Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 213: Đừng Chọc Vợ Nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:41:51
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Chí Bác chịu đựng sự giày vò , cuối cùng cũng phối hợp với Hạ Dư Huy mặc quần .

Nhìn đũng quần vẫn còn nhô lên của từ từ che , Cao Chí Bác đáng thương Hạ Dư Huy: “Bảo bối.”

Hạ Dư Huy liếc một cái, ừ một tiếng : “Em t.h.u.ố.c đây, nghiêng nghỉ ngơi một lát .”

Hai chữ “ thuốc” Hạ Dư Huy gằn từng chữ một, hai chữ “ nghiêng” cũng Hạ Dư Huy đầy ẩn ý.

Cao Chí Bác Hạ Dư Huy, một câu: “Vợ nhỏ, sai .”

Hạ Dư Huy cho cơ hội, xoay thẳng.

Cao Chí Bác bóng lưng Hạ Dư Huy, cảm nhận sự nóng bỏng đè , bất lực thở dài. Nằm nghiêng cọ cũng thể cọ một cái, Hạ Dư Huy càng ngày càng xa .

Vợ nhỏ mà giận lên , chỉ phần chịu tội thôi. Cho nên, loại chuyện ngu ngốc , vẫn tính toán kỹ lưỡng hãy làm.

Ba Hạ thấy Hạ Dư Huy , bước lên hỏi: “Bôi t.h.u.ố.c xong ?”

Hạ Dư Huy ừ một tiếng, về phía phòng thuốc.

Ba Hạ hỏi: “Tay cảm thấy thế nào?”

“Không đau nữa.” Hạ Dư Huy cử động tay, tỏ vẻ thật sự đau nữa.

Ba Hạ yên tâm, đưa Hạ Dư Huy t.h.u.ố.c xong, về phòng bệnh. Cao Chí Bác ngủ .

Hạ Dư Huy bên giường Cao Chí Bác, , cẩn thận sờ sờ bờ vai đang quấn băng của , thực cũng tức giận, chỉ là cảm thấy Cao Chí Bác chuyện gì cũng ưu tiên , rõ ràng bây giờ thương nặng như , làm như mới là cần chăm sóc . Hạ Dư Huy bản tỏ vô dụng như thế, cũng là đàn ông, thể chăm sóc cho bản , thể chăm sóc cho Cao Chí Bác, thể chịu đau, thể làm tất cả những việc Cao Chí Bác làm cho . Cậu là đóa hoa Cao Chí Bác nâng niu trong lòng bàn tay, nhưng nếu mưa sa bão táp, vẫn thể chịu đựng .

Tuy nhiên bây giờ đôi mày nhíu của Cao Chí Bác, Hạ Dư Huy , Cao Chí Bác thực đau. từng kêu một câu, thậm chí còn vì để bọn họ lo lắng, giả vờ như chuyện gì, gượng vui vẻ.

Hôm qua bác sĩ Cao Chí Bác vì lo lắng, gây mê mà nhất quyết gây tê cục bộ cứng rắn chịu đựng phẫu thuật, ai trong lòng bao nhiêu tức giận. Cậu đau lòng, khó chịu, . Tất cả đều là vì Cao Chí Bác quý trọng cơ thể .

, sẽ cảm động, nhưng cảm động chiến thắng nổi sự đau lòng và phẫn nộ trong tim. Đau lòng nỗi đau mà Cao Chí Bác chịu đựng, phẫn nộ quý trọng cơ thể .

Cậu thể tưởng tượng Cao Chí Bác bàn phẫu thuật, đau đến run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Cậu thể cảm nhận, d.a.o cắt , từng lớp từng lớp rạch da và thịt đau đớn thế nào.

Cho nên nếu trong phòng phẫu thuật hôm qua đổi , cũng thể vì để Cao Chí Bác lo lắng, mà gánh chịu những đau đớn đó. Nếu làm như . Thì Cao Chí Bác chắc chắn sẽ tức giận vì nghĩ cho cơ thể , quý trọng cơ thể , lấy sinh mạng quý giá đó đùa giỡn.

Cho nên chỉ Cao Chí Bác sẽ tức giận, Hạ Dư Huy cũng sẽ như . thể tức giận, bởi vì tất cả những gì Cao Chí Bác làm, đều là vì .

Cho nên tức giận, dám tức giận. hôm nay cái tính quý trọng cơ thể của Cao Chí Bác bắt đầu nhen nhóm, Hạ Dư Huy thực sự chịu nổi. Không thể tức giận, cho nên chỉ thể giở chút tính khí nhỏ, để Cao Chí Bác nhớ lâu một chút.

Liếc đồng hồ treo tường, chín giờ đúng, cuộc thi... bắt đầu .

Hạ Dư Huy chằm chằm Cao Chí Bác đang ngủ say, ánh mắt chút tan rã, đang nghĩ gì.

Qua hồi lâu, tiếng gõ cửa mới kéo suy nghĩ của trở . Y tá cầm t.h.u.ố.c và nhiệt kế tới.

Cái vai thương của Cao Chí Bác vẫn luôn truyền dịch, dùng máy điều khiển, cần trông. Xong trực tiếp t.h.u.ố.c là . Y tá vốn định gọi Cao Chí Bác dậy đo nhiệt độ huyết áp các thứ, nhưng Hạ Dư Huy lập tức đặt ngón tay lên môi, hiệu im lặng với cô .

Cô y tá lập tức ngậm miệng, chỉ chỉ cái máy trong tay . Hạ Dư Huy liếc đồ trong tay cô, chỉ chỉ nhiệt kế trong tay cô. Y tá lập tức đưa nhiệt kế cho Hạ Dư Huy, sáng nay bác sĩ đo huyết áp cho , chỉ bình thường. Cho nên cần đo . Hạ Dư Huy cẩn thận nhét nhiệt kế nách Cao Chí Bác, thấy chỉ nhíu mày, chứ tỉnh .

Hết thời gian, Hạ Dư Huy cẩn thận lấy nhiệt kế xem, 37.1 độ. Không tính là sốt.

Ba Hạ nhắm mắt dưỡng thần ở bên cạnh, Hạ Dư Huy cứ canh chừng giường Cao Chí Bác, , mãi, bản cũng bất giác ngủ .

Ăn xong cơm trưa, Cao Chí Bác bảo Hạ Dư Huy lên giường, dựa .

Hạ Dư Huy leo lên giường, hai mặt đối mặt.

Ba Hạ ở bên cạnh bất lực lắc đầu, sang phía sô pha gọi điện thoại.

Cao Chí Bác liếc Ba Hạ xa, ghé sát hôn lên miệng Hạ Dư Huy: “Ngủ một lát?”

Hạ Dư Huy lắc đầu: “Sáng ngủ nhiều quá , ngủ .”

“Cơm trưa ngon ?” Hắn thấy Hạ Dư Huy chỉ ăn một chút xíu.

Hạ Dư Huy lắc đầu: “Không khẩu vị gì.”

“Không khẩu vị cũng ăn nhiều một chút, nếu sẽ cao lên .”

Hạ Dư Huy trừng mắt Cao Chí Bác, định để ý đến nữa.

Cao Chí Bác bộ dạng giận dỗi của Hạ Dư Huy, lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-213-dung-choc-vo-nho.html.]

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ba Hạ điện thoại xong, tới : “Chí Bác, ba con xuống máy bay . Đang đường tới đây.”

Cao Chí Bác ừ một tiếng, tỏ vẻ .

Chẳng bao lâu , liền thấy cửa phòng bệnh đẩy mạnh . Mẹ Cao hét lớn: “Chí Bác!”

Cao Chí Bác lưng về phía Ba Cao bọn họ, bất lực đưa mắt Hạ Dư Huy. Hạ Dư Huy để ý đến .

Ba Hạ và Hạ Dư Huy lập tức dậy, Ba Hạ về phía Ba Cao bọn họ, đôi mắt đầy tơ m.á.u của họ.

Mẹ Cao và Ba Cao bây giờ rảnh để ý đến Ba Hạ, lập tức nhào tới giường Cao Chí Bác, Hạ Dư Huy nhường chỗ, sang một bên.

Mẹ Cao băng gạc quấn một vòng quanh Cao Chí Bác, còn những vết sưng đỏ tiêu , nước mắt rào rào chảy xuống.

Cao Chí Bác cử động tay, Mẹ Cao lập tức nắm lấy, Cao Chí Bác : “Mẹ, đừng lo, con .”

Mẹ Cao Cao Chí Bác chỉ , cũng lời nào.

Ba Cao bên cạnh Cao Chí Bác, cũng dễ chịu gì, nhưng tinh thần của Cao Chí Bác, cũng tính mạng , ít nhất là .

Ba Hạ hôm qua chỉ sơ qua cho ông, cho nên Ba Cao lập tức hỏi Ba Hạ, chuyện rốt cuộc là thế nào.

Ba Hạ kể sự việc cho Ba Cao một lượt, khuôn mặt thịnh nộ của Ba Cao : “Phía cảnh sát vẫn đang điều tra, kết quả sẽ thế nào!”

Ba Cao im lặng giây lát, ông cũng , đây là H quốc, Z quốc. , bất kể là ai, cũng thể làm hại con trai ông như .

“Chuyện sẽ tìm xử lý.”

Ba Hạ cũng gật đầu : “Tôi cũng nhờ làm , nhanh sẽ kết quả.”

Ba Cao ừ một tiếng, đầu Cao Chí Bác, rốt cuộc vẫn là đau lòng.

Mẹ Cao hồi lâu mới Cao Chí Bác dỗ dành, đỏ hoe mắt bên giường bệnh nắm tay Cao Chí Bác, trong mắt tràn đầy đau lòng. Ba Cao cũng im lặng lưng Mẹ Cao, Cao Chí Bác.

“Chí Bác, nghỉ ngơi một lát .”

Cao Chí Bác lắc đầu: “Ngủ cả buổi sáng , ngủ .”

Mẹ Cao sờ khuôn mặt tái nhợt của Cao Chí Bác: “Hai ngày nữa hầm canh gà cho con uống, sắc mặt con , trắng bệch như tờ giấy.”

Cao Chí Bác : “Được ạ, hầm nhiều chút, con thích uống canh gà hầm.”

Mẹ Cao ừ một tiếng, đột nhiên nhớ gì đó, về phía Hạ Dư Huy lưng hỏi: “Dương Dương, con vẫn ở đây?”

Mẹ Cao , mặt Cao Chí Bác liền ảm đạm xuống.

Ba Cao cũng tò mò hỏi: “ , hôm nay con thi chung kết ? Hôm qua ba con còn gọi điện cho bọn bảo con thứ nhất, hôm nay khả năng đoạt quán quân, làm bọn vui mừng lắm.”

Hạ Dư Huy làm nũng với Mẹ Cao: “Mẹ, con cũng thương, cho nên cách nào tham gia thi đấu.”

Mẹ Cao trừng lớn mắt, xoay Hạ Dư Huy: “Bị thương ở ? Cho xem.”

Hạ Dư Huy cởi áo , cho Mẹ Cao xem vết thương tay : “Đã đắp t.h.u.ố.c , đỡ nhiều ạ.”

Hốc mắt Mẹ Cao đỏ lên, vết thương tím đỏ tay Hạ Dư Huy. Bà vì Hạ Dư Huy tham gia ICPC, đặc biệt tra cứu ít tin tức về ICPC mạng. Cũng Hạ Dư Huy vì cuộc thi nỗ lực bao lâu, bây giờ chỉ vì một chuyện như thế , khiến bao nhiêu nỗ lực của đều bỏ , điều đau lòng cho .

Cao Chí Bác cũng chằm chằm vết thương đó, trầm mắt xuống. Vốn dĩ Hạ Dư Huy trắng, cộng thêm màu sắc vết thương , càng thêm dọa . Mẹ Cao đang đau lòng cho Hạ Dư Huy, Cao Chí Bác ở phía : “Mẹ, Dương Dương là vì con, mới ...”

“Anh! Đừng bậy. Rõ ràng là tay em thương, còn đàn piano nữa. Anh xem, xem, bộ dạng chẳng lẽ còn em lừa .”

Hạ Dư Huy đưa vết thương tay cho Cao Chí Bác xem, Cao Chí Bác chằm chằm vết thương đó lên tiếng nữa.

Mẹ Cao mới tin lời Hạ Dư Huy, : “Thật ?”

Hạ Dư Huy lập tức lắc đầu: “Không , lừa đấy.”

Mẹ Cao Ba Hạ hỏi: “Thật ?”

Ba Hạ liếc Hạ Dư Huy đang hiệu bằng mắt với , từ từ gật đầu, ừ một tiếng.

, Hạ Dư Huy cũng coi như “gả” nhà họ Cao mà. Cho nên giúp Hạ Dư Huy giành thêm chút yêu thích hoặc áy náy của Mẹ Cao bọn họ, đều lợi cho .

Mẹ Cao thấy Ba Hạ gật đầu, lập tức về phía Hạ Dư Huy, nước mắt rào rào chảy xuống. Hạ Dư Huy lập tức cuống lên, Mẹ Cao : “Mẹ, đừng mà. Thật đấy, đau thật đấy, xem một mảng lớn thế , thể đau chứ. Con đau đều là lừa họ đấy. Tay mọc con, con còn đau . Là đau thật đấy, lừa .” Mẹ Cao mới tin , rơi nước mắt cũng gì.

Cao Chí Bác vì Hạ Dư Huy đỡ một phát đạn. Hạ Dư Huy vì Cao Chí Bác từ bỏ vinh quang dễ như trở bàn tay. Hai đều coi trọng đối phương quá mức, khiến bà vui mừng, đau lòng.

Chỉ thể Hạ Dư Huy nghẹn ngào : “Đứa trẻ ngốc.”

Loading...