Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 139: Ba Bà Cháu
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:56
Lượt xem: 106
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Dư Huy thấy phần lớn chiếc ô đều nghiêng về phía , liền đưa tay đẩy cán ô về phía Cao Chí Bác.
Không Cao Chí Bác mua một chiếc ô to hơn, mà là cửa hàng tạp hóa gần trường nhất chỉ bán loại ô cỡ .
Hạ Dư Huy đẩy ô, Cao Chí Bác hề nhúc nhích. Hắn dùng tay nắm lấy tay , : "Ngoan, đừng động."
Hạ Dư Huy vẫn đẩy: "Người ướt hết kìa."
Cao Chí Bác đáp: "Vốn dĩ ướt mà."
Hạ Dư Huy bĩu môi: "Vậy che ô qua bên đó một chút ."
"Tại , thế ."
"Anh..."
"Ngoan, chúng sắp về đến nhà . Người ướt, ướt thêm chút nữa cũng chẳng , lát nữa về nhà đảm bảo sẽ tắm ngay, ?"
"Vậy cũng uống một bát canh gừng."
"Được, bảo bối đích nấu nhé?"
" để cạnh canh chừng, nếu lát nữa cháy nhà thì làm ."
"Anh!"
"Hehe..."
Sau khi Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy về đến nhà, Hạ Dư Huy vội vàng đẩy Cao Chí Bác phòng tắm, đó tự chạy nấu canh gừng. Cao má má bên cạnh hướng dẫn Hạ Dư Huy cách làm, may mà canh gừng dễ nấu. Dù , nhà bếp cũng Hạ Dư Huy làm cho lộn xộn tung phèng. Cao má má sâu sắc cảm thấy việc Cao Chí Bác cho Hạ Dư Huy bếp là một quyết định vô cùng sáng suốt.
Cao Chí Bác ngâm trong bồn tắm, làn da lạnh ngắt nháy mắt nóng lên. Hắn thoải mái thả lỏng các cơ bắp, thật dễ chịu.
Tuy nóng, nhưng khi mồ hôi từ lỗ chân lông toát , lập tức trở nên thư thái.
Liếc giá treo quần áo trống trơn, khóe miệng Cao Chí Bác cong lên một nụ . Vừa nãy Hạ Dư Huy đẩy thẳng đây, đồ ngủ các thứ đều kịp lấy.
Hắn nhắm mắt , tiếp tục ngâm .
Khi Hạ Dư Huy bưng canh gừng lên, Cao Chí Bác vẫn đang ngâm trong bồn tắm.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hạ Dư Huy hét lên: "Anh! Bao lâu , còn ngâm nữa."
Cao Chí Bác : "Chưa mang quần áo ."
Hạ Dư Huy lườm một cái, lấy đồ ngủ, nhưng tay Cao Chí Bác tóm chặt.
Cậu kinh hô một tiếng, canh gừng trong tay suýt nữa thì sánh ngoài.
Hạ Dư Huy bực: "Anh!"
Cao Chí Bác hì hì: "Không cho uống bát canh gừng , lát nữa cảm lạnh thì ?"
Hạ Dư Huy tức c.h.ế.t , kẻ đang trần truồng trong bồn tắm, mặt ửng đỏ. Rõ ràng mười mấy năm , nào cũng thấy hổ thế .
Khóe miệng Cao Chí Bác cong lên một nụ , Hạ Dư Huy thẹn quá hóa giận, đưa bát canh gừng cho .
Cao Chí Bác nhận, Hạ Dư Huy : "Bảo bối đút cho ?"
Hạ Dư Huy hừ một tiếng: "Tự uống ."
Cao Chí Bác ăn vạ: "Em đút thì uống."
Hạ Dư Huy tức điên, bộ dạng tủm tỉm của Cao Chí Bác mà nghiến răng nghiến lợi.
Cậu đành thổi thổi, đưa bát đến bên miệng Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác vẫn uống, chằm chằm môi Hạ Dư Huy, : "Anh đút cho , dùng tay, mà là..."
Bị ánh mắt nóng rực của Cao Chí Bác chằm chằm, Hạ Dư Huy lập tức cảm thấy môi nóng ran, giống như mỗi Cao Chí Bác hôn . Tai và mặt dần đỏ bừng, lan xuống tận chiếc cổ trắng ngần.
Cao Chí Bác cũng thấy, khóe miệng nhếch lên một nụ tà ác, chằm chằm, ánh mắt còn nóng bỏng hơn lúc nãy.
Hạ Dư Huy hổ đến mức lập tức hớp một ngụm canh gừng, áp thẳng môi Cao Chí Bác mà hôn xuống.
Hương vị canh gừng cay nồng lan tỏa trong miệng hai , Cao Chí Bác nuốt trọn ngụm canh gừng trong miệng Hạ Dư Huy, ôm lấy eo , chiếc lưỡi bá đạo quấn quýt lấy lưỡi .
Đến khi Cao Chí Bác thỏa mãn buông , môi Hạ Dư Huy nóng ran, mặt cũng nóng bừng, là do canh gừng là do nụ hôn của Cao Chí Bác.
Nhìn Cao Chí Bác thong thả uống cạn chỗ canh gừng còn , Hạ Dư Huy mới cầm bát hầm hầm ngoài.
Cao Chí Bác mỉm bước khỏi bồn tắm, mặc quần áo t.ử tế, dỗ dành cục cưng đang xù lông của .
Hạ Dư Huy sô pha, gặm dưa hấu. Cao Chí Bác xuống ôm chầm lấy . Hạ Dư Huy hừ hừ hai tiếng, tỏ vẻ vui.
Cao Chí Bác ghé sát c.ắ.n một miếng dưa hấu tay Hạ Dư Huy: "Ừm, ngọt thật!"
Hạ Dư Huy đầu lườm , Cao Chí Bác với vẻ mặt vô tội.
Hạ Dư Huy đầu c.ắ.n mạnh một miếng dưa hấu, kết quả dưa hấu nhiều nước quá, chảy dọc theo khóe miệng xuống.
Cậu kịp lấy giấy lau, Cao Chí Bác trực tiếp l.i.ế.m sạch sành sanh.
Hạ Dư Huy phắt Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác còn cố ý thè lưỡi l.i.ế.m môi: "Ngọt."
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, đột nhiên bật , phập phập gặm sạch miếng dưa hấu trong tay, để vỏ dưa đưa cho Cao Chí Bác : "Ăn , ngọt lắm."
Cao Chí Bác liếc miếng dưa hấu Hạ Dư Huy gặm sạch bách, bình thản nhận lấy. Hắn c.ắ.n một miếng, phần cùi trắng tuy vị gì, nhưng cũng đến nỗi khó ăn, hơn nữa còn vị dưa hấu nhàn nhạt và hương thơm thanh mát của trái cây.
Hắn gật gù : "Cũng tồi."
Hạ Dư Huy trừng mắt Cao Chí Bác, lúc định c.ắ.n thêm miếng nữa, liền giật lấy, ném thùng rác.
Cao Chí Bác ôm lòng, hôn một cái: "Ngọt quá, ăn thêm miếng nữa nhé?"
Hạ Dư Huy lấy một miếng đưa cho Cao Chí Bác, Cao Chí Bác : "Em ăn một miếng ."
Hạ Dư Huy c.ắ.n một miếng phần chóp ngọt nhất của miếng dưa, đó đưa phần còn cho Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác cầm lấy ăn ngon lành.
Khóe miệng Hạ Dư Huy lén lút cong lên một nụ .
Cao Chí Bác lập tức thấy.
Hạ Dư Huy thấy Cao Chí Bác , lập tức xị mặt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-139-ba-ba-chau.html.]
Cao Chí Bác phì thành tiếng.
Hạ Dư Huy lườm Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác cúi đầu tiếp tục ăn dưa hấu, nhưng bờ vai run rẩy tố cáo ý thể kìm nén của lúc .
Hạ Dư Huy lấy chân đạp Cao Chí Bác, Cao Chí Bác tóm gọn lấy. Thuận tay sờ soạng một cái.
Hạ Dư Huy hất tay .
Cao Chí Bác ôm bàn chân Hạ Dư Huy , : "Vợ nhỏ, móng chân dài ."
Hạ Dư Huy thử, hình như đúng là .
Cao Chí Bác tìm bấm móng tay trong ngăn kéo bàn , nắn nót ngón chân Hạ Dư Huy, bắt đầu cắt.
Hạ Dư Huy ngả , tựa sô pha, dáng vẻ Cao Chí Bác cắt móng chân cho , khóe miệng mang theo ý .
Cao Chí Bác tỉ mỉ cắt móng chân cho Hạ Dư Huy, những việc làm bao nhiêu , sớm quen tay việc. Cắt móng, dũa móng, xong ngón đổi sang ngón khác tiếp tục cắt.
Đợi đến khi móng của cả hai bàn chân đều cắt sạch sẽ, Cao Chí Bác ôm chân Hạ Dư Huy hôn thẳng một cái.
Hạ Dư Huy rụt chân , : "Bẩn c.h.ế.t , về còn rửa chân đấy!"
Cao Chí Bác ha hả: "Bẩn chỗ nào, bảo bối nhà chỗ nào cũng thơm."
Hạ Dư Huy bật , : "Mau rửa tay ."
Cao Chí Bác sáp gần Hạ Dư Huy : "Cho phần thưởng ."
Hạ Dư Huy ngửa đầu , nhíu mày với vẻ mặt ghét bỏ: "Không , hôn chân em xong, em còn rửa."
Cao Chí Bác bĩu môi: "Vợ nhỏ chê ."
Hạ Dư Huy gật đầu: "Ừ, chê ."
Cao Chí Bác Hạ Dư Huy với vẻ đáng thương: "Anh buồn quá, đau khổ quá, tim đau quá."
Hạ Dư Huy cuối cùng nhịn , phì thành tiếng, sáp tới hôn một cái lên môi Cao Chí Bác: "Còn buồn, còn đau khổ, còn đau tim nữa ?"
"Không buồn, đau khổ, đau tim nữa."
"Vậy còn mau rửa tay."
"Tuân lệnh!"
Hạ Dư Huy bóng lưng Cao Chí Bác, liếc móng chân cắt gọn gàng của , đưa tay sờ sờ, khóe miệng nở một nụ .
Cao nãi nãi ngủ trưa dậy, xuống cạnh Hạ Dư Huy, ngáp một cái, cầm miếng dưa hấu bàn hỏi: "Cháu ngoan, ngọt ?"
Hạ Dư Huy cũng lấy một miếng ăn, gật đầu: "Ngọt ạ."
Cao nãi nãi c.ắ.n một miếng hỏi: "Cháu đích tôn ?"
"Đi rửa tay ạ."
"Con ch.ó giống hệt con ch.ó nhà Lý nãi nãi."
"Nội ơi, đó là sói."
"..."
"Cháu ngoan, cháu xem con hổ con đáng yêu kìa."
"Vâng ạ."
"Sau đợi cháu tiền, bảo nó mua một con về cho cháu chơi."
" cháu thích báo hơn."
"Vậy mua cả hai."
"Vâng."
" nhỡ chúng đ.á.n.h thì ? Cháu xem báo dữ hơn hổ dữ hơn?"
"Cháu , bảo mua về thử là ngay ạ."
"Ừm, bà nghĩ hổ sẽ thắng. Chẳng hổ là chúa tể sơn lâm ?"
" báo cũng lợi hại mà."
" bà vẫn thấy hổ lợi hại hơn."
"... Báo lợi hại hơn."
"Hổ lợi hại hơn."
"Báo lợi hại hơn."
"Hổ."
"Báo."
Cao Chí Bác rửa tay xong , liền thấy hai bà cháu sô pha, mỗi cầm một miếng dưa hấu, c.ắ.n từng miếng từng miếng, miệng lẩm bẩm "báo", "hổ", "báo", "hổ".
Cao nãi nãi thấy Cao Chí Bác, lập tức gọi: "Cháu đích tôn, cháu qua đây."
Trong lòng Cao Chí Bác dâng lên một dự cảm chẳng lành, bước tới giữa hai , cách ly chiến hỏa.
Cao nãi nãi hỏi: "Cháu xem, hổ lợi hại báo lợi hại? Bà hổ lợi hại, cháu ngoan cứ khăng khăng là báo, hứ." Hạ Dư Huy ở bên cạnh nhỏ: "Rõ ràng là báo lợi hại hơn."
Cao nãi nãi vỗ Cao Chí Bác một cái : "Cháu đích tôn, cháu xem, con nào lợi hại."
Cao Chí Bác ánh mắt chằm chằm của Cao nãi nãi và Hạ Dư Huy, đầu chương trình thế giới động vật tivi. Bình thản lên tiếng: "Cháu thấy sói lợi hại hơn."
Cao nãi nãi vui, chỉ tivi : "Sói lợi hại chỗ nào, yếu xìu, nhỏ bé, hổ tát một cái là c.h.ế.t tươi. Hổ lợi hại nhất."
Hạ Dư Huy cũng gật đầu đồng tình: "Báo c.ắ.n một cái là c.h.ế.t. Báo lợi hại nhất."
Cao Chí Bác thản nhiên : "Ừm, sói lợi hại."
Vốn dĩ định giải quyết thắng thua giữa hổ và báo, giờ đây cuộc chiến của Cao nãi nãi và Hạ Dư Huy nâng cấp thành ba con: hổ, báo, sói.
Cao má má chợ về, thấy ba sô pha đang tranh luận "hổ", "báo", "sói", vẻ mặt đầy khó hiểu. Sau đó bà thấy Cao nãi nãi hỏi : "Con dâu, hổ, báo, sói. Con nào lợi hại?"
Cao má má ngơ ngác, Cao nãi nãi : "Con thấy sư t.ử lợi hại hơn..."
Cuối cùng, cuộc thi tranh bá rừng xanh , từ hai con hổ và báo, biến thành bốn con hổ, báo, sói, sư tử, kết cục bất phân thắng bại.