Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 191: Dạo Phố Ăn Uống

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:40:21
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ phim để một nút thắt kết thúc tại đó. Bản nhạc cuối phim cũng dần dần khép .

Không ít vẫn còn thòm thèm, thi đoán xem đó rốt cuộc thế nào, là nhân loại diệt vong cứu thoát.

Tiểu An An ngủ từ lâu, trong lòng Cao ba ba vô cùng yên tĩnh.

Ra khỏi rạp chiếu phim, Cao má má và Cao nãi nãi liền túm lấy Cao Chí Bác hỏi đoạn cuối rốt cuộc , Cao Chí Bác ngậm miệng đáp. Cao má má và Cao nãi nãi sốt ruột thôi, đành nháy mắt với Hạ Dư Huy.

Hạ Dư Huy cũng tò mò, liền kéo tay Cao Chí Bác hỏi: “Anh, "Thế Giới Mạt Nhật" phần hai ?”

Cao Chí Bác gật đầu: “Ừ, phần hai đang lên kế hoạch , năm mới chắc sẽ khởi .”

Hạ Dư Huy hưng phấn hỏi: “Vậy phần hai sẽ tình tiết gì ạ?”

Cao Chí Bác nhướng mày, gì.

Hạ Dư Huy Cao má má một cái, Cao má má lập tức nháy mắt với .

Hạ Dư Huy bắt đầu làm nũng: “Anh, tiết lộ cho em một chút mà.”

Khóe miệng Cao Chí Bác nở một nụ , nắn nắn ngón tay Hạ Dư Huy, thấp giọng : “Nếu bảo bối , tiết lộ một chút cũng . đây là bí mật thương mại, cho nên bí mật quan trọng như , xem bảo bối dùng cái gì để trao đổi .”

Giọng của Cao Chí Bác đầy ám và trầm thấp, mang theo một tia dụ hoặc. Hạ Dư Huy làm cái "trao đổi" mà là gì, mặt đỏ bừng lên trong nháy mắt, bướng bỉnh gạt tay Cao Chí Bác , nhưng khổ nỗi Cao Chí Bác nắm quá chặt, gỡ . Cậu cũng dám cử động quá mạnh vì sợ Hạ ba ba và nghi ngờ, chỉ đành lườm Cao Chí Bác, khẽ gắt: “Anh!”

Cao Chí Bác đầy đắc ý, khuôn mặt đỏ bừng thẹn thùng của Hạ Dư Huy, trong lòng thấy ngọt ngào vô cùng, nắn tay : “Được , đùa em thôi, tối về nhà kể cho . Nhé?”

Hạ Dư Huy hừ nhẹ một tiếng, mặt thèm .

Cao má má và Cao nãi nãi Cao Chí Bác chắc chắn bắt nạt Hạ Dư Huy , Cao má má tiến lên vỗ một cái lưng Cao Chí Bác, đó kéo Hạ Dư Huy qua, cùng Cao nãi nãi bảo vệ .

Cái vỗ đó của Cao má má chẳng khác nào gãi ngứa, Cao Chí Bác để tâm. Hắn sang chuyện với bốn và mợ bốn, hỏi họ thấy bộ phim thế nào.

Cậu bốn và mợ bốn đương nhiên khen , cũng hỏi thăm Cao Chí Bác về diễn biến tiếp theo, tất nhiên Cao Chí Bác .

Cậu bốn và mợ bốn cũng để ý, họ đó là bí mật thương mại, chỉ là trong lòng tò mò nên hỏi thử thôi.

Cao Chí Bác hỏi họ thấy bản nhạc trong phim thế nào. Nhắc đến chuyện , bốn và mợ bốn đầy vẻ tự hào, đó là do con trai họ sáng tác, đương nhiên là .

Cao Chí Bác , cả nhà đều bắt đầu đổ dồn sự chú ý lên Lâm Hữu.

Cao má má vui vẻ đòi Lâm Hữu cho một tấm ảnh chữ ký, về nhà sẽ tìm khung ảnh lồng , nếu đợi Lâm Hữu thành đại minh tinh , xin chữ ký sẽ khó lắm.

Lời khiến những khác ha ha, bốn Lâm Hữu thành đại minh tinh thì vẫn là nhà họ Lâm, vẫn lời Cao má má và .

Cao má má bọn họ đương nhiên bốn cảm thấy Lâm Hữu là do nhà một tay nâng đỡ, họ thì Lâm Hữu. Cao má má bọn họ để tâm, đều là một nhà, những việc là nên làm.

Cả nhà đến khách sạn đặt , gọi một bàn đầy thức ăn để chúc mừng.

Tiểu An An Cao ba ba bế trong lòng, dám quậy phá, ở nhà ngoài Cao Chí Bác thì bé sợ nhất chính là Cao ba ba. Cho nên bé ngoan, Cao má má đút gì bé ăn nấy.

Cậu bốn uống say, ông giơ ly rượu lên định kính Cao Chí Bác, Cao Chí Bác vội vàng ngăn .

“Cậu bốn, làm là coi thường chúng cháu , Lâm Hữu là của cháu, chúng một nhà. Người một nhà thì phân biệt, thể lời cảm ơn chứ. Chẳng lẽ coi chúng cháu là nhà ?”

Cậu bốn là thật thà, miệng lưỡi cũng vụng về, Cao Chí Bác cho xoay mòng mòng, vội vàng : “Làm thể! Chúng chắc chắn là một nhà.”

Cao Chí Bác : “Vậy là , một nhà lời cảm ơn, bốn đừng khách sáo nữa.”

Cậu bốn nghẹn nửa ngày mới : “Dù cháu thế nào, ly rượu vẫn kính cháu.” Nói xong liền uống cạn hơn nửa ly rượu trắng trong tay.

Cao Chí Bác ngăn kịp, cũng uống cạn ly rượu trong tay .

Cao má má : “Ơ kìa, làm gì , thi uống rượu . Bao nhiêu rượu thế uống cạn một như ! Anh bốn, Bác nhi , chúng một nhà, cứ khách sáo thế, làm chẳng khiến chúng em đau lòng .”

Cao ba ba cũng : “ , bốn, chúng đều là một nhà, một nhà lời khách sáo, làm chuyện phân chia, phân biệt đối xử. Hữu Hữu là chúng em nó lớn lên, cũng là con trai của chúng em, Bác nhi là em nó, bình thường nó cũng chăm sóc Bác nhi ít. Bây giờ em giúp cũng là lẽ đương nhiên.”

Cậu bốn : “Chú đừng lừa , em giúp là vì bản lĩnh. Anh giúp em mới là lẽ đương nhiên. Tôi còn lạ gì Hữu Hữu nhà ? Nó thì giúp gì cho Bác nhi, ở trường chẳng Bác nhi giúp nó , nó gây phiền phức cho Bác nhi là lắm .”

Cao Chí Bác vội vàng : “Cậu bốn, , thực cháu cũng lòng riêng thôi, Lâm Hữu đ.á.n.h guitar giỏi như . Nếu cháu đào về thì đó là một tổn thất lớn bao, cháu là vì bản cháu thôi.”

Cậu bốn xua tay: “Bác nhi, cháu đừng mấy lời đó với , trong lòng đều hiểu rõ. Nhà nợ nhà cháu quá nhiều, kiếp e là trả hết , kiếp nếu các cháu vẫn bằng lòng làm nhà với chúng , chúng làm trâu làm ngựa cũng báo đáp ân tình của nhà cháu.”

Cao má má bỗng đỏ hoe mắt: “Anh bốn, ! Báo đáp cái gì chứ, lúc em còn nhỏ, là ai mùa đông giá rét đắp tuyết dỗ em vui, kết quả tay cóng đến nứt nẻ. Là ai mỗi năm Tết đến dùng tiền lì xì mua đồ ăn vặt và đồ chơi mới cho em. Là ai vì em mà đ.á.n.h một trận, còn nhốt phòng tối. Là ai lúc nhà nấu cơm cho em ăn. Tất cả đều là bốn, từ nhỏ vì em mà làm bao nhiêu việc, em báo đáp ân tình của thế nào đây?”

Cậu bốn Cao má má, lý lẽ hùng hồn : “Tôi là của cô, làm những việc đó cho cô là lẽ đương nhiên!”

Cao má má cũng : “Vậy cả, hai, ba tại đối xử với em như ! Họ cũng là của em!”

Cậu bốn Cao má má cho nghẹn lời, nghĩ nửa ngày mới bảo: “Họ là họ, .”

Cao má má cũng bướng bỉnh, : “Em quan tâm ai là ai, tóm khách sáo với nhà em như , chúng một nhà, những lời đó.”

Cậu bốn vốn định thêm gì đó, nhưng thấy Cao má má sắp đến nơi, đành bĩu môi đồng ý. Ông ghế cúi đầu.

Mợ bốn mỉm với Cao má má, thành tiếng : Anh cô uống say , cô đừng chấp nhặt với .

Cao má má lau nước mắt, ừ một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-191-dao-pho-an-uong.html.]

Cao ba ba thấy khí vốn đang vui vẻ bỗng trở nên như , vội vàng cũng ăn gần xong , là thanh toán .

Hạ ba ba chỉ uống một chút, để ông lái xe đưa gia đình bốn về nhà.

Mợ bốn cần, bảo cứ ngoài bắt taxi về là .

Cao má má vẫn còn dỗi, mợ bốn taxi thì cứ để họ tự taxi về.

Sau khi gia đình mợ bốn , Cao ba ba Cao má má vui, vội vàng rủ dạo trung tâm thương mại. Ông còn nhét tiểu An An lòng Cao má má dỗ dành: “Con trai ngoan, con cái mặt thối của con kìa, mau hôn một cái cho .”

Tiểu An An hiểu, chỉ túm lấy Cao má má khanh khách.

Cao má má tiểu An An, tâm trạng hơn hẳn, Hạ Dư Huy lập tức tiến lên : “Mẹ, chúng xem , lâu dạo trung tâm thương mại, con còn mua hai bộ quần áo nữa, xem giúp con nhé.”

Cao má má lúc mới vui vẻ trở , gật đầu đồng ý.

Hạ ba ba vốn định về nhà, nhưng Hạ Dư Huy cũng làm nũng nhất quyết đòi Hạ ba ba cùng, Hạ ba ba đồng ý với .

Cao Chí Bác buổi chiều việc, đến công ty một chuyến, nên thể dạo cùng Hạ Dư Huy.

Hạ Dư Huy cũng để tâm, để Cao Chí Bác tự .

Cao Chí Bác chào tạm biệt Cao má má và Hạ ba ba đến Thần Huy.

Khâu Tác Vi đợi ở văn phòng từ lâu.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nhìn Cao Chí Bác đen ít, Khâu Tác Vi : “Quân huấn thế nào ?”

Cao Chí Bác tựa sofa: “Cũng .”

Khâu Tác Vi , đưa đống tài liệu bàn cho : “Đây là tài liệu của tháng , đây là doanh thu phòng vé mấy ngày qua và dự kiến . Đây là chi phí đầu tư phim, đây là báo cáo tài chính tháng . Đây là...”

Khâu Tác Vi , Cao Chí Bác xem. Hắn xem báo cáo tài chính tháng , thấy vấn đề gì mới xem đến dự kiến và lợi nhuận của bộ phim .

Sau đó Cao Chí Bác ở văn phòng lâu, xem hết đống tài liệu mà Khâu Tác Vi đưa cho, cùng ông thảo luận ít kế hoạch phát triển công ty, mới rời khỏi công ty.

Hắn lấy điện thoại gọi cho Hạ Dư Huy.

“Anh.”

“Bảo bối, đang làm gì đấy?”

“Đang ăn kem.”

“Đừng ăn nhiều quá.”

“Vâng, em chỉ ăn một cái thôi.”

“Ngoan, mua quần áo ?”

“Mua , em còn mua cho hai bộ nữa.”

“Có đồ đôi ?”

“Hì hì, em qua tìm nhé?”

“Ừ đến , tối nay ăn lẩu.”

“... Trời nóng thế ăn lẩu cái gì.”

“Mẹ ăn, em thấy cũng .”

“Được , qua tìm .”

“Dạ.”

Cúp điện thoại, Cao Chí Bác ngẩng đầu cái nắng gay gắt đầu, bất lực thở dài, vẫy một chiếc taxi chui .

Đến trung tâm thương mại, Cao Chí Bác từ xa thấy Hạ Dư Huy quần áo. Một gia đình sáu , mặc bộ cùng một kiểu áo, áo thun màu trắng sữa, đó in hình thù đáng yêu, trông như đồ gia đình. Đương nhiên đồ gia đình nhiều cỡ như , chắc là mua những mẫu tương tự . trông cũng ấm áp.

Hạ Dư Huy hưng phấn đưa quần áo cho Cao Chí Bác xem, bảo cũng mau , Cao Chí Bác dáng vẻ kích động của Hạ Dư Huy, nhận lấy nhà vệ sinh .

Khi Cao Chí Bác bước , lúc cả gia đình bảy đều mặc quần áo giống hệt , cộng thêm nhan sắc của mỗi đều thấp, ngay lập tức trở thành một điểm nhấn lớn.

Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy vốn dĩ trai. Cao Chí Bác dù mặc chiếc áo thun chút ngây ngô nhưng vẫn che giấu khí chất bá đạo tỏa từ . Hạ Dư Huy càng mang cảm giác như gió xuân ấm áp. Hạ ba ba và Cao ba ba mang vẻ nam tính ở độ tuổi của họ, Cao má má dù sinh tiểu An An nhưng vóc dáng vẫn giữ , trông chỉ như mới ngoài ba mươi, trẻ trung và mặn mà. Cao nãi nãi khuôn mặt hiền từ. Tiểu An An đáng yêu hết mức.

Khiến ông chủ quán lẩu thấy họ xong, trong lòng thầm tự hỏi, gia đình nhầm chỗ . Chỗ họ là quán lẩu, nhà hàng cao cấp .

Tất nhiên, nghĩ thì nghĩ , hành động vẫn nhanh nhẹn bảo nhân viên dẫn họ phòng bao.

Trời nóng thế bật điều hòa ăn lẩu cũng nóng.

Họ gọi một nồi lẩu uyên ương để Cao nãi nãi ăn nước thanh. Hạ Dư Huy chịu, nhất quyết đòi ăn nước cay, Cao Chí Bác cũng chiều . Kết quả là vị lẩu của quán quá chính tông, cay đến mức nước mắt lưng tròng, khiến Cao Chí Bác ngớt, nhưng vẫn vội vàng bảo uống nước súc miệng.

Kết quả là khi súc miệng xong, vẫn ăn, ai bảo món lẩu ngon quá làm chi. Cao Chí Bác cho ăn quá nhiều, Hạ Dư Huy liền ăn lẫn lộn cả nước thanh và nước cay. Như Cao Chí Bác mới miễn cưỡng đồng ý.

Cả nhà ăn đến mức mồ hôi nhễ nhại, miệng ngừng nghỉ. Đến cuối cùng tất cả đều bắt đầu ăn lẫn lộn nước thanh và nước cay. Ăn một bữa tối "tự ngược" như mà cả nhà vẫn vui vẻ thôi. Tuy nhiên đối với gia đình lâu ăn lẩu mà , vẫn là một bữa ăn thỏa thuê, mới hài lòng về nhà.

Loading...