Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 276: Không Có Tiếc Nuối
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:43:35
Lượt xem: 90
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau vài vòng rượu, nhóm Cao Chí Bác cũng chút men say. Cao Chí Bác để đưa Kim Duệ về, Kim Duệ xua tay hiệu cần, gọi đến đón . Sau khi Kim Duệ khỏi, Cao Chí Bác mới xoa đầu Hạ Dư Huy, hai cặp đôi bên cạnh hỏi: "Về hết ?"
Lâm Hữu dìu Hướng Diệp gật đầu, với Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy: "Tôi đưa về đây." Hai gật đầu, dặn họ đường cẩn thận.
Chú bảo vệ cũng Âu Ngải Lạc dìu, ba chuốc rượu chú chút lâng lâng, nhưng đến mức say đến mức ảnh hưởng đến hành động. Chú nhóm Cao Chí Bác vẫy tay : "Tạm biệt." Rồi trong xe. Âu Ngải Lạc bất lực Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy : "Anh Bác, Dương Dương, chúng em về đây." Hai gật đầu, dặn họ đường cẩn thận.
Đợi hết, Cao Chí Bác tựa đầu lên đầu Hạ Dư Huy, thở hắt một , mang theo men say : "Bảo bối, chúng cũng về nhà thôi." Hạ Dư Huy "" một tiếng, mở cửa xe, dìu Cao Chí Bác trong.
Về đến nhà, Cao má má và ngủ từ lâu. Hạ Dư Huy hầu hạ Cao Chí Bác tắm rửa, mỗi thấy hình xăm kín lưng , Hạ Dư Huy đều cảm thấy một luồng điện chạy dọc trong tim. Cao Chí Bác trong bồn tắm, tận hưởng sự phục vụ của Hạ Dư Huy, ôm lấy eo , vẻ mặt đầy hưởng thụ. Hạ Dư Huy nghiêm túc lau cho . Cao Chí Bác sờ soạng lưng , Hạ Dư Huy sợ nhột khẽ ngọ nguậy. Cao Chí Bác nắn m.ô.n.g một cái, khàn giọng : "Đừng động đậy."
Hạ Dư Huy liếc "Tiểu Chí Bác" đang hừng hực khí thế, quyết định vẫn nên ngoan ngoãn thì hơn. Hôm qua cậy là thứ Bảy, hôm nay nghỉ nên sợ c.h.ế.t mà "chọc giận" Cao Chí Bác. Kết quả hành hạ đến mức sáng nay bò dậy nổi, đến giờ m.ô.n.g vẫn còn đau đây. Để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của Cao Chí Bác, Hạ Dư Huy kể chuyện chú bảo vệ và Âu Ngải Lạc đăng ký kết hôn.
Cao Chí Bác nhắm mắt : "Kim Duệ cũng nỗi khổ của ." Hạ Dư Huy khựng , rõ ràng đang chuyện chú bảo vệ, đột nhiên chuyển sang Kim Duệ . nghĩ đến Kim Duệ, nghĩ đến Hà Đại Tráng. Hạ Dư Huy bĩu môi, gì.
Cao Chí Bác mở mắt Hạ Dư Huy : "Không ai trong lòng khó chịu hơn ."
Hạ Dư Huy tức giận : "Đó là đáng đời, khó chịu cả đời thì Đại Tráng ?"
Cao Chí Bác thở dài, biểu cảm chút khó chịu của Hạ Dư Huy, xoa mặt : "Không ai thấy chuyện như xảy , Kim Duệ càng . Hắn cũng từng nghĩ sẽ xảy chuyện như , hơn nữa Nặc Nặc... vẫn còn trong tay Kim lão gia tử."
"Nếu năng lực bảo vệ cho Đại Tráng, tại cứ nhất định cưỡng ép giữ . Kết quả là sự cố chấp của khiến Đại Tráng bây giờ còn nữa."
Cao Chí Bác thở dài, hễ với Hạ Dư Huy về chuyện của Hà Đại Tráng là chịu nhượng bộ chút nào. Thôi , thôi , thời gian trôi qua, nỗi oán hận của đối với Kim Duệ tự nhiên cũng sẽ dần phai nhạt thôi. Cao Chí Bác nhắc đến chủ đề nữa, Hạ Dư Huy tự nhiên cũng tiếp tục. Hai thoải mái tắm rửa xong, giường, ngủ một giấc thật ngon.
Hạ ba ba và Phùng Tiêu Tiêu du lịch vẫn về, nên chuyện của Tập đoàn Hạ thị phần lớn đều do Cao ba ba quản lý. Một phần nhỏ công việc giao cho Hạ Dư Huy. Hạ Dư Huy cũng nề hà, sẽ từ từ học hỏi, thể cứ dựa dẫm hết một Cao Chí Bác , cũng giúp san sẻ một phần. Cao Chí Bác để thưởng cho cho bộ gia sư nghỉ việc, tự dành thời gian đích chỉ dạy.
Sau khi chú bảo vệ về, Cao Chí Bác ít nhiều cũng nhẹ nhõm hơn, mỗi ngày đều thể dành thời gian trực tiếp dạy bảo Hạ Dư Huy. Hạ Dư Huy đương nhiên là vui mừng khôn xiết. Phương pháp dạy bảo của Cao Chí Bác bài bản, chẳng bao lâu Hạ Dư Huy dần bắt nhịp với những việc đơn giản của Tập đoàn Hạ thị. Hạ Dư Huy ngốc, chịu khó nỗ lực, nên học hỏi nhanh. Cao Chí Bác vô cùng hài lòng về điều .
Quách Nghĩa ở trong bệnh viện tâm thần nửa tháng cuối cùng cũng thả . Bạch Lan Kỳ thấy gào t.h.ả.m thiết nhào tới. Những vết thương Quách Nghĩa lành lặn, thấy Bạch Lan Kỳ nhào tới, phản ứng đầu tiên của là đón lấy cô mà là nghiêng né tránh. Bạch Lan Kỳ vồ hụt, chút thể tin nổi Quách Nghĩa. Quách Nghĩa cũng chút bất ngờ, đôi mắt đỏ hoe của cô mới định thần , đưa tay cẩn thận ôm lòng.
Nửa tháng qua thực sự nảy sinh nỗi sợ hãi đối với những nhào tới . Những từng bệnh viện tâm thần sẽ bao giờ họ đáng sợ đến nhường nào. Bạn thể tưởng tượng khi bạn mở mắt giữa đêm, bên cạnh một đó bạn quái dị, khi bạn kịp phản ứng đưa tay bóp cổ bạn. Bạn thể hiểu khi bạn đang ăn cơm, liệu đột nhiên cầm một bát canh nóng hổi dội lên đầu bạn, nhổ những thứ thích ăn khi nhai nát bát của bạn. Bạn sẽ khi bạn đang rửa mặt, phía đột nhiên xuất hiện một ấn đầu bạn chậu nước, lớn bạn đau đớn vùng vẫy, ánh mắt đầy rẫy sự điên cuồng. Quá nhiều, quá nhiều chuyện bạn thể ngờ tới. Không ngày nào Quách Nghĩa sống trong lo âu phấp phỏng, đêm nào ngủ một giấc ngon lành. Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi hành hạ đến mức , ngợm ngợm, đối với nhiều chuyện đều trở nên chút phản xạ thần kinh nhạy cảm.
Và những điều , cho Bạch Lan Kỳ . Nhìn đang tựa lòng , lệ rơi đầy mặt, Quách Nghĩa cảm thấy như sống . Bạch Lan Kỳ đưa về khách sạn, an ủi một hồi. Quách Nghĩa giường, ôm Bạch Lan Kỳ, ngày mai họ sẽ mua vé về nước. Hắn ở cái quốc gia c.h.ế.t tiệt thêm một giây nào nữa, ở thêm một giây là một phút dằn vặt.
Tuy nhiên Bạch Lan Kỳ ngập ngừng với : "Nghĩa, em... em vẫn thể ." Nói xong liền nức nở. Quách Nghĩa ôm cô khẽ lời an ủi, hỏi tại thể . Bạch Lan Kỳ , nữ chính của bộ phim do TOE và Thần Huy đầu tư định . Quách Nghĩa thể tin nổi cô : "Là em ?"
Bạch Lan Kỳ rơi lệ gật đầu: "Em cũng tại là em, nhưng mà Nghĩa, đấy. Đây là vai diễn mà em hằng mong ước, em vì nó mà làm loạn với Thần Huy , em thể mất cơ hội ."
Quách Nghĩa nắm lấy vai Bạch Lan Kỳ, trợn mắt : "Cho nên, em thể hy sinh cả ?"
Bạch Lan Kỳ lắc đầu, nắm lấy tay Quách Nghĩa : "Không , . Nghĩa, mà, như . Em chỉ còn thôi, chỉ thôi. Làm em thể vì nó mà hy sinh , nếu em mất nữa thì em thực sự chẳng còn gì cả, tin em ? vai diễn định , em từ bỏ, Nghĩa, em cầu xin , cầu xin . Đừng rời bỏ em."
Quách Nghĩa vẻ khẩn cầu trong mắt Bạch Lan Kỳ, dáng vẻ lóc t.h.ả.m thiết của cô , nhắm mắt . Cuối cùng, vẫn thể nhẫn tâm . Mặc dù quốc gia quá nhiều chuyện tồi tệ xảy , mặc dù g.i.ế.c sạch tất cả ở đây, mặc dù lập tức rời xa nơi và vĩnh viễn bao giờ đặt chân đến nữa. ... sự nỗ lực của Bạch Lan Kỳ đều thấy, sự vất vả và mệt mỏi của cô đều . Vai diễn mà cô hằng mong ước, giờ khó khăn lắm mới , làm cô cam tâm từ bỏ như . Nếu chuyện thành thế thì chi bằng hãy chấp nhận . Hắn thể ích kỷ để Bạch Lan Kỳ cũng chịu khổ cùng . Hắn ôm chặt lấy trong lòng, nghiêng đầu hôn một cái, thỏa hiệp một tiếng "". Bạch Lan Kỳ ôm chặt lấy Quách Nghĩa, ánh mắt đầy ý .
Mấy ngày nay Hạ Dư Huy cảm thấy dày thoải mái, ăn gì cũng thấy ngon miệng, sáng sớm nay khi ngủ dậy cảm giác càng rõ rệt hơn, lúc đ.á.n.h răng suýt chút nữa thì nôn . Cao Chí Bác giật , vội vàng vuốt lưng cho , lo lắng hỏi: "Sao thế? Dạ dày khỏe ?"
Hạ Dư Huy nhíu mày, súc miệng: "Em cũng nữa, mấy ngày nay đều thấy khó chịu, ngửi thấy mùi đồ dầu mỡ cũng nôn, đây từng thế , tự nhiên nôn... thế nhỉ..." Hạ Dư Huy xong hai chữ cuối cùng, ngẩng đầu Cao Chí Bác với vẻ đầy vui mừng: "Anh, là..." Có bảo bối ?
Cao Chí Bác cũng ngẩn , chằm chằm Hạ Dư Huy, tim thót một cái, rõ là cảm giác gì. Ngược chút căng thẳng. "Đừng lung tung."
Hạ Dư Huy lập tức nắm lấy tay Cao Chí Bác: "Anh! Biết thực sự là m.a.n.g t.h.a.i thì !"
Sắc mặt Cao Chí Bác đen , em tưởng đàn ông m.a.n.g t.h.a.i là bắp cải trắng đầy đường , ai cũng thể ? mà... cũng là thể, Hà Đại Tráng chẳng là một cây bắp cải trắng đó ? Hạ Dư Huy chẳng thèm quan tâm sắc mặt Cao Chí Bác thế nào, lập tức lau miệng, chạy quần áo. Cao Chí Bác tốc độ đó của Hạ Dư Huy, tim thót lên một cái, kịp suy nghĩ liền thốt : "Chậm thôi!"
Hạ Dư Huy lúc mới nhớ , đúng , chậm thôi. Nếu thực sự m.a.n.g t.h.a.i mà chạy như thế, chẳng sẽ làm rơi mất . Cậu lập tức cẩn thận, tìm quần áo, vội vàng đồ. Cao Chí Bác một bên, chằm chằm cơ thể trần trụi của Hạ Dư Huy, chính xác là chằm chằm bụng , vẻ mặt đầy suy tư.
Hạ Dư Huy đầu với Cao Chí Bác: "Anh, xin nghỉ cho em ."
Cao Chí Bác ngẩng đầu : "Xin nghỉ?"
Hạ Dư Huy sốt ruột, đẩy : "Vâng, mau quần áo , chúng đến bệnh viện kiểm tra xem ." Cao Chí Bác bụng Hạ Dư Huy vài cái, dậy gọi điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-276-khong-co-tiec-nuoi.html.]
Xin nghỉ xong, liên hệ bác sĩ xong, Cao Chí Bác đưa Hạ Dư Huy khỏi cửa. Cao Chí Bác tìm vị bác sĩ nữ từng khám cho Hà Đại Tráng, bác sĩ nữ thấy Hạ Dư Huy là trong lòng thầm lẩm bẩm. Bây giờ đàn ông m.a.n.g t.h.a.i còn dễ hơn phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ? trong lòng lẩm bẩm là một chuyện, tay chân nhanh nhẹn, đưa Hạ Dư Huy kiểm tra, lấy máu, xét nghiệm, đó bảo họ trong văn phòng yên tâm chờ kết quả.
Hạ Dư Huy nắm tay Cao Chí Bác tràn đầy mong đợi, thực sự giống như một "thai phu" đang chờ khám t.h.a.i . Tuy nhiên Cao Chí Bác cảm thấy thể nào là m.a.n.g t.h.a.i , đừng hỏi tại , vì trực giác mách bảo là . Quả nhiên, khi bác sĩ nữ cầm tờ kết quả kiểm tra , Cao Chí Bác trong lòng cơ bản xác định .
"Rất xin , chỉ là viêm dày thông thường, dẫn đến tiêu hóa , buồn nôn là hiện tượng bình thường."
Khuôn mặt tràn đầy mong đợi của Hạ Dư Huy lập tức xị xuống, Cao Chí Bác xoa đầu hỏi: "Có cần uống t.h.u.ố.c ?"
Bác sĩ nữ lắc đầu: "Cái thì cần, thời gian ăn uống thanh đạm, dễ tiêu hóa là ."
Cao Chí Bác gật đầu, Hạ Dư Huy ngẩng đầu bác sĩ nữ hỏi: "Vậy xin hỏi, khả năng m.a.n.g t.h.a.i ạ?"
Bác sĩ nữ lắc đầu: "Tôi cũng kiểm tra bên trong cơ thể , cơ thể giống như nam giới bình thường, khả năng mang thai." Hạ Dư Huy thất vọng cực độ, cúi đầu lời nào. Cao Chí Bác xoa đầu , cảm ơn bác sĩ nữ dắt Hạ Dư Huy rời .
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác dắt phía , vẻ mặt đầy thất vọng, đột nhiên dừng bước. Cao Chí Bác đầu hỏi: "Sao thế?"
Hạ Dư Huy bĩu môi : "Anh, thấy thất vọng ?"
Cao Chí Bác đưa tay xoa đầu : "Nghĩ gì thế ."
Hạ Dư Huy nắm tay Cao Chí Bác : "Không con, thấy tiếc nuối ?"
Cao Chí Bác bất lực thở dài, kéo lòng ôm lấy: "Chỉ cần bảo bối là em luôn ở bên cạnh , cả đời vĩnh viễn bao giờ tiếc nuối."
Hạ Dư Huy bĩu môi, vùi đầu lòng Cao Chí Bác. Hồi lâu , ngẩng đầu : "Anh, chúng nuôi một con ch.ó ." Cao Chí Bác cúi đầu hôn lên trán một cái, hỏi: "Thích giống ch.ó nào?"
Hạ Dư Huy nghiêng đầu nghĩ hồi lâu : "Husky ạ?" Cao Chí Bác bật thành tiếng, nắn tai Hạ Dư Huy : "Được."
Ngày hôm , Hạ Dư Huy tan học tiết tự học buổi tối, theo Cao Chí Bác đang ở cổng trường về phía chiếc xe bên lề đường. Vừa lên xe thấy trong xe một chiếc hộp lớn nhỏ, Hạ Dư Huy thắc mắc hỏi: "Anh, đây là cái gì ạ?"
Cao Chí Bác đóng cửa xe, mỉm Hạ Dư Huy : "Mở xem thử ?"
Hạ Dư Huy tò mò đưa tay mở , bên trong lập tức một chú ch.ó Husky nhỏ xíu đang , thấy chiếc hộp nhốt mở , nó lập tức phấn khích dậy, vẫy đuôi, Hạ Dư Huy, sủa nhỏ "gâu gâu". Hạ Dư Huy chú ch.ó Husky nhỏ xíu làm cho tim mềm nhũn . Cậu lập tức bế nó lên. Nhóc con dường như thích , thè lưỡi l.i.ế.m tay ngừng.
Hạ Dư Huy tràn đầy vui sướng hỏi: "Anh, nó đáng yêu quá." Nhóc con màu đen, phần lông ở giữa lưng từ đầu đến đuôi đậm màu, hai cái tai nhọn hoắt dựng , bên trong tai hồng hồng. Chữ "Hỏa" giữa lông mày rõ ràng, đôi mắt màu xanh lam, lúc bạn trông thật đáng thương. Hạ Dư Huy xoa đầu nó, nhóc con thoải mái cọ cọ.
Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy: "Em thích là ." Nói xong liền khởi động xe về nhà.
Hạ Dư Huy trêu chọc nhóc con, hỏi Cao Chí Bác: "Anh, đặt tên cho nó ?"
"Chưa, tên để em đặt."
Hạ Dư Huy sờ tai nhóc con : "Vậy gọi là Tiểu Ngư Nhi ." Cao Chí Bác liếc một cái, "ừ" một tiếng.
Hạ Dư Huy hớn hở trêu chọc nhóc con, chạm cái mũi nhỏ của nó : "Sau mày tên là Tiểu Ngư Nhi, ?"
"Gâu!"
"Tiểu Ngư Nhi."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Gâu gâu!"
"Tiểu Ngư Nhi."
"Gâu gâu gâu."
"Tiểu Ngư Nhi."
"Gâu gâu gâu gâu gâu gâu..."
"Ha ha ha ha ha ha!"
Cao Chí Bác tiếng lớn của Hạ Dư Huy và tiếng sủa loạn xạ của Tiểu Ngư Nhi trong xe, khóe môi gợi lên một nụ .