Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 177: Anh Đi Cùng Em
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:40:03
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi tuần thứ hai của năm học mới kết thúc, vô học sinh mới liền đón nhận đợt quân huấn mà họ chán ghét nhất.
Chỉ còn hai tuần nữa là đến Quốc khánh, phía nhà trường thông báo, hai tuần đầu khai giảng là để các bạn học sinh làm quen và hòa đồng với bạn bè trong lớp. Còn hai tuần tiếp theo là để giao lưu, làm quen với các bạn học ở lớp khác.
Thế nên khi quân huấn, bộ học sinh khối mười đều xáo trộn. Số lượng học sinh cùng lớp và khác lớp chia đều, mỗi nhóm tầm năm sáu quen , bởi một lớp cũng chỉ năm sáu mươi , tổng cộng mười hai lớp, hầu như đội nào cũng phân bổ theo tỷ lệ như .
Các lớp quân huấn cũng chia thành mười hai đội. Để rèn luyện ý chí cho học sinh một cách nhất, nhà trường bàn bạc từ năm ngoái, đợt quân huấn năm nay sẽ chỉ đơn thuần là huấn luyện trong khuôn viên trường nữa. Nhân dịp Quốc khánh sắp đến, họ sẽ dành hơn nửa tháng để đưa tân sinh viên huấn luyện thực tế.
Vào thứ Sáu, khi hiệu trưởng thông báo quyết định qua loa phát thanh, trong lòng ít lập tức dâng lên chút phấn khích. Không quân huấn ở trường, sẽ ?
Có sẽ đến căn cứ quân sự ? Được sống cùng một đám các bộ đội?
Hơn nửa tháng sinh hoạt tập thể bên ngoài, liệu xảy chuyện gì ngoài sức tưởng tượng nhỉ?
Nam nữ huấn luyện cùng , liệu cọ xát tia lửa mờ ám nào với thích ?
Vô vàn những ảo tưởng kiểu đó khiến ít vui sướng và sục sôi.
Hiệu trưởng dặn dò, thứ Bảy và Chủ nhật, ở nhà chuẩn thật kỹ, mang theo đầy đủ nhu yếu phẩm, bởi vì giữa chừng tuyệt đối phép về nhà.
Vừa tan học, từng tốp ba tốp năm bắt đầu bàn tán xôn xao về đợt quân huấn . Mọi rôm rả bàn xem nên mang gì, mua gì, háo hức mong chờ cuộc sống trong quân đội sẽ .
Thế nhưng, trái ngược với sự phấn khích của đám đông, Hạ Dư Huy vui. Bởi vì cứ nghĩ đến việc nửa tháng trời gặp Cao Chí Bác, liền buồn bực.
Từ nhỏ đến lớn, thời gian và Cao Chí Bác xa lâu nhất cũng từng vượt quá mười ngày, đó là xảy chuyện ở thành phố Y vài năm .
Cao Chí Bác ở bên cạnh, sẽ cảm thấy bất an.
Cao Chí Bác cũng chẳng ngờ nhà trường đưa cái chủ ý , nhưng hiệu trưởng thông báo , chắc chắn thể rút lời . Thật trong lòng Cao Chí Bác cũng cực kỳ khó chịu, từ bé đến giờ Hạ Dư Huy từng rời xa , hai duy nhất xa thì đều xảy chuyện, khỏi trong lòng Cao Chí Bác hoang mang đến mức nào.
“Hay là, chúng nữa?” Cao Chí Bác nắm tay Hạ Dư Huy, nhẹ giọng hỏi.
Hạ Dư Huy chút do dự đáp: “ hiệu trưởng , giấy chứng nhận của bệnh viện, còn mang theo cả bệnh án cũ mới duyệt.”
Cao Chí Bác nhíu mày, mấy chuyện đó dễ ợt, quan trọng là: “Bảo bối, em ?”
Nếu Hạ Dư Huy , lúc đề nghị , gật đầu cái rụp , chứ chẳng lôi chuyện giấy chứng nhận .
Thực trong lòng Hạ Dư Huy mâu thuẫn. Cậu quân huấn, khác coi thường, là thiếu gia nhà giàu thể ngọc ngà. Tuy bề ngoài trông vẻ yếu ớt, nhưng mấy năm nay, những bài huấn luyện tập cùng Cao Chí Bác trò trẻ con.
Bây giờ ngoài giờ học, hễ thời gian rảnh, Cao Chí Bác đều dẫn chạy bộ buổi sáng. Lúc rảnh rỗi ở nhà luyện quyền, dạy chút công phu tay chân. Dù đến giờ vẫn lợi hại cho cam, nhưng đỡ bốn năm chiêu của Cao Chí Bác thì vẫn dư sức.
Hơn nữa, cũng bản trở nên mạnh mẽ hơn một chút. Dù từ góc độ nào, đợt quân huấn cũng cho . Cậu bỏ cuộc.
đồng thời, đối mặt với lựa chọn xa Cao Chí Bác nửa tháng. Trái tim Hạ Dư Huy đong đưa bất định, tuy cán cân đang dần nghiêng về phía Cao Chí Bác, nhưng vẫn chút cam lòng.
Cao Chí Bác hàng chân mày đang nhíu chặt của Hạ Dư Huy, bật xoa đầu : “Muốn thì thôi, quân huấn là chuyện , rèn luyện sức khỏe mà.”
Hạ Dư Huy chằm chằm Cao Chí Bác, phụng phịu : “ em sẽ gặp nửa tháng lận.”
Cao Chí Bác nắm tay thương, ngẫm nghĩ một lát : “Hay là, chuyện với hiệu trưởng, cùng em nhé?”
Đôi mắt Hạ Dư Huy vụt sáng rực rỡ, hai mắt hưng phấn Cao Chí Bác hỏi dồn: “Thật ? Thật ?”
Cao Chí Bác dáng vẻ mừng rỡ của , mỉm gật đầu, dắt tay ngược : “Chúng đến phòng hiệu trưởng xem thầy còn ở đó .”
Hạ Dư Huy ôm chầm lấy Cao Chí Bác, mặc kệ ánh mắt của những xung quanh, ôm riết lấy hôn chụt một cái lên má: “Anh, yêu nhất đời!”
Cao Chí Bác cưng chiều vuốt ve mái tóc , dịu dàng đáp: “Anh cũng yêu em nhất.”
Hạ Dư Huy vui đến mức đôi mắt híp thành một đường chỉ.
Cao Chí Bác dắt Hạ Dư Huy đến phòng hiệu trưởng, may quá, thầy vẫn về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-177-anh-di-cung-em.html.]
Hiệu trưởng thấy hai họ liền vội vàng đón: “Chí Bác, Dương Dương, hai em tới đây? Mau .”
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy mỉm chào hỏi, cũng khách sáo mà xuống ghế sô pha bên cạnh.
Cao Chí Bác hiệu trưởng đang định rót nước, lên tiếng: “Thầy hiệu trưởng, thầy đừng khách sáo thế, đừng bận tâm ạ. Bọn em đến đây là chút chuyện bàn bạc với thầy.”
Hiệu trưởng đặt ly nước xuống, Cao Chí Bác hỏi: “Chuyện gì em?”
Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy, thẳng: “Đợt quân huấn , em xin thầy đồng ý cho em cùng Dương Dương.”
Hiệu trưởng sững , liếc Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, cũng lờ mờ hiểu vấn đề, nhưng vẫn tỏ vẻ khó xử: “Năm nay em thi đại học , bỏ lỡ bài vở nửa tháng trời . Hơn nữa với phận của em, theo e là lắm ?” Dù Cao Chí Bác cũng là một trong những nhân vật phong vân của trường, nhiều đến .
Cao Chí Bác cũng đoán hiệu trưởng sẽ đồng ý, thở dài một : “Em cũng chuyện ảnh hưởng , nhưng thầy cũng đấy, em yên tâm để Dương Dương ở bên ngoài một lâu như . Lúc quân huấn, va chạm trầy xước là chuyện khó tránh khỏi. Vốn dĩ em định bảo Dương Dương đừng , nhưng em khác coi thường, cho rằng em chỉ là thiếu gia cành vàng lá ngọc, nên nằng nặc đòi , em cũng hết cách. thầy cũng , Dương Dương tính tình hướng nội, chắc chắn sẽ chủ động bắt chuyện với khác. Lỡ lúc đó va vấp gì, xước xát chỗ khác thì , nhưng lỡ thương ở tay, xử lý kịp thời thì làm ? Tuy vết thương nhỏ chẳng ảnh hưởng gì mấy, nhưng thời tiết nóng nực thế , nếu xử lý ngay, mưng mủ, sưng viêm là chuyện bình thường. Lỡ để sẹo, hoặc là...”
“Được , , .”
Cao Chí Bác còn hết câu, hiệu trưởng xua tay ngắt lời.
Nói dông dài nãy giờ, hóa là dọn đường cho câu chốt hạ phía .
Đôi tay của Hạ Dư Huy chính là điểm yếu chí mạng của ông, Cao Chí Bác cứ nhắm ngay chỗ hiểm mà đâm. Ai bảo đôi tay đó quý giá quá làm chi. Đừng là hiệu trưởng, ngay cả Chủ tịch Z quốc cũng nâng như nâng trứng, bởi vì đây thể sẽ trở thành tấm huy chương vinh quang của Z quốc trong tương lai.
Hiệu trưởng Cao Chí Bác, bất đắc dĩ thở dài: “Thôi , em cứ theo . Tôi dám lấy đôi tay bảo bối đó làm trò đùa , nhưng thì em bảo vệ đôi tay đó cho cẩn thận . Lúc về mà sứt mẻ gì, lôi em hỏi tội đấy! Còn nữa, , nếu kỳ thi khảo sát tháng em rớt khỏi top 10, thì tự vác xác đến nhận phạt .”
Cao Chí Bác đáp: “Thầy yên tâm, sẽ ngày đó ạ.”
Hiệu trưởng hừ một tiếng: “Còn chuyện gì nữa ?”
Cao Chí Bác dắt Hạ Dư Huy dậy: “Dạ hết , bọn em làm phiền thầy nữa, chào thầy ạ.”
Hiệu trưởng xua tay, đuổi khéo hai mau .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cao Chí Bác mãn nguyện kéo theo Hạ Dư Huy cũng đang vui vẻ kém bước khỏi phòng hiệu trưởng.
Hạ Dư Huy nắm tay Cao Chí Bác, đung đưa tới lui, vui vẻ đến mức miệng bắt đầu ngân nga giai điệu bài hát. Tuy vẫn là bài "You are my sunshine" quen thuộc, nhưng âm điệu ngập tràn hương vị hạnh phúc ngọt ngào.
Về đến nhà, Hạ Dư Huy lôi vali , hỏi Cao Chí Bác xem họ cần mang theo những gì.
Cao Chí Bác ngẫm nghĩ một lát, quyết định siêu thị một chuyến.
Đồ dùng mang quân huấn thực cần quá nhiều, chủ yếu là đồ dùng sinh hoạt, quần áo thì cần mang vì mặc quân phục. Thế nên chỉ cần mang theo quần lót và tất để là đủ.
Thuốc chống muỗi và t.h.u.ố.c bôi mang nhiều một chút, ở nơi hoang dã bao nhiêu muỗi. Bị đốt một phát là sưng một cục, đau ngứa.
Còn cả kem chống nắng nữa, nắng gắt thế , nếu bôi kem chống nắng mà phơi nắng, Cao Chí Bác dám cá đầy nửa tiếng, da chắc chắn sẽ cháy nắng. Đến lúc đó bong tróc, sưng đỏ, viêm nhiễm, đúng là hành hạ đến c.h.ế.t. Thế nên đây là vật dụng bắt buộc khi quân huấn.
Không chỉ kem chống nắng, Cao Chí Bác còn định mua thêm một sản phẩm dưỡng ẩm chăm sóc da mà phụ nữ dùng. Dù nếu bảo vệ da cẩn thận, khó phục hồi.
Hắn thì cũng , nhưng tuyệt đối thể để Hạ Dư Huy chịu khổ.
Dầu gội, kem đ.á.n.h răng, bàn chải, khăn mặt, xà phòng... một loạt đồ dùng cũng mua cả đống. Ngoài , Cao Chí Bác còn mua thêm một thứ mà cho là thể sẽ cần đến.
Ví dụ như đèn pin, kéo nhỏ, diêm, lương khô... đủ thứ hầm bà lằng Cao Chí Bác đều gom một ít.
Đến lúc về nhà sắp xếp, một cái vali to đùng thế mà nhét hết, lấy thêm một cái balo lớn mới đựng xuể.
Về nhà, kể chuyện cho Cao má má , còn bày một loạt đồ đạc cho bà xem qua, hỏi xem còn cần mang thêm gì .
Cao má má hỏi, mang điện thoại đồ ăn vặt gì ?
Cao Chí Bác lắc đầu, đợt huấn luyện dã ngoại chắc chắn đơn giản như những quân huấn , điện thoại với đồ ăn vặt thì đừng hòng, mang kiểu gì cũng tịch thu, thà mang còn hơn, đỡ vướng víu.
Cao má má nghĩ cũng , bà cẩn thận kiểm tra vali một lượt, chằm chằm đống kem chống nắng và đồ dưỡng da hồi lâu, lập tức chạy phòng ngủ lấy một xấp mặt nạ: “Nếu mấy thứ đồ dưỡng da xài thì hai đứa đắp mặt nạ , mặt nạ cất công nhờ mua từ H quốc về đấy, xài thích cực kỳ.”
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy chằm chằm đống mặt nạ nửa ngày, mới lẳng lặng nhận lấy nhét vali. Nếu mấy món đồ dưỡng da mua thật sự vô dụng, thì... đắp mặt nạ .