Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 179: Đợt Quân Huấn Bắt Đầu
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:40:06
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vài câu đùa kéo gần cách giữa nhiều với Cao Chí Bác và Kim Duệ.
Dọc đường , rôm rả trò chuyện ngớt về đủ thứ chủ đề.
Chiếc xe dần con đường đất, khung cảnh ngày càng hẻo lánh ngoài cửa sổ, trong lòng ít phấn khích căng thẳng. sự phấn khích chẳng kéo dài bao lâu, một bắt đầu chịu nổi.
Đường đất gồ ghề, lồi lõm, xe xóc nảy liên tục. Hơn nữa ngoài cửa sổ chỉ một màu xanh của cây cối, chẳng gì khác. Căn cứ huấn luyện vẻ khá xa, xe chạy mãi vẫn thấy . Vài chịu sự xóc nảy của xe, bắt đầu nôn mửa, mùi trong xe phút chốc càng trở nên khó ngửi.
Cao Chí Bác mở cửa sổ, để gió lùa , xua mùi hôi khó chịu trong xe. Tuy gió mang theo nóng hầm hập, nhưng vẫn đỡ hơn mùi vị trong xe lúc .
Hạ Dư Huy vùi đầu bụng Cao Chí Bác, ngửi thở quen thuộc thuộc về , mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Khi thấy bãi đất trống cách đó xa, ít reo lên: “Cuối cùng cũng đến !”
“Tôi còn tưởng chúng rừng nguyên sinh nữa chứ.”
“Trông cũng tệ lắm nhỉ.”
“ , đúng . Cảm giác đáng sợ như tưởng tượng. Môi trường vẻ cũng khá .”
“Mấy bộ đội trông oai phong quá.”
Cao Chí Bác mỉm , mười mấy vị huấn luyện viên đang thẳng tắp sân tập. Đám bây giờ càng tươi, lát nữa sẽ càng thảm.
Sau khi xe tiến sân tập, đều xách hành lý của xuống xe.
Mười mấy vị huấn luyện viên vẫn yên tại chỗ, đầu đội nắng gắt, nhúc nhích mảy may.
Mười hai chiếc xe lượt đến căn cứ, mặt mười hai vị huấn luyện viên cắm một lá cờ nhỏ, đó ghi 1, 2, 3, 4, 5, 6... chắc là thứ tự đội mà họ phụ trách.
Nhóm Cao Chí Bác và Kim Duệ đều trong phạm vi 5, chạy lăng xăng xem xét khắp nơi như những khác.
“Tập hợp!” Một tiếng hô vang lên đột ngột khiến ít giật , đó từng tốp ba tốp năm bắt đầu lững thững về.
Người hô tập hợp cũng hối thúc, ánh mắt lướt đám đông đang chậm chạp di chuyển về phía .
Đợi đến khi hầu hết đều uể oải trở về đội của , mới bước lên một bước, giơ tay chào theo điều lệnh quân đội, dõng dạc :
“Chào các em học sinh, tên là Vương Mân! Tôi là tổng chỉ huy trong nửa tháng tới, từ nay và mười hai vị huấn luyện viên mặt các em sẽ dẫn dắt các em thành đợt huấn luyện kéo dài hai tuần , hy vọng chúng sẽ những kỷ niệm vui vẻ! Bây giờ bắt đầu điểm danh!”
“Đội một! Tần Lôi.”
“Đội hai! La Nhân Nghĩa.”
“Đội ba! Ngô Minh.”
“Đội bốn!...”
Mười hai , mỗi dõng dạc xưng tên .
Vương Mân lớn tiếng hỏi: “Các em học sinh, các em nhớ rõ tên huấn luyện viên của !”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Nhớ ạ!” Mọi đồng thanh đáp.
Vương Mân gật đầu, ánh mắt sắc bén quét một vòng: “Rất ! Vậy thì tiếp theo, sẽ công bố ba quy tắc tại đây, hy vọng các em đều ghi nhớ.
Thứ nhất, phục tùng mệnh lệnh của huấn luyện viên! Thứ hai, phục tùng mệnh lệnh của huấn luyện viên! Thứ ba, tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của huấn luyện viên!
Các em nhớ rõ !”
Không ít bật , nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời: “Nhớ ạ!”
“Vậy thì, từ bây giờ, mỗi trả lời câu hỏi, đều thêm hai chữ ‘Báo cáo’ cho ! Nghe rõ !”
“Báo cáo! Nghe rõ ạ!”
“Rất , bây giờ, đặt bộ đồ đạc các em mang theo xuống đất.”
Nhiều bắt đầu làm theo, nhưng vẻ mặt vẫn ngơ ngác hiểu chuyện gì.
Vương Mân thấy đa đặt đồ xuống, liền hô: “Khám xét!”
Mười hai vị huấn luyện viên phía lập tức bước lên, bắt đầu lục lọi túi xách của những hàng đầu.
Có hét lên: “Làm gì ! Ai cho các đụng đồ của !” Nói xong liền định xông tới cản huấn luyện viên của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-179-dot-quan-huan-bat-dau.html.]
Huấn luyện viên tóm lấy tay , bẻ ngoặt lưng, dùng lực khá mạnh, lập tức đau đớn la oai oái: “A a a! Gãy ! Gãy ! Buông !”
Vương Mân đám đông, lớn tiếng quát: “Tôi , ở đây chỉ ba quy tắc! Đó là phục tùng, phục tùng. Tuyệt đối phục tùng! Nếu ai phục, hoan nghênh bất cứ lúc nào khiêu chiến với huấn luyện viên của các em! Nếu thắng, đó sẽ phục tùng mệnh lệnh của các em! Còn nếu bản lĩnh đó, thì ngậm miệng cho ! Dẹp ngay cái thói thiếu gia tiểu thư của các em , cần bố các em là ai, đến chỗ , thì chính là lính trướng Vương Mân ! Tôi là quyền quyết định! Rõ !”
Lần , ít mới thực sự nhận , quân huấn, chính là bắt đầu chuỗi ngày ma quỷ hành hạ. Vài nữ sinh bắt đầu thút thít .
Vương Mân tiếp tục gầm lên: “Ở đây, phân biệt nam nữ, chỉ đối xử bình đẳng, trừ phi là huấn luyện mang vác nặng, nếu dù là nữ sinh, cũng huấn luyện như đàn ông cho ! Tôi cần các em chịu khổ , ở đây, trừ khi gục ngã , ai phép bỏ cuộc giữa chừng! Chúng đầy đủ thiết y tế, cần lo cái mạng nhỏ của các em đe dọa!”
Vương Mân dứt lời, vài nữ sinh càng tợn hơn.
Vương Mân tiếp: “Còn nữa! Những ai ý định lén lút trốn về, khuyên các em nhất nên dập tắt ngay suy nghĩ đó , đây là rừng thiêng nước độc! Cho dù các em men theo đường nhựa, khỏi khu rừng cũng mất hơn hai trăm cây , trong rừng xung quanh còn thú dữ xuất hiện, đừng tưởng dọa các em! Các em thể thử xem, lỡ côn trùng độc thú dữ c.ắ.n mà cứu hộ kịp, các em cũng khỏi cần về trường báo danh nữa, trực tiếp báo danh với Diêm Vương luôn !”
Lần , quả thực dọa sợ ít học sinh. Lúc nãy xe đây họ lâu, đường xá xa xôi, điểm là dọa dẫm.
G.i.ế.c gà dọa khỉ thành công, đám phía cũng đành câm nín, ai bảo họ đ.á.n.h chứ.
Các huấn luyện viên nhanh chóng kiểm tra hành lý của tất cả , điện thoại, iPad, máy tính... bộ tịch thu, yêu cầu chủ nhân tên lên giấy nhớ dán đồ vật.
Đồ ăn vặt, nước ngọt, trái cây cũng tịch thu sạch sẽ, tất nhiên cũng ghi tên, khi kết thúc quân huấn sẽ trả .
Cả những vật dụng nguy hiểm như d.a.o gọt hoa quả cũng thu giữ.
Nhóm Cao Chí Bác cũng thu ít đồ, nhưng là vật dụng nguy hiểm, ví dụ như kéo. Dù cũng đỡ hơn những khác, nhiều trong hành lý ngoài đồ ăn vặt thì chỉ điện thoại, thu sạch sành sanh, phần còn ngoài đồ dùng cá nhân và quần áo đổi thì chẳng còn gì.
Nhóm Cao Chí Bác thuộc đội năm. Huấn luyện viên tên là Trương Phi Vũ, một đàn ông cao to vạm vỡ, da ngăm đen, trông dữ tợn, vẻ dễ gần.
Khám xét hành lý xong, Vương Mân tiếp tục thông báo: “Còn một tin buồn nữa báo cho , do căn cứ mới xây dựng lâu, lượng phòng nhiều. Cho nên! Toàn bộ 25 căn phòng hiện sẽ dành cho nữ sinh ở, nếu đủ chỗ thì tự ghép giường hoặc ngủ chung. Còn nam sinh! Buổi tối bộ ngủ đất! Ngủ sân tập! Tất nhiên! Chúng cũng sẽ ngủ cùng các em! Cho đến khi kết thúc quân huấn!”
Vương Mân dứt lời, lập tức vang lên vô tiếng kêu than t.h.ả.m thiết.
“Chỗ mà ngủ !”
“ ! Chỗ ngủ kiểu gì.”
“Đến cái giường cũng , ngủ thế nào.”
“Chỗ ngủ , lấy trời làm màn lấy đất làm chiếu, chúng ngủ , lẽ nào các em ? Là đàn ông thì dáng đàn ông một chút, chút khổ cực cỏn con mà cũng mặt mũi kêu ca ? Không sợ các bạn nữ xung quanh chê ! Chút khổ cũng chịu ! Vậy gặp khó khăn các em lấy nghị lực mà kiên trì? Lại lóc về nhà tìm bố ? Hay về nhà tìm vợ? Vậy các em tính là loại đàn ông gì! Sống sợ mất mặt ? Đã sống, thì sống cho dáng đàn ông, đầu đội trời chân đạp đất, kiên cường bất khuất, mới là đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, mới xứng đáng với phận đàn ông, xứng đáng với hai chữ !”
Được , một tràng của Vương Mân chọc giận ít , kiếp! Ngủ đất thì ngủ đất, mất miếng thịt nào , làm gì mà lải nhải, ẻo lả như đàn bà thế!
Vương Mân phản ứng của đám đông, xem đồng hồ, phẩy tay : “Rất ! Bây giờ, các em theo huấn luyện viên của nhận quân phục, nhân tiện cất gọn hành lý. Nửa tiếng , tập trung tại đây với trang phục chỉnh tề. Nghe rõ !”
“Rõ ạ!”
“Nói báo cáo!”
“Báo cáo, rõ ạ!”
“Giải tán!”
Huấn luyện viên mỗi đội dẫn đội viên của nhận quân phục, Cao Chí Bác một tay dắt Hạ Dư Huy, một tay kéo vali, lưng đeo balo, theo hàng ngũ.
Kim Duệ dẫn theo mấy giám sát viên tìm Vương Mân.
Hạ Dư Huy nhỏ với Cao Chí Bác: “Anh, thông minh thật đấy, còn mang theo cả hai bộ quần áo dài tay mặc lót bên trong. Nếu tối nay ngủ ngoài trời, chắc c.h.ế.t cóng mất.”
Khóe miệng Cao Chí Bác khẽ nhếch, nắn nắn tay Hạ Dư Huy : “Đây là nơi hoang dã, giống thành phố, chênh lệch nhiệt độ ngày và đêm lớn, tối ngủ em nhớ mặc áo lót nhé.”
“Vâng, em . Anh, xem quân huấn cực khổ thế , liệu em trụ nổi ?”
Cao Chí Bác siết c.h.ặ.t t.a.y Hạ Dư Huy, như truyền thêm sức mạnh cho : “Không , tin bảo bối của , nhất định sẽ làm .”
Hạ Dư Huy cũng siết c.h.ặ.t t.a.y Cao Chí Bác đáp: “Vâng, em sẽ cố gắng kiên trì.”
Sau khi nhận quân phục, huấn luyện viên dẫn họ nhận chăn đắp buổi tối. May mà ở đây thực sự coi họ như lính mà hành xác, vẫn phát cho họ giường xếp dã chiến. Sau đó dẫn họ nhận thêm ít đồ dùng, như chậu rửa mặt, khăn mặt, xà phòng... mấy thứ thì tùy nhu cầu mỗi , dù ai cũng mang theo hành lý, những đồ dùng tự nhiên cũng sẵn, một mang ít thì nhận thêm. Cao Chí Bác lấy, họ mang đủ nhiều .
Sân tập rộng, ở góc sân chia thành mười hai khu vực, chuyên dùng để họ cất hành lý và chăn màn. Không thể Cao Chí Bác quả thực lo xa, ngay cả túi nilon cũng mang theo, từ lớn đến nhỏ đều , đây , túi nilon phát huy tác dụng , dùng để đựng chăn. Nhiều đồ đạc chất đống thế , ai chăn nào là của , giường nào là của .
Cao Chí Bác lấy bút một chữ "Bác" và chữ "Huy" thật to lên giường của và Hạ Dư Huy, chỉ cần mắt mù, ai cũng đây là của và Hạ Dư Huy.
Cất đồ đạc xong xuôi, Cao Chí Bác dẫn Hạ Dư Huy một gốc cây lớn bên cạnh, bảo cởi quần áo bộ quân phục rằn ri phát. Quần áo đều là dài tay dài chân, mặc bức bối đến khó thở, Hạ Dư Huy chút chịu nổi.
Cao Chí Bác xoa đầu , bắt uống một lọ dung dịch Hoắc Hương Chính Khí, để phòng ngừa lát nữa phơi nắng cảm nắng.
Bản cũng nhanh chóng quần áo, đó nhét quần áo của balo, dắt Hạ Dư Huy về phía đội của , mười hai vị huấn luyện viên đợi sẵn ở đó.
Cao Chí Bác ngẩng đầu ánh mặt trời chói chang đỉnh đầu, quân huấn, bắt đầu .