Âu Ngải Lạc khoác vai Hạ Dư Huy: "Nghĩ gì , thôi, thôi, tiếp tục xem quần áo nào."
Hạ Dư Huy nghĩ chắc đa nghi quá, mỉm cùng Âu Ngải Lạc tiếp tục dạo, quẳng chuyện đầu.
Thế nhưng ở nơi Hạ Dư Huy thấy, đàn ông đó đang chằm chằm lưng với ánh mắt tràn đầy sự oán hận điên cuồng. Cây chổi trong tay ông bóp chặt, thể thấy chủ nhân của nó đang phẫn nộ đến mức nào.
Cuối cùng, đó về hướng Hạ Dư Huy biến mất, khóe môi nhếch lên một nụ quái dị. Sao thể quen , thể quên chứ. Hạ Dư Huy, dù hóa thành tro, cũng nhận .