Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 228: Không Cần Cũng Được

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:42:09
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thân phận BOSS lớn của Thần Huy của Cao Chí Bác tiết lộ khiến cả gia đình Lâm gia ngẩn ngơ hồi lâu.

Bảo họ tin rằng Thần Huy, công ty trong top 5 của thành phố K, là do Cao Chí Bác mở? Một thiếu niên đầy 18 tuổi tự tay sáng lập? Không, đúng. Thần Huy thành lập từ bốn năm năm , điều đó nghĩa là khi đó mới chỉ là một đứa trẻ mười ba mười bốn tuổi tự tay sáng lập Thần Huy, chỉ mất bốn năm năm để leo lên top 5 thành phố K. Đây là chuyện mà bình thường khó làm , huống chi là một đứa trẻ trưởng thành.

Tuy nhiên, chuyện tuy thể tưởng, nhưng thể, bởi vì Cao Chí Bác còn danh hiệu "thần đồng" , cộng thêm việc Cao ba ba luôn làm kinh doanh, từ nhỏ tai mắt thấy, đầu óc kinh doanh cũng là chuyện bình thường. Và thành tựu hiện tại chỉ càng khẳng định thêm danh hiệu "thần đồng" của mà thôi.

dù là , chuyện vẫn khiến họ chấn động. Thành tựu hiện tại của Cao ba ba đủ để họ nịnh bợ , giờ thêm một Cao Chí Bác nữa, càng khiến những toan tính trong lòng họ bắt đầu xoay chuyển.

Công ty của Cao ba ba đòi hỏi nhân tài thực thụ, nhưng công ty của Cao Chí Bác thì cần khắt khe như . Chẳng chỉ là hát hò, đóng phim thôi , con trai (con gái) nhà họ cũng làm mà. Công việc nhẹ nhàng mệt mỏi, một khi nổi tiếng thì tiền bạc chẳng sẽ đổ về ào ào ? Nghe đóng một quảng cáo dầu gội đầu, phí đại diện lên tới bảy chữ , đóng thêm vài cái nữa thì gia đình họ còn lo gì chuyện ăn mặc tiêu xài nữa?

Hơn nữa, con trai (con gái) nhà là đại minh tinh, so với việc con trai (con gái) nhà học Thanh Hoa, Bắc Đại còn nở mày nở mặt hơn nhiều. Người học Thanh Hoa, Bắc Đại đầy rẫy đó, nếu con trai (con gái) học ở đó thì ai mà . đại minh tinh thì khác. Cứ tùy tiện đó là ai cũng con trai (con gái) bạn là ai, oai bao nhiêu.

Và quan trọng nhất là, mắt phân biệt tuổi tác, nếu bây giờ thể bước chân giới ngôi , thì còn lo gì chuyện đại học, lo gì chuyện công việc khi nghiệp, cứ việc nhà đợi giấy báo nhập học của trường , đợi công ty thích mang tiền đến cầu xin làm. Vì , đều ôm tâm thái và ảo tưởng như , bắt đầu chuyển hướng toan tính lên Cao Chí Bác. Tuy nhiên, lão thái thái mới nổi trận lôi đình, giờ mà tìm đến Cao Chí Bác chẳng khác nào đ.â.m đầu họng súng, dù ngốc đến mấy họ cũng vẫn còn chút não.

Trong lòng họ thầm tính toán tìm một cơ hội thích hợp để đến gặp Cao Chí Bác một chuyến, nhờ giúp đỡ. Dù , họ cũng là dì () của mà.

Cao Chí Bác đương nhiên cũng đoán những đang nghĩ gì, nhưng , quan tâm. Những quan hệ huyết thống chắc tình , ngay cả những em ruột thịt tàn sát lẫn còn chẳng cái gọi là tình , huống chi là đứa cháu ngoại cách một thế hệ như thì bao nhiêu tình . Tình qua mới là tình , còn loại tình chỉ một mực đòi hỏi đơn phương thì gọi là tình gì?

Dù là kiếp kiếp , ngoại trừ gia đình tư, những còn đều như . Lúc nào cũng chỉ trọng giàu khinh nghèo, vô liêm sỉ đòi hỏi nhà họ Cao đáp ứng nhu cầu của họ, nhưng bao giờ báo đáp. Con là loại sinh vật đằng chân lân đằng đầu, giống như kiếp , lúc đầu khi nhà họ Cao cho họ lợi ích, họ còn ơn. thời gian trôi qua, họ sẽ cảm thấy những lợi ích mà nhà họ Cao cho họ là điều hiển nhiên, những ơn mà còn cảm thấy đó vốn là việc nhà họ Cao nên làm, càng thêm quá quắt đòi hỏi lợi ích từ nhà họ Cao.

Và khi nhà họ Cao còn khả năng cung cấp lợi ích cho họ, hoặc còn cung cấp lợi ích nữa, họ những hiểu cho nỗi khổ của nhà họ Cao mà còn sang oán hận, cảm thấy nhà họ Cao cắt xén lợi ích của họ. Sau lưng ngừng c.h.ử.i rủa, khinh bỉ nhà họ Cao. Tuy nhiên, họ từng nghĩ rằng, nhà họ Cao vốn nợ họ bất kỳ lợi ích nào, ngược chính họ hết đến khác vô liêm sỉ và thản nhiên hưởng thụ, đòi hỏi lợi ích từ nhà họ Cao mà bao giờ báo đáp. Và giờ đây những lợi ích họ nhà họ Cao cho nổi nữa, họ lấy tư cách gì mà oán trách nhà họ Cao, oán hận nhà họ Cao, cảm thấy nhà họ Cao nợ họ.

Đến mức khi Cao Chí Bác gặp chuyện, một ai giúp đỡ dù chỉ một chút. Ngược còn hùa cô lập nhà họ Cao, cùng những khác c.h.ử.i rủa, chỉ trích nhà họ Cao. Thậm chí khi nhà họ Cao khó khăn nhất, họ còn hùa làm sụp đổ nhà họ Cao.

Và đó chính là cái gọi là tình , Cao Chí Bác thực sự thèm sở hữu.

Vì chuyện rõ ràng , Cao Chí Bác cũng tiếp tục phí lời với những nữa, bữa cơm tất niên chắc chắn ăn. Dù thế nào nữa, vẫn nể mặt lão thái thái một chút.

Thấy những ánh mắt soi mói công khai lẫn kín đáo trong phòng, Cao Chí Bác cảm thấy phiền lòng, cầm điện thoại ngoài gọi cho Hạ Dư Huy.

Hạ Dư Huy đang phụ giúp chú bảo vệ thấy điện thoại reo, vội vàng lấy : “Anh!”

Khoảnh khắc Cao Chí Bác thấy giọng của Hạ Dư Huy, sự phiền muộn trong lòng lập tức tan biến dấu vết, hỏi: “Bảo bối, nhớ ?”

Hạ Dư Huy liếc chú bảo vệ, lập tức chạy khỏi bếp : “Dạ, nhớ.”

Cao Chí Bác hỏi: “Nhớ nhiều ?”

“Rất nhớ, ơi bây giờ đang làm gì thế?”

“Chẳng làm gì cả, họ đang chuyện, đang gọi điện cho em.”

“Rất nhàm chán ?”

“Ừ. Nhớ em .”

“Hì hì, Lâm Hữu ?”

“Cũng đang chuyện.”

“Ồ, bao giờ mới ăn cơm?”

“Sắp . Bảo bối tối nay định ăn món gì ngon nào?”

“Ồ, đúng , em gọi chú Âu và qua đây, nên bây giờ chú Âu đang nấu cơm trong bếp.”

“Cơm chú Âu nấu , thật phúc miệng.”

“Chứ , ai bảo nhà.”

“Haizz, em cũng quy củ của Lâm gia mà.”

“Vâng , em mà, em ý trách .”

bảo bối , vẫn thấy buồn lắm.”

“Vậy thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-228-khong-can-cung-duoc.html.]

“Bảo bối xem?”

Hạ Dư Huy trốn ở một góc quanh quất, thấy ai liền nhanh chóng hôn chụt một cái điện thoại : “Như hết buồn .”

Khóe miệng Cao Chí Bác nhếch lên một nụ , ánh mắt dịu dàng thốt nên lời: “Ừ, hết buồn .”

Hạ Dư Huy bật , chuyện với Cao Chí Bác một hồi lâu mới luyến tiếc cúp máy. Tuy trong lòng Cao Chí Bác về nhà đón Tết cùng , nhưng thể quá ích kỷ. Nhìn Cao nãi nãi, Hạ ba ba, chú bảo vệ và Âu Ngải Lạc, thấy thế cũng .

Cao Chí Bác cúp máy, thấy Lâm Hữu đang một bên.

Lâm Hữu : “Đang gọi điện cho Dương Dương .”

Cao Chí Bác ừ một tiếng.

Lâm Hữu cảnh sắc ngoài cửa sổ, đầu Cao Chí Bác, mỉm : “Thật .”

Cao Chí Bác thấy chằm chằm chớp mắt, thắc mắc hỏi: “Sao thế?”

Lâm Hữu mắt Cao Chí Bác, mỉm lắc đầu: “Không gì, chỉ đôi mắt của thôi.”

“Nhìn mắt ?” Cao Chí Bác chút hiểu ý của Lâm Hữu.

Lâm Hữu chỉ mắt Cao Chí Bác : “ , mắt . Cậu chỉ khi đối diện với em , ánh mắt mới trở nên dịu dàng. Còn đối diện với những khác, ngay cả , ngay cả dì chín và dượng chín, đôi mắt của cũng như lúc nãy. Nên xem thử, đôi mắt tràn đầy sự dịu dàng trông sẽ như thế nào.”

Cao Chí Bác ngẩn , Lâm Hữu : “Sẽ ngày thấy thôi.”

Lâm Hữu bật , ngoài cửa sổ : “Hy vọng là .” Hy vọng một ngày nào đó thực sự thể thấy đôi mắt tràn đầy sự dịu dàng . Như ... thật bao.

Lúc ăn cơm tránh khỏi một màn đấu đá ngầm, mời rượu, đáp lễ. Những lời khách sáo, những lời tâng bốc, và hàng loạt chuyện bàn tiệc đều diễn . Một ngày cả gia đình khó khăn lắm mới đoàn tụ trong năm biến thành một cuộc giao tế thương trường, ai nấy đều toan tính lẫn .

Bữa cơm tuy ăn trong khí vẻ hòa thuận, nhưng thực sự vui vẻ thì chẳng mấy .

Ăn cơm xong, cả gia đình bắt đầu quây quần để thắt chặt tình cảm, Tiểu An An lão thái thái bế ngủ . Cao má má một nhóm các bà vây quanh, rủ đ.á.n.h mạt chược. Cao má má từ chối , đành cùng họ. Tuy nhiên, sắc mặt của những cùng bàn với Cao má má lắm.

Cao ba ba cũng các ông bố vây quanh, rủ chơi Kim Hoa, chín thừa thiếu, vặn.

Cao ba ba cũng mỉm .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cao Chí Bác thì chuồn từ sớm, mượn danh nghĩa Thần Huy với lão thái thái rằng công ty việc đột xuất cần về xử lý, lão thái thái cũng đồng ý. Dù Cao Chí Bác đây cũng yên tâm, bao nhiêu đang nhắm , thà sớm cho thanh thản. Lão thái thái nắm tay Cao Chí Bác : “Bác nhi, cháu là tiền đồ nhất trong nhà. Bà ngoại ép cháu giúp việc trong nhà, nhưng nếu thực sự việc cần đến cháu, cháu hứa với bà ngoại, thể giúp thì hãy giúp, ?”

Cao Chí Bác gật đầu đồng ý, tuy và lão thái thái nhiều tình cảm, nhưng lão thái thái đối với nhà họ Cao vẫn . Kiếp hai năm khi gặp chuyện, lão thái thái qua đời, vì bệnh tật gì mà là do tuổi thọ hết. Nên Cao Chí Bác cũng lực bất tòng tâm, kiếp thể đổi gì cho bà.

Chào tạm biệt lão thái thái, Cao Chí Bác với Lâm Hữu một tiếng chuẩn .

Mà Cẩu Chính Văn và những khác vốn luôn chú ý đến , lập tức mỉm tiến lên : “Em trai Bác nhi định thế? Hôm nay khó khăn lắm mới đến Tết, vẫn còn bận rộn ?”

Cao Chí Bác mỉm gật đầu: “ , công ty đột nhiên việc, em xử lý.”

Cẩu Chính Văn với vẻ em thiết : “Làm gì đến mức đó, tối nay em trai Bác nhi rảnh . Vốn dĩ định hôm nay đầu đến cửa, tối nay mời hát hò một chút, phòng VIP ở Mê Dạ đặt xong . Tối nay chúng cùng chơi nhé, thấy thế nào?”

Triệu Địch một bên : “Đi Mê Dạ ? Hôm nay đặt phòng chẳng khó ?”

Cẩu Chính Văn đầy đắc ý, vẻ xem xem đây là ai.

Cao Chí Bác mỉm : “Hôm nay e là , thực sự xin , làm mất hứng. Thế , tối nay chi phí ở Mê Dạ em bao hết, lát nữa em sẽ gọi điện cho quản lý, bảo tặng vài chai rượu ngon. Tối nay cứ việc ăn uống vui chơi thỏa thích, đều là quán nhà , cần lo chuyện chi phí.”

Nụ khóe miệng Cẩu Chính Văn lập tức cứng đờ, Cao Chí Bác hỏi: “Mê Dạ là do em mở ?”

Cao Chí Bác gật đầu với : “Em mở cùng thiếu gia nhà họ Kim, nên cần lo chuyện chi phí.”

Cẩu Chính Văn đến thiếu gia nhà họ Kim, những toan tính trong lòng lập tức dập tắt sạch sẽ. Biểu cảm mặt cũng trở nên nghiêm túc và cung kính hơn nhiều, : “Em trai Bác nhi thật năng lực, nếu em bận thì làm phiền em nữa. Mời em.”

Cao Chí Bác mỉm gật đầu, rời .

Cẩu Chính Văn theo bóng lưng Cao Chí Bác, tim đập thình thịch. Chỉ cần là chút mặt mũi ở thành phố K, ai mà nhà họ Kim, ông vua vương miện của thành phố K, nhà họ Kim.

Lập tức cân nhắc trong lòng, Cẩu Chính Văn lập tức xếp Cao Chí Bác khu vực những tuyệt đối đắc tội.

Hóa , chỗ dựa lưng Cao Chí Bác là nhà họ Kim ...

Loading...