Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 218: Cuối Cùng Cũng Về Nước
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:41:57
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi trở về K thị, Cao ba ba vẫn đưa Cao Chí Bác đến bệnh viện trung tâm kiểm tra một lượt. Xác nhận vết thương hồi phục , thêm một thời gian nữa là thể bình phục, lúc ông mới yên tâm.
Cao Chí Bác về đến nhà, còn kịp bước cửa một nhóm vây quanh. Cao nãi nãi, gia đình tư cũng đang đợi ở cửa, thấy là lập tức chạy tới.
“Cháu ngoan của bà! Cơ thể thế nào , mau để bà xem nào.”
“Bác nhi! Người ngợm , khỏi hẳn ?”
“Anh Chí Bác, cơ thể nữa chứ?”
Cao Chí Bác mỉm an ủi Cao nãi nãi: “Bà nội, con mà. Chỉ là vết thương nhỏ thôi, sớm khỏi , bà đừng lo lắng.” Nói xong sang gia đình tư: “Cậu tư, mợ tư, Tiểu Hữu, thời gian qua khiến lo lắng .”
Cao nãi nãi đỏ hoe mắt, sờ lên khuôn mặt gầy ít của Cao Chí Bác: “Đi , nhà , để bà xem vết thương của con.” Tiểu An An Lâm Hữu bế, lâu gặp Cao má má và Hạ Dư Huy nên cứ ngọ nguậy đòi bế. Tiểu An An tuy thích Hạ Dư Huy, nhưng theo bản năng vẫn hơn, cứ oa oa kêu rướn về phía Cao má má.
Cao má má lập tức đón lấy thằng bé, ôm lòng hôn một cái, Tiểu An An liền toe toét. Thằng bé đầu Cao ba ba, vươn đôi tay ngắn ngủn đ.á.n.h Cao ba ba, khanh khách.
Cao ba ba nắm lấy tay thằng bé c.ắ.n một cái, Tiểu An An càng vui vẻ hơn.
Cả nhà trong nhà, Cao nãi nãi lập tức đòi Cao Chí Bác cởi áo cho bà xem vết thương.
Cao Chí Bác bảo đều là vết thương nhỏ, khỏi , vả vết thương hiện giờ vẫn còn băng bó, chẳng gì để xem. Cao nãi nãi nhất định chịu, cứ bắt cởi áo cho bà xem bằng .
Cao Chí Bác bất đắc dĩ, đành cởi áo cho bà xem.
Cao nãi nãi thấy chỗ Cao Chí Bác băng bó là vành mắt đỏ lên, rõ ràng chỉ là một miếng gạc che , nhưng bà vẫn cảm thấy như thấy vết thương lớp gạc trắng đó.
Cao Chí Bác ôm lấy Cao nãi nãi dỗ dành: “Ôi bà nội yêu của con, thật sự mà, bà đừng .”
Cao nãi nãi sờ lưng Cao Chí Bác, những vết thương do gậy đ.á.n.h khỏi, nhưng vẫn còn để dấu vết mờ mờ. Cao nãi nãi cứ thế nhẹ nhàng vuốt ve theo những dấu vết đó, bao nhiêu ngày mà vẫn còn vết tích, chứng tỏ lúc đó đau lắm.
Cao Chí Bác thấy dỗ Cao nãi nãi, đành sang nháy mắt với Hạ Dư Huy.
Hạ Dư Huy cảm thấy chuyện vốn dĩ là do gây , thấy bà nội thương tâm như , cảm thấy với bà nên dám tiến lên.
Cao Chí Bác cạn lời, cháu dâu trận thì con dâu lên ! Cao Chí Bác nháy mắt với Cao má má, Cao má má liền nhét Tiểu An An cho Hạ Dư Huy, đích trận.
Cao má má ôm Cao nãi nãi : “Mẹ, đừng nữa mà. Bác nhi thật sự , là để con bảo nó nhảy nhót vài cái cho xem nhé?”
Cao nãi nãi lườm Cao má má một cái, ánh mắt đó như : Nhảy nhót cái gì mà nhảy nhót, cháu còn đang thương đấy, cô thấy ? Có ai làm như cô , ruột đấy.
Cao má má ánh mắt của Cao nãi nãi làm cho tức nghẹn, trừng mắt Cao Chí Bác: Tự con mà !
Cao Chí Bác đỡ Cao nãi nãi, vội vàng tiếp tục dỗ dành: “Bà nội, con bảo là mà, bà xem con cũng bảo , thật sự lừa bà . Chỉ là vết thương nhỏ thôi, đừng để dọa. Thêm một thời gian nữa là khỏi hẳn, thể nhảy nhót làm bà vui .”
Cao nãi nãi lườm một cái, sờ mặt : “Gầy .”
Cao Chí Bác gật đầu lia lịa: “Cơm nước bên ngoài khó ăn quá, ngày nào cũng chỉ nấu canh cho con, thức ăn đều mua ở ngoài. Nếu nhờ mấy ngụm canh của , con đoán giờ chỉ còn da bọc xương thôi.”
Cao nãi nãi vỗ Cao Chí Bác một cái: “Cứ linh tinh.”
Cao Chí Bác ôm Cao nãi nãi, hiếm khi làm nũng: “Bà nội, hôm nay bà làm món gì ngon cho con thế?”
Cao nãi nãi xót xa xoa đầu Hạ Dư Huy : “Làm món con thích ăn nhất, đói ?”
Cao Chí Bác gật đầu lia lịa.
Cao nãi nãi lập tức dậy : “Bà bưng thức ăn , đều đang giữ ấm cả, ăn ngay đây.”
Cao nãi nãi , gia đình tư lập tức vây quanh hỏi han tình hình sức khỏe hiện tại của Cao Chí Bác. Thời gian qua tư ngày nào cũng gọi điện cho Cao má má hỏi thăm tình hình của Cao Chí Bác và diễn biến tiếp theo của vụ việc. Vì gia đình tư cũng giống như , chỉ thể âm thầm tức giận kẻ màn mà cách nào giúp nhóm Cao Chí Bác đòi công bằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-218-cuoi-cung-cung-ve-nuoc.html.]
Cao Chí Bác với gia đình tư rằng hiện tại , chỗ thương cần dưỡng thêm một thời gian, nhưng việc và sinh hoạt vấn đề gì lớn, nên cần lo lắng.
Lúc gia đình tư mới yên tâm.
Vố đau mà Hạ Dư Huy chịu khiến nhiều ở Z quốc cảm thấy vui.
Tuy nhiên cũng là do Hạ Dư Huy tự chuốc lấy, muộn thế còn ở ngoài làm gì. Hơn nữa còn tung video Hạ Dư Huy đá Lake một cú, thế là càng nhiều Hạ Dư Huy đáng đời, chẳng qua chỉ với Cao Chí Bác vài câu, đến mức đ.á.n.h , ở H quốc mà còn kiêu ngạo thế, ở trong nước chắc chắn cũng chẳng hạng lành gì. Sang địa bàn của mà làm loạn, trả thù mới lạ. Tóm , đồng cảm cũng , kẻ thêm dầu lửa cũng nhiều, mỉa mai chế giễu , mà lạnh lùng xem cũng thiếu.
Những lời bàn tán tràn lan mạng trong nước, dù Hạ Dư Huy cũng là chịu thiệt, mà những giúp nước thì thôi, còn ở đó châm chọc. Điều cũng chọc giận ít theo chủ nghĩa yêu nước, mạng lập tức chia thành mấy phe, vì chuyện mà mấy ngày qua cộng đồng mạng Z quốc cãi ỏm tỏi.
Hạ Dư Huy hề , hôm nay trở về cũng là do Cao ba ba sắp xếp thỏa, để lộ hành trình, nếu xuống máy bay chẳng sẽ vây kín , làm thể nhẹ nhàng về nhà, sofa cả nhà vui vẻ thế ?
Sau khi Cao nãi nãi bưng hết thức ăn , bà lập tức gọi mau qua ăn cơm. Vì lúc họ về hơn ba giờ chiều, nhóm Cao má má sớm đói bụng. Ở nhà ngoại trừ Tiểu An An, Cao nãi nãi và gia đình tư đều ăn, đều đợi nhóm Cao Chí Bác về. Vì bữa trưa kiêm bữa tối , cả nhà ăn uống vui vẻ.
Ăn xong, gia đình tư bắt đầu trò chuyện với nhóm Cao má má, Cao nãi nãi bảo Cao Chí Bác nghỉ ngơi. Cao Chí Bác bất đắc dĩ đành lời bà.
Hạ Dư Huy theo cùng, Cao Chí Bác tiện thể gọi cả Lâm Hữu, bảo cũng phòng một lát để chút chuyện công việc thời gian qua.
Cao Chí Bác sofa, Lâm Hữu hỏi xem ban nhạc “Phi Điểu” của dạo thế nào.
Lâm Hữu , gì khiến Cao Chí Bác lo lắng. Những trong ban nhạc đều yêu âm nhạc, và đều giỏi trong lĩnh vực của . Lúc đầu vài còn thuận mắt, cảm thấy đối phương hợp để cùng . đó chung sống, họ cũng tài năng của đối phương thuyết phục. Vì “Phi Điểu” hiện giờ đoàn kết, đều đồng lòng đưa ban nhạc trở thành một nhóm nhạc nổi tiếng quốc.
Cao Chí Bác đợi thêm một thời gian nữa, sẽ phối hợp với các ca sĩ trong công ty Thần Huy, để một ca khúc mang tên riêng của họ trong mỗi album của các ca sĩ đó, coi như là đ.á.n.h bóng tên tuổi của ban nhạc “Phi Điểu”. Hắn hỏi Lâm Hữu vấn đề gì .
Lâm Hữu vội vàng lắc đầu, nhất định sẽ phụ sự kỳ vọng của Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác ừ một tiếng. Lại với Lâm Hữu thêm vài chuyện nữa vệ sinh.
Hạ Dư Huy Lâm Hữu, mấy định mở miệng hỏi về tình hình của và Hướng Diệp, nhưng mở lời thế nào. Miệng há hốc mấy mà vẫn thốt lời.
Lâm Hữu là tê liệt , dáng vẻ ấp úng của Hạ Dư Huy bật : “Có chuyện gì thì cứ . Với tớ mà còn khách sáo ?”
Hạ Dư Huy chằm chằm Lâm Hữu, luôn cảm thấy đổi quá nhiều so với đây. Lâm Hữu tuy chút nhát gan và nhu nhược, nhưng khi trông , chút ngốc nghếch, mang cảm giác dịu dàng và đáng yêu. Còn Lâm Hữu hiện tại, trông hơn một chút, cũng gầy nhiều. Khi cũng hơn xưa, nhưng còn mang đến cảm giác dịu dàng đó nữa, ngược còn mang theo chút tự giễu và bi ai.
“Cậu và Hướng Diệp, hiện giờ thế nào ?”
Lâm Hữu bỗng nhiên chút hút thuốc, đổi tư thế, Hạ Dư Huy : “Thì vẫn thôi, mà.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Chính vì Hạ Dư Huy nên nào cũng cảm thấy khó chịu, Lâm Hữu hỏi: “Cậu còn định lún sâu trong vũng bùn đó bao lâu nữa?”
Lâm Hữu rũ mắt : “Cậu cũng đó là vũng bùn . Vũng bùn chỉ khiến càng lún càng sâu, làm mà bò lên nổi chứ.”
Hạ Dư Huy tức giận: “Là vũng bùn thì , cho dù là núi đao biển lửa, chỉ cần , đều thể vượt qua . rõ ràng là chính bò dậy, mới khiến càng lún càng sâu.”
“Nếu là , bò ?”
Hạ Dư Huy bỗng nhiên câu hỏi của Lâm Hữu làm cho á khẩu. Nếu là , bò nổi ?
Tất nhiên là . Bởi vì hiểu cảm giác yêu một đến tận xương tủy là thế nào. Nếu đổi là , Cao Chí Bác đối xử với như Hướng Diệp đối xử với Lâm Hữu, thì cũng sẽ giống như Lâm Hữu, dù thế nào cũng từ bỏ bất kỳ cơ hội nào để ở bên cạnh yêu. Chỉ cần thể ở bên cạnh đó, thể thấy , thể chạm , dù trả giá bao nhiêu cũng cam lòng. Đây là họ hèn hạ, mà là vì quá yêu. Yêu một nên yêu, định sẵn sẽ khiến bản đầy rẫy vết thương.
Và loại tình yêu , chỉ khi chính họ c.h.ế.t tâm mới thể thực sự từ bỏ. Đợi đến khi tổn thương đến mức thương tích đầy , cảm thấy mệt mỏi , lúc đó mới là sự cứu rỗi thực sự của họ.
Lâm Hữu thấy Hạ Dư Huy gì nữa liền câu trả lời, khổ : “Thời gian Diệp Thanh thai, nhưng đó mất . Dạo tớ và gặp nhiều, nên cũng .”
Hạ Dư Huy chút kinh ngạc, Diệp Thanh t.h.a.i từ bao giờ, và ... “Sao mất?”
Lâm Hữu mỉa mai: “Tớ cũng cô mất đứa bé.” Ngược Diệp Thanh còn đổ vấy chuyện lên đầu , khiến đầu tiên nhận rõ Diệp Thanh rốt cuộc là loại đàn bà gì. Hướng Diệp tự nhiên là tin Diệp Thanh, vì chuyện mà còn Hướng Diệp “hầu hạ” một trận trò. Thực đứa bé trong bụng Diệp Thanh dù mất thế nào thì cuối cùng cũng sẽ mất thôi. Cô và Hướng Diệp hiện giờ còn nghiệp, dám kết hôn sinh con. Tuy cái chậu phân đó úp lên đầu , nhưng như thấy vui. Bởi vì đứa bé trong bụng Diệp Thanh mất , giống nòi của cô và Hướng Diệp mất . Hì hì... Cho nên, đúng là hèn hạ đến tận xương tủy , ?
Hạ Dư Huy kinh ngạc một hồi cũng phản ứng gì nữa, vì cũng thích Diệp Thanh. Nhìn Lâm Hữu mặt, thấy xót xa. Cậu nắm tay Lâm Hữu bảo đừng tiếp tục như với Hướng Diệp nữa, nhưng thể. Bởi vì nếu chuyện tương tự xảy với , cũng làm .
ba năm thời gian vẫn thể khiến Lâm Hữu thấu đáo, còn đợi bao nhiêu năm nữa mới thể khiến thực sự bước khỏi vũng bùn địa ngục . Là năm năm, mười năm, ba mươi năm, là... cả đời đây?