Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 241: Uy Quyền Của Kẻ Mạnh
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:42:25
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự đổi 360 độ chỉ khiến phụ nữ mà cả những xem kịch xung quanh cũng ngẩn ngơ. Đây là màn lật ngược tình thế ở phút chót ? Nhóm vốn đang “bảo vệ” phụ nữ lập tức đổi thành đội hình bán nguyệt, chặn đường lui của cô . Hơn nữa, từ xa còn thêm ít kéo đến, trong nháy mắt bao vây nhóm Kim Duệ giữa, cách ly với đám đông hiếu kỳ bên ngoài.
Kim Duệ đưa mắt hiệu cho hai luôn theo Hà Đại Tráng, hai đó lập tức hiểu ý, thuật sự việc từ đầu đến cuối sót một chữ.
Ngay lập tức, khí xung quanh như hạ xuống vài độ, tiết trời vốn ôn hòa bỗng trở nên lạnh lẽo. Mọi đồng loạt lùi một bước, tránh xa nhóm Cao Chí Bác hơn nữa.
Cao Chí Bác và Kim Duệ đều vô cảm chằm chằm phụ nữ mặt. Nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , e rằng lúc phụ nữ lăng trì tàn nhẫn .
Cao Chí Bác từng bước tiến về phía phụ nữ, cô sợ đến mức chân nhũn , tựa lưng xe dám cử động.
Cao Chí Bác xuống cô , lạnh giọng hỏi: “Cô đ.á.n.h em ?”
Người phụ nữ run rẩy: “Không, . Chỉ là đánh… đ.á.n.h tay một cái thôi.”
Cao Chí Bác đột nhiên bật : “Chỉ là đ.á.n.h tay một cái? Cô đôi bàn tay của em quý giá đến mức nào ? Một sợi lông tơ của em còn quan trọng hơn cả chiếc xe của cô đấy.”
Người phụ nữ rõ ràng dám phản kháng, nhưng vẫn lắp bắp: “Tôi… chỉ vô tình đ.á.n.h một cái thôi, họ còn… còn đá xe của nữa.”
Kim Duệ liếc chỗ móp vỏ xe, xoa xoa chân Hà Đại Tráng hỏi: “Sao lỗ mãng thế, lỡ làm đau chân thì làm .”
Hà Đại Tráng đầy vạch đen mặt Kim Duệ, rụt chân .
Lúc , xách một chiếc túi tới, kéo khóa cho Kim Duệ xem.
Hà Đại Tráng liếc , bên trong là từng xấp tiền mặt dày cộm.
Kim Duệ gật đầu, đó liền mang chiếc túi đến mặt phụ nữ.
Người phụ nữ thấy bên trong là cả một túi tiền, kinh ngạc đến mức mắt sắp lồi khỏi hốc mắt.
Kim Duệ : “Đây là năm triệu tệ. Chiếc Bôn Mã NX4 của cô, ngay cả khi mới mắt năm cũng chỉ hơn ba triệu tệ. Hơn một triệu tệ dư coi như là tiền bồi thường các tổn thất khác của dành cho cô, cô thấy đủ ?”
Người phụ nữ sự hào phóng của Kim Duệ làm cho choáng váng. Năm triệu tệ mà cứ thế tùy tiện đưa . Đó là năm triệu tệ, năm trăm tệ năm mươi tệ!
Màn vung tiền như rác của Kim Duệ cũng làm lóa mắt ít xem kịch. Khốn kiếp! Đây thể dùng từ “đại gia” để diễn tả nữa . Có lén chụp ảnh, kết quả những kẻ trông vẻ dễ chọc lườm một cái, run rẩy cất điện thoại ngay. Người vứt năm triệu tệ như rác, cái điện thoại đến năm nghìn tệ của mà đòi chụp , năm triệu tệ đè c.h.ế.t còn dư đấy.
Cao Chí Bác thấy phụ nữ gì, bắt đầu thong thả lên tiếng: “Nếu xe của cô chúng đền , bây giờ chúng hãy tính xem cô nên bồi thường tổn thất bên phía chúng thế nào.”
Người phụ nữ càng trợn tròn mắt, hiểu ý của Cao Chí Bác là gì.
Cao Chí Bác nắm lấy tay Hạ Dư Huy, tiếp tục : “Đôi bàn tay của bảo bối nhà là để giành giải quán quân ICPC đấy. Nếu cô ICPC là gì thì thể về nhà lên mạng mà tra. Đôi tay là niềm vinh quang tương lai của Z quốc, cô đ.á.n.h một cái như , lỡ như thương ở , cô lấy gì mà đền nổi?”
Cao Chí Bác dứt lời, phụ nữ Hạ Dư Huy và lập tức nhớ là ai, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Đôi tay đó quả thực quý giá. Cô bóp chặt bàn tay đ.á.n.h Hạ Dư Huy, cảm thấy nóng rát, cú tát lúc nãy cô dùng ít lực .
Kim Duệ lạnh phụ nữ, cũng tiếp lời: “Tiểu Tráng nhi của cô mắng vài câu. Tôi từ bao giờ mà của Kim gia kẻ dám tùy tiện chỉ trỏ mũi mà mắng như .”
Người phụ nữ vốn còn sức lực chống đỡ, thấy hai chữ “Kim gia”, lập tức ngã quỵ xuống đất.
Kim Duệ chút để ý xoa xoa bụng Hà Đại Tráng, ôm rời .
Có tiến lên với phụ nữ: “Trát hầu tòa sẽ gửi đến tay cô trong vòng 24 giờ, mời cô chú ý kiểm tra.” Nói xong cũng theo Kim Duệ.
Cao Chí Bác dắt Hạ Dư Huy, một tay bế tiểu An An, cũng rời .
Còn đưa tiền cho Kim Duệ, khi thấy xe của nhóm Kim Duệ xa, liền nhàn nhạt lệnh: “Đập nát nó .”
Ngay lập tức phố vang lên ít tiếng la hét và xôn xao. Nhiều tận mắt chứng kiến một chiếc xe thể thao vốn đang hào nhoáng, trong chớp mắt đập thành một đống sắt vụn. Cảm giác đó chẳng khác nào tận mắt thấy năm triệu tệ tiền mặt ném đống lửa đốt sạch, khiến xót xa vô cùng. Tuy tiền của , nhưng vẫn thấy đau lòng . Nếu cho họ thì mấy.
Lúc Hạ Dư Huy lên xe, phát hiện xe còn một khác ở ghế lái, lập tức chút gò bó. Cậu thích mật với Cao Chí Bác mặt ngoài.
Cao Chí Bác bóp tay , hiệu .
Hạ Dư Huy thả lỏng hơn, đặt tiểu An An lên đùi Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác đồng hồ, còn hơn một tiếng nữa mới hết giờ làm việc, liền bảo tài xế: “Về Thanh Phong trấn.”
Tài xế đang lái xe phía run tay một cái, vội vàng đáp . Theo chân BOSS lâu như , đây là đầu tiên thấy tan làm sớm. Quả nhiên là cuồng bảo vệ em trai đến mức nghịch thiên, danh bất hư truyền.
Cao Chí Bác xe, nắm tay Hạ Dư Huy, .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-241-uy-quyen-cua-ke-manh.html.]
Hạ Dư Huy bóp tay : “Em , đừng nữa.”
Cao Chí Bác thêm vài nữa mới buông tay , đó kéo lòng : “Mới mấy tiếng gặp làm lo lắng thế , em xem làm dám để em ngoài một ?”
Hạ Dư Huy đỏ mặt tài xế phía . Thấy gã mắt thẳng, hề liếc ngang liếc dọc, mới yên tâm rúc lòng Cao Chí Bác.
Cậu thoải mái dụi dụi, chút buồn bực : “Em cũng , ai gặp chuyện như .”
Cao Chí Bác cũng đây là ngoài ý , nhưng trong lòng vẫn khó chịu. Lần chỉ là một sự cố nhỏ, nếu sự cố lớn hơn thì ?
Có nên phái một theo ? Cao Chí Bác suy nghĩ một hồi, cảm thấy chuyện khả thi, hiện tại ở trường học, nhiều chuyện thể quán xuyến hết . Chi bằng tìm một âm thầm bảo vệ Hạ Dư Huy là .
Tiểu An An cũng im lặng đùi Cao Chí Bác, đầu tựa n.g.ự.c Hạ Dư Huy, bĩu môi, vẻ mặt vui chút nào.
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác đang nghĩ gì, chỉ dùng tay trêu chọc tiểu An An, hào hứng : “Hôm nay em thấy một bộ đồ, cảm thấy mặc chắc chắn sẽ nên mua .”
Cao Chí Bác mỉm cúi đầu hôn lên đỉnh đầu : “Vậy lát nữa về nhà chúng thử xem.”
Hạ Dư Huy gật đầu lia lịa, nghĩ đến việc Cao Chí Bác mặc bộ đồ mua sẽ trông như thế nào.
Tiểu An An ngước Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác, bĩu môi, tiếp tục tựa lòng Hạ Dư Huy. Quả nhiên Cao Cao đến là thèm để ý đến nữa .
Về đến nhà, Cao vẫn về, bà nội Cao cũng vẫn đang ở nhà bà nội Trương hàng xóm.
Cao Chí Bác trực tiếp bế tiểu An An sang nhà bà nội Trương, ném nó cho bà nội Cao về nhà .
Tiểu An An oán hận theo bóng lưng Cao Chí Bác, chịu đựng việc bà nội Trương nhéo má . Trong lòng nó phẫn nộ cực điểm, tủi gọi “ ơi”, nhưng Cao Chí Bác chẳng thèm đoái hoài. “Anh” trong miệng tiểu An An chắc chắn là . Muốn tranh vợ với , hừ hừ, sinh sớm mười tám năm nữa cũng vô vọng thôi.
Cao Chí Bác về nhà tắm một cái, luôn cảm thấy mùi nước hoa nồng nặc của phụ nữ lúc nãy vẫn còn vương quần áo .
Hạ Dư Huy tắm cùng , bà nội Cao đang ở ngay sát vách, giây về . Cậu mà đó thì dễ dàng , Hạ Dư Huy ngốc.
Một lát giao quần áo đến, Cao Chí Bác vặn tắm xong, Hạ Dư Huy giục mau mặc thử xem.
Bộ đồ Hạ Dư Huy mua là một bộ đồ nam mang phong cách thể thao. Cao Chí Bác vì quên tuổi thật của nên thường mặc đồ thiên về hướng trưởng thành, mỗi mặc trông đều già hơn tuổi thật vài tuổi. Hạ Dư Huy thích lắm.
Lúc nãy dạo trung tâm thương mại, liếc mắt một cái là ưng ngay bộ đồ ma-nơ-canh, cảm thấy nếu Cao Chí Bác mặc chắc chắn sẽ soái.
Một chiếc áo sơ mi khoác ngoài bằng denim nhạt màu, bên trong phối với áo thun lót đơn giản. Quần là một chiếc quần jean chín tấc màu đậm hơn một chút. Dưới chân là một đôi giày vải đế cao, bộ đồ mặc Cao Chí Bác còn soái hơn cả ma-nơ-canh vài phần, mắt Hạ Dư Huy như phát sáng. Thật sự soái, chỉ là một bộ đồ mà trông như trẻ vài tuổi. Hạ Dư Huy cảm thấy, cách ăn mặc thế mới phù hợp với tuổi thật của Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác thấy dáng vẻ “khát khao” của Hạ Dư Huy, khóe miệng nhếch lên một nụ đầy vẻ phong lưu, nhướng mày hỏi: “Thế nào bảo bối, hài lòng ?”
Hạ Dư Huy chằm chằm Cao Chí Bác, từng thấy như , nụ mang theo chút phong trần khiến trông lãng t.ử hơn nhiều, nhưng cũng thu hút ánh hơn hẳn.
Mặc dù Hạ Dư Huy miễn nhiễm với khuôn mặt của Cao Chí Bác, nhưng vẫn cảm thấy tim đập nhanh hơn hẳn.
Cao Chí Bác làm bỏ qua bất kỳ cảm xúc nào của Hạ Dư Huy, vươn tay dài kéo lòng, đưa ngón tay nâng cằm lên, xa hỏi: “Thế nào? Bảo bối thấy hài lòng ?”
Hạ Dư Huy đỏ bừng mặt, Cao Chí Bác khẽ “ừm” một tiếng.
Ánh mắt Cao Chí Bác tối sầm , cúi đầu hôn xuống.
Hạ Dư Huy ôm cổ Cao Chí Bác đáp , tâm ý đắm chìm trong nụ hôn của đối phương.
Đột nhiên cảm nhận bàn tay Cao Chí Bác lặng lẽ luồn trong áo , Hạ Dư Huy “ưm ưm” đưa tay kéo .
“Ưm… …”
Cao Chí Bác gặm nhấm môi , hỏi: “Hửm? Sao thế?”
Hạ Dư Huy thở dốc: “Lát nữa… bà nội sẽ về đấy. Buổi tối, buổi tối ?”
Môi Cao Chí Bác dời xuống một chút, khẽ l.i.ế.m cổ họng Hạ Dư Huy, ngón tay ngừng trêu chọc ở những vùng nhạy cảm: “Không , bảo bối khát khao như , làm nhịn .”
Cổ họng Cao Chí Bác c.ắ.n một cái nặng nhẹ, rên rỉ một tiếng: “Em !”
Ngón tay Cao Chí Bác chậm rãi lướt Hạ Dư Huy: “Em chỗ nào cũng …”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nói xong liền hôn lên môi , chặn lời định phản bác.