Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 216: Đừng Giận Nữa Mà

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:41:54
Lượt xem: 92

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Chí Bác mấy ngày nay triệt để nếm trải tinh túy của ba chữ “bạo lực lạnh”, thật sự Hạ Dư Huy trực tiếp đ.á.n.h một trận, bạo lực thật sự cũng còn hơn thái độ lạnh nhạt hiện tại của Hạ Dư Huy đối với .

Sáng sớm Cao Chí Bác tỉnh dậy, liền thấy dáng vẻ ngủ say của Hạ Dư Huy rúc trong lòng , trong lòng lập tức mềm nhũn đến cực điểm.

Mấy ngày nay Hạ Dư Huy đều lạnh nhạt với , Mẹ Cao cũng nhân cơ hội chuyện với Cao Chí Bác một , suy nghĩ của Hạ Dư Huy cho Cao Chí Bác . Để Cao Chí Bác sâu sắc cảm thấy, vẫn lấy niềm vui của vợ làm niềm vui, nỗi khổ của vợ làm nỗi khổ. Hắn phủ nhận ở một phương diện mạnh mẽ, mà mỗi khi ở những phương diện , đều sẽ bỏ qua tâm tư của Hạ Dư Huy.

Hai e là cũng khiến Hạ Dư Huy lo lắng quá mức, mới như .

Cao Chí Bác đối với việc tự kiểm điểm sâu sắc một phen, đồng thời đảm bảo với Hạ Dư Huy, những chuyện loại tuyệt đối sẽ bao giờ xảy nữa. Hơn nữa cho dù chuyện như , cũng suy nghĩ của cho Hạ Dư Huy , đó để Hạ Dư Huy đưa quyết định cuối cùng.

bây giờ thì muộn , vợ nhỏ giận , bướng lên , dỗ thế nào cũng . Cuống đến mức miệng Cao Chí Bác sắp mọc mụn nước . Hạ Dư Huy vẫn để ý đến .

Bây giờ đang trong lòng , vẫn ngọt ngào như , cho dù mở mắt đối với lạnh nhạt thế nào, nhưng khi ngủ say, vẫn là Hạ Dư Huy ỷ nhất.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cẩn thận từng li từng tí ghé sát , hôn lên môi Hạ Dư Huy, nhẹ nhàng l.i.ế.m láp, đó đưa lưỡi chui . Hạ Dư Huy tỉnh , nhưng theo bản năng đáp nụ hôn của Cao Chí Bác. Cao Chí Bác hạnh phúc nheo mắt , từng chút từng chút làm sâu thêm nụ hôn .

Cao Chí Bác hôn chuyên chú, ngay cả Hạ Dư Huy tỉnh lúc nào cũng , cho đến khi đầu lưỡi c.ắ.n mạnh một cái, đau đến mức hít một ngụm khí lạnh. Tuy nhiên thu lưỡi về, càng thâm nhập sâu hơn nụ hôn, quấn lấy lưỡi Hạ Dư Huy, cùng triền miên.

Hạ Dư Huy đưa tay đẩy Cao Chí Bác, nhưng Cao Chí Bác hề nhúc nhích. Hạ Dư Huy đẩy về phía , Cao Chí Bác khống chế đầu chặt cứng. Thân thể cử động , nhưng đầu cử động a.

Hạ Dư Huy tức giận c.ắ.n Cao Chí Bác, nhưng trong miệng mùi m.á.u tanh nhàn nhạt, Hạ Dư Huy rốt cuộc vẫn nỡ. Chỉ đành tức giận mặc cho Cao Chí Bác hôn cho đời.

Đợi đến khi Cao Chí Bác cuối cùng cũng buông , Hạ Dư Huy tức giận lập tức quẹt mồm một cái, xuống giường bỏ .

Cái dáng vẻ tiêu sái đó, khiến Cao Chí Bác đột nhiên nhớ tới một từ “Đại gia, ngài đừng .” Cái kiểu quẹt mồm một cái, phất tay áo mang theo bất cứ thứ gì đó, thật sự chút ý cảnh.

Đợi Hạ Dư Huy từ nhà vệ sinh , Cao Chí Bác ngoan ngoãn phối hợp với rửa mặt súc miệng. Đợi những việc xong xuôi, Mẹ Cao và Ba Cao, còn Ba Hạ cũng đến.

Cao Chí Bác mấy ngày nay thành thật, bác sĩ nấy, bảo lật lật . Nằm nghiêng một tiếng là một tiếng, một phút một giây cũng dám ngủ thêm. Dù chính là lời. Cho nên ba lớn vì để hai vợ chồng bọn họ ở riêng với cho , giải quyết mâu thuẫn của , liền mỗi tìm một khách sạn bên ngoài bệnh viện ở .

Kết quả... theo lời Mẹ Cao chính là, đều cho con thời gian và gian , mà vẫn dỗ vợ con, đàn ông tiền đồ, cần con làm gì!

Cao Chí Bác cũng bất lực, nhưng qua nỗ lực ngừng nghỉ mấy ngày nay, cảm thấy mặt nạ mặt Hạ Dư Huy một vết nứt nhỏ xíu. cho dù là một chút xíu đó, nhưng Cao Chí Bác kẻ chỗ nào lọt , thế nào cũng đập tan mặt nạ mặt Hạ Dư Huy.

Mẹ Cao cầm bữa sáng, ném cho Cao Chí Bác một ánh mắt, Cao Chí Bác đáng thương Mẹ Cao, Mẹ Cao trả một ánh mắt khinh bỉ, xoay bỏ .

Được Mẹ Cao vẫn là hướng về con dâu bà, quả nhiên là con dâu, quên con trai.

Cao Chí Bác thể ăn những thứ khác , nhưng Mẹ Cao mỗi sáng vẫn bắt uống cháo.

Hạ Dư Huy bày khay ăn cho Cao Chí Bác xong, đó sang một bên ăn cơm cùng Ba Cao bọn họ, Cao Chí Bác bất lực cháo trắng mặt, thở dài, cầm thìa bắt đầu ăn. Khi cháo nóng đưa miệng, Cao Chí Bác nóng đến nhíu mày, cháo nóng, mà là buổi sáng Hạ Dư Huy c.ắ.n một cái, bây giờ cháo nóng làm bỏng như , liền chút đau.

Lông mày Cao Chí Bác nhướng lên, chạm vết thương Hạ Dư Huy c.ắ.n , sâu lắm. cũng rách da. Cao Chí Bác cẩn thận từng li từng tí, lén lút nhắm vết thương đó tự c.ắ.n mạnh một cái, đau đến hít một ngụm khí lạnh.

cũng là cố ý vô ý, tóm tiếng hít khí lạnh của cũng khá lớn.

Bốn đang ăn cơm bên cạnh lập tức đầu .

Cao Chí Bác vội vàng nuốt m.á.u trong miệng xuống, bọn họ một cái, tiếp tục cúi đầu ăn cháo.

Bát cháo vẫn còn nóng ăn miệng thật sự bình thường thể chịu . Đau đến mức Cao Chí Bác toát cả mồ hôi.

Mẹ Cao thấy bộ dạng cực lực nhẫn nại của Cao Chí Bác, cuối cùng vẫn nhịn , qua hỏi : “Chí Bác, con ?”

Cao Chí Bác lắc đầu: “Không ạ.”

Mẹ Cao bộ dạng nuốt cháo khó khăn của Cao Chí Bác, nhíu mày : “Vừa nãy c.ắ.n miệng ?” nghĩ , ăn cháo mà cũng c.ắ.n miệng , thể nào.

Cao Chí Bác cúi đầu lên tiếng, tiếp tục ăn cơm.

Hạ Dư Huy tới, Cao Chí Bác : “Thè lưỡi .”

Cao Chí Bác lập tức nuốt cháo trong miệng xuống, ngoan ngoãn thè lưỡi , bộ dạng thè lưỡi vẻ mặt ngoan ngoãn, trong mắt tràn đầy vui mừng lúc , chỉ thiếu phía gắn thêm cái đuôi vẫy vẫy nữa thôi. Nếu bỏ qua hàm răng in lưỡi , thì thật sự chút mùi vị khụ khụ... Tuy nhiên dấu răng khiến Mẹ Cao và Hạ Dư Huy mà ngẩn , đủ tàn nhẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-216-dung-gian-nua-ma.html.]

Mẹ Cao ngẫm nghĩ, cái thể là Cao Chí Bác tự cắn. Hắn ngốc, c.ắ.n rách da là cùng , thể giác mà c.ắ.n mạnh thế . Nếu Cao Chí Bác cắn, thì chắc chắn là Hạ Dư Huy c.ắ.n . Nếu là Hạ Dư Huy cắn, Mẹ Cao ngậm miệng xoay tiếp tục ăn cơm.

Làm gì mà Hạ Dư Huy c.ắ.n lưỡi, cái đó còn nghĩ , thằng nhãi ranh!

Hạ Dư Huy thấy vết thương lưỡi Cao Chí Bác, nhíu mày, sáng nay mới tỉnh dậy thấy Cao Chí Bác đang hôn , phản ứng đầu tiên khi hết giận là c.ắ.n lưỡi trong miệng một cái, nặng nhẹ thế nào, thật sự chú ý đến. Bây giờ vết thương lưỡi Cao Chí Bác, trong lòng vẫn đau lòng, thầm mắng sáng nay c.ắ.n làm gì, hôn thì hôn .

Cao Chí Bác thấy bộ dạng nhíu mày đau lòng của Hạ Dư Huy, lập tức bắt đầu giả đáng thương: “Vợ nhỏ, cháo nóng quá.”

Hạ Dư Huy trừng Cao Chí Bác một cái thật dữ tợn, nhưng vẫn cầm lấy bát cháo múc một thìa từ từ thổi, nguội mới đưa đến bên miệng Cao Chí Bác.

Cao Chí Bác lập tức há miệng ăn, vẻ mặt hạnh phúc đến híp cả mắt. Rõ ràng chỉ là một bát cháo trắng, cứ diễn như đang ăn sơn hào hải vị gì đó .

Khiến ba Mẹ Cao bọn họ mà đầy hắc tuyến. Trong lòng thầm oán thầm, Cao Chí Bác đóng phim, thật sự là đáng tiếc. Ăn xong cơm, Hạ Dư Huy tìm bác sĩ xin thuốc, cầm một chai t.h.u.ố.c xịt tiêu viêm, bảo Cao Chí Bác há miệng, xịt hai cái trong miệng: “Đừng nuốt, qua một phút thì nhổ .”

Cao Chí Bác ngậm một miệng đầy vị thuốc, ừ ừ ừ gật đầu.

Hạ Dư Huy bên giường, chằm chằm t.h.u.ố.c trong tay, cúi đầu đang nghĩ gì.

Cao Chí Bác cẩn thận từng li từng tí kéo tay Hạ Dư Huy, Hạ Dư Huy liếc một cái để ý đến . Cao Chí Bác đưa tay lên miệng hôn một cái, Hạ Dư Huy nhấc mí mắt lên. Cao Chí Bác lập tức toét miệng ngốc nghếch. Kết quả vì trong miệng ngậm thuốc, ít nước bọt, toét miệng một cái như , nước bọt liền theo khóe miệng chảy .

Hạ Dư Huy cuối cùng vẫn nhịn , phì một tiếng.

Cao Chí Bác lập tức ngậm miệng, ừm, vợ nhỏ , làm chút chuyện ngu ngốc, vẫn đáng giá.

Hạ Dư Huy nước bọt bên khóe miệng Cao Chí Bác, một lúc đen mặt, lấy khăn giấy lau cho . Nhìn khuôn mặt đáng thương của Cao Chí Bác, chút đau lòng.

Mấy ngày nay Cao Chí Bác lời, nhưng trong lòng vẫn còn giận, sớm ngày hôm nay, lúc đầu làm gì . Tuy nhiên bây giờ Cao Chí Bác sức lấy lòng, trong lòng cho dù giận lớn đến , cũng mài mòn ít.

Lau sạch khóe miệng cho , Hạ Dư Huy vẫn đen mặt cầm một cái cốc giấy nhỏ với Cao Chí Bác: “Nhổ .”

Cao Chí Bác lập tức nhổ nước t.h.u.ố.c trong miệng , Hạ Dư Huy lấy nước đun sôi để nguội cho súc miệng, súc vài , Cao Chí Bác lúc mới cảm thấy trong miệng dễ chịu hơn chút.

Hạ Dư Huy bên giường, Cao Chí Bác liền nắm lấy tay , nâng niu như bảo bối trong lòng bàn tay: “Bảo bối, giận nữa ? Anh sai , thật sự sai . Anh đảm bảo tuyệt đối sẽ , em đừng để ý đến nữa . Mấy ngày nay em để ý đến , trong lòng khó chịu lắm. Em đ.á.n.h mắng c.ắ.n đều , nhưng em đừng để ý đến nữa, ?”

Hạ Dư Huy rũ mắt, tay Cao Chí Bác, bất lực thở dài, gãi gãi lòng bàn tay Cao Chí Bác, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Cao Chí Bác hưng phấn lập tức kéo Hạ Dư Huy lòng, hôn mạnh một cái lên trán , ôm vẻ mặt đầy hạnh phúc. Ba Mẹ Cao ở bên cạnh mà lắc đầu liên tục, Ba Cao vẻ mặt khinh bỉ Cao Chí Bác : “Cái càng ngày càng phát triển theo hướng nô lệ của vợ , tiền đồ.”

Mẹ Cao lập tức đầu Ba Cao, lạnh lùng hừ một tiếng: “Sao? Chẳng lẽ làm chồng bạo lực mới tiền đồ?”

Ba Cao lập tức túng, Mẹ Cao : “Bà xã, ý đó.”

Mẹ Cao lạnh mặt: “Vậy ý gì?”

Ba Cao lập tức nịnh nọt : “Ý của là, nô lệ của vợ mà, nô lệ của vợ là biểu hiện yêu vợ, cho nên thích nhất làm nô lệ của vợ . Nô lệ của vợ vinh quang bao, là nô lệ của vợ tự hào a.”

Mẹ Cao tiếp tục hừ lạnh: “Sao nãy em thấy , nô lệ của vợ tiền đồ?”

Ba Cao lập tức trừng lớn mắt, phẫn nộ : “Ai ! Ai ! Bảo nữa, xem đ.á.n.h c.h.ế.t !”

Mẹ Cao lườm ông một cái, định để ý đến ông nữa.

Ba Hạ còn Hạ Dư Huy đều ở bên cạnh vui vẻ , định tiếp lời.

Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy : “Cha, con nãy hình như thấy là ngài đấy ạ!”

Ba Cao lập tức trừng Cao Chí Bác: “Nói bậy, con thấy bằng cái tai nào.”

“Cả hai tai con đều thấy.”

“Ta thấy con là mấy ngày nay ở trong bệnh viện đến ngốc , xuất hiện ảo giác chứ gì! Con trai, đây là bệnh, trị a!”

Mẹ Cao ở bên cạnh phì thành tiếng, hai cha con bọn họ, bất lực lắc đầu. là cha nào con nấy, thật là... đủ !

Loading...