Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 123: Rèn Luyện Thân Thể
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:28
Lượt xem: 131
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Đại Tráng vẫn tuân thủ "giao ước" với Cao Chí Bác, ngoan ngoãn đến trường học.
Ngay ngày hôm , Hà má má gọi điện đến một tràng dài những lời cảm kích, còn hẹn thứ Sáu đợi Hà Đại Tráng tan học, hai gia đình sẽ cùng ngoài ăn một bữa cơm.
Vốn dĩ Cao má má định từ chối, nhưng Hà má má quá nhiều, cuối cùng bà cũng đành nhận lời.
Cao nãi nãi thích đến những nơi ồn ào nên chạy sang nhà Trương nãi nãi hàng xóm chơi.
Cao ba ba và Hạ ba ba cũng đích Hà ba ba mời đến. Hai gia đình cùng ăn một bữa cơm khá vui vẻ.
Hà Đại Tráng cứ cúi gầm mặt lặng lẽ ăn cơm, chủ động một lời nào. Ai hỏi gì thì gã mới trả lời ngắn gọn một câu.
Hà ba ba còn bàn bạc một mối làm ăn với Cao ba ba. Tuy lớn, nhưng vô hình trung kéo gần cách giữa hai gia đình.
Dạo Cao Chí Bác đang kèm cặp Hạ Dư Huy học bù những bài vở bỏ lỡ trong học kỳ , đồng thời ôn tập những kiến thức nắm vững đó. Cuối cùng cũng coi như học xong trọn vẹn chương trình học kỳ hai lớp 8.
Đến kỳ thi cuối kỳ, Hạ Dư Huy cũng chen chân top 20 của lớp, khiến ít cảm thán: Có một trai thiên tài đúng là sướng thật. Không cần đến trường học mà vẫn lọt top 20. Giá như họ cũng một trai như thế thì mấy.
Tất nhiên Cao Chí Bác cũng thoát khỏi phận thi cuối kỳ. cũng chẳng khiến ai thất vọng kỳ vọng quá mức, vẫn vững vàng trong top 10 khối.
Hướng Diệp lâu ngày gặp Cao Chí Bác, bá vai bá cổ liến thoắng ngừng. Còn vài bạn chơi khá với Cao Chí Bác cũng tụ tập . Hướng Diệp khoe dạo mới đổi bạn gái, định sẽ yêu đương nghiêm túc một trận. Cao Chí Bác lười để ý đến , nào yêu đương chả câu . Hướng Diệp một mực khẳng định là thật lòng.
Những khác cũng kể lể chuyện của , còn rủ Cao Chí Bác nghỉ hè cùng chơi. Cao Chí Bác tìm cớ từ chối, bảo đó chơi về nhớ mang đặc sản làm quà. Mọi lập tức hùa theo trêu chọc.
Số môn thi của cấp hai ít hơn cấp ba, Hạ Dư Huy và Lâm Hữu thi xong liền đến cổng khu cấp ba đợi Cao Chí Bác và Hướng Diệp.
Cao Chí Bác từ xa thấy Hạ Dư Huy, vội vàng chạy tới.
Hướng Diệp ở phía c.h.ử.i ầm lên: “Người bảo vợ quên em, mày thì em trai quên em.”
Một cạnh phá lên: “Người là em ruột, mày tính là cái thá gì?”
Cả đám lập tức ồ lên. Hướng Diệp giơ ngón giữa về phía nọ chạy theo.
Hắn vươn tay ôm chầm lấy Lâm Hữu đang lưng Hạ Dư Huy lòng, bắt đầu vò đầu bứt tai . Hắn chọc chọc má Lâm Hữu, hỏi: “Đồ ngốc, đến tìm ?”
Lâm Hữu đỏ mặt, chẳng là vì câu của Hướng Diệp vì vò đến mức đỏ ửng. Cậu cúi gầm mặt gật đầu.
Hướng Diệp ha hả, tựa cằm lên đỉnh đầu Lâm Hữu : “Vẫn là em ngoan nhất, chẳng bù cho thằng Mạnh Hạo, rõ ràng học cùng lớp với em mà chẳng thấy mặt mũi nó đến thăm .”
Cao Chí Bác nắm tay Hạ Dư Huy, ủ bàn tay lạnh ngắt của túi áo , Lâm Hữu hỏi: “Tiểu Hữu, em về cùng bọn ?”
Hướng Diệp ôm chặt Lâm Hữu, Cao Chí Bác: “Em về cùng mày , mày tự mà ân ân ái ái với em trai bảo bối của mày , bọn tao cũng tìm chỗ tâm tình chứ.”
Cao Chí Bác liếc một cái: “Vậy bọn tao về đây.”
Lâm Hữu đỏ mặt gật đầu.
Nhìn Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy khuất, Hướng Diệp cũng khoác vai Lâm Hữu : “Chúng ăn chút gì , em ăn gì?”
“Gì cũng ạ.”
“Ăn đùi gà rán ?”
“Được ạ.”
“Thế ăn thịt xiên nướng nhé?”
“Được ạ.”
“Cánh gà nướng thì ?”
“Được ạ.”
“Cá viên chiên?”
“Được ạ.”
“Kem nhé?”
“Được ạ.”
“Vậy... ăn em nhé?”
“...”
“Sao trả lời, ?”
“... Được ạ.”
“Haha, đồ ngốc.”
Kỳ nghỉ đông chẳng mấy chốc đến. Mùa đông năm nay lạnh bằng năm ngoái. Thỉnh thoảng Hạ Dư Huy rảnh rỗi vẫn cùng Cao má má chợ mua thức ăn. Cao Chí Bác vốn đang đắn đo một chuyện: Kể từ vụ bắt cóc , luôn suy nghĩ xem nên bắt đầu rèn luyện thể lực cho Hạ Dư Huy, dạy chút võ phòng . Tuy mong thể lấy một địch mười, nhưng ít nhất cũng khả năng tự vệ. Dù kẻ nào mắt dám trêu chọc , cũng sức phản kháng.
Thực Cao Chí Bác suy nghĩ vấn đề từ lâu , nhưng vẫn luôn gác ở giai đoạn cân nhắc.
Đã gần ba năm đến chỗ Ngũ Thắng. Hồi đến đó học võ, Hạ Dư Huy còn quá nhỏ, hơn nữa sức khỏe yếu, việc học võ phù hợp với .
Sau , kể từ khi chuyện của Cao má má qua , gần như dính lấy Hạ Dư Huy như hình với bóng. dù , những chuyện nên xảy vẫn cứ xảy .
Hiện tại Hạ Dư Huy mười ba tuổi, Cao Chí Bác cảm thấy đến lúc thể bắt đầu rèn luyện thể, học chút võ thuật .
Buổi tối, ôm Hạ Dư Huy hỏi: “Bảo bối, học chút võ phòng ?”
Hạ Dư Huy lập tức gật đầu lia lịa . Khuôn mặt tràn ngập vẻ hưng phấn: “Anh, em học, em học!”
Cậu học võ, cũng trở nên lợi hại như trai. Dù làm như , nhưng ít nhất nếu lỡ xảy chuyện bắt cóc tương tự, sẽ trở thành gánh nặng của Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy: “Vậy sáng mai dậy chạy bộ cùng nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-123-ren-luyen-than-the.html.]
Hạ Dư Huy lập tức gật đầu như gà mổ thóc, liên tục : “Vâng, .”
Cao Chí Bác mỉm , hôn chụt lên môi Hạ Dư Huy một cái: “Vậy chúng ngủ thôi.”
“Vâng, .”
Sáng hôm , trời còn sáng Hạ Dư Huy Cao Chí Bác lay tỉnh.
“Bảo bối, dậy thôi.”
Hạ Dư Huy hừ hừ hai tiếng, trở , vùi đầu chăn ngủ tiếp.
Cao Chí Bác bật vỗ vỗ m.ô.n.g : “Dậy nào, hôm qua ai bảo chạy bộ cùng hả?”
Hạ Dư Huy thò đầu khỏi chăn, mắt nhắm mắt mở Cao Chí Bác. Giọng ngái ngủ mềm mại cất lên: “Anh...”
Trái tim Cao Chí Bác bỗng chốc mềm nhũn, cúi đầu hôn lên môi Hạ Dư Huy hỏi: “Có dậy nào?”
Hạ Dư Huy "" một tiếng, dụi dụi mắt lồm cồm bò dậy.
Rửa mặt xong, đôi mắt ngái ngủ mới tỉnh táo hơn đôi chút.
Cao Chí Bác lấy một bộ đồ thể thao màu xanh lam mặc cho Hạ Dư Huy, bản cũng mặc một bộ y hệt. Một lớn một nhỏ, trông hệt như đồ đôi.
Hạ Dư Huy hai trong gương, mắt cong cong, nắm lấy tay Cao Chí Bác : “Anh, thôi.”
Cao Chí Bác "ừ" một tiếng, dắt tay ngoài.
Trời vẫn sáng hẳn, cả trấn Thanh Phong chìm trong màn sương mù mờ ảo. Không khí buổi sớm mai chút ẩm ướt, nhưng vô cùng trong lành. Nhắm mắt hít sâu một , là hương vị của thiên nhiên, vương chút bụi bặm, khiến cả con như gột rửa, tươi mới hẳn lên.
Hạ Dư Huy hít một thật sâu. Cậu bao giờ dậy sớm thế , nên cũng bao giờ rằng, hóa khí ở trấn Thanh Phong trong lành đến .
Cao Chí Bác cũng hít sâu vài , hỏi Hạ Dư Huy: “Thế nào? Không khí buổi sáng tuyệt lắm đúng .”
Hạ Dư Huy gật đầu: “Vâng, dễ chịu lắm ạ.”
Cao Chí Bác ha hả, dắt tay Hạ Dư Huy : “Chúng chạy từ từ thôi, hôm nay chỉ chạy từ nhà đến nhà Viên gia gia, từ đó vòng về. Chắc cũng tầm bốn cây đấy.”
Hạ Dư Huy gật đầu: “Vâng.”
Cao Chí Bác chạy bên cạnh Hạ Dư Huy, chỉ cho cách điều chỉnh nhịp thở để bước chân nhẹ nhàng hơn, mất sức.
Hạ Dư Huy làm theo cách Cao Chí Bác dạy, hai bước hít một , hai bước thở một , phối hợp nhịp nhàng với nhịp độ của bản . Lúc đầu còn đỡ, Hạ Dư Huy vẫn miễn cưỡng theo kịp bước chân của Cao Chí Bác. từ lúc vòng từ nhà Viên gia gia trở về, dần dần chậm .
Cao Chí Bác chạy bên cạnh cổ vũ , nhắc nhở đừng làm rối nhịp thở.
Hạ Dư Huy cố gắng điều chỉnh nhịp thở, nhưng càng lúc càng theo kịp nhịp bước chân, cuối cùng chỉ thở hồng hộc chạy thục mạng về phía . Vất vả lắm mới về đến cửa nhà, Hạ Dư Huy mệt đến mức chỉ phịch xuống đất. Cao Chí Bác vội vàng kéo , bắt bộ tại chỗ một lát mới dắt nhà.
Vừa đến nhà, Hạ Dư Huy liền bẹp xuống sô pha, tựa lưng ghế thở dốc.
Cao Chí Bác rót cho một cốc nước ấm, bảo uống một ngụm cho đỡ mệt.
Cao má má từ trong bếp bước , thấy Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác liền ngạc nhiên hỏi: “Hai đứa chạy bộ đấy ?”
Cao Chí Bác xổm sô pha, bóp chân thư giãn cơ bắp cho Hạ Dư Huy, "" một tiếng.
Cao má má Hạ Dư Huy mệt đến mức thở , xót xa hỏi: “Chạy bao xa , Dương Dương mệt kìa.”
“Đến nhà Viên gia gia ạ.”
“Xa thế cơ .”
“Không xa ạ.”
Thực Cao má má cũng thấy xa, nhưng bộ dạng mệt mỏi của Hạ Dư Huy, bà vẫn thấy xót. Dù , bà cũng Cao Chí Bác làm thế là vì cho Hạ Dư Huy, đành an ủi: “Mới bắt đầu thì mệt chút, quen sẽ đỡ thôi, Dương Dương nhà chúng là cừ nhất.”
Hạ Dư Huy gật đầu: “Linh má má, dì đừng lo cho con, con , nghỉ một lát là khỏe ngay ạ.”
“Ừ, nghỉ ngơi cho khỏe ăn sáng nhé.”
“Vâng ạ.”
Hạ Dư Huy lấy nhịp thở, cử động chân : “Được , em .”
Cao Chí Bác "ừ" một tiếng, dậy rướn hôn chụt lên môi Hạ Dư Huy: “Bảo bối hôm nay giỏi lắm, kiên trì đến phút cuối cùng.”
Hạ Dư Huy đẩy mặt Cao Chí Bác , mặt đỏ bừng, dậy : “Em sẽ từ từ theo kịp bước chân của .”
Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy: “Ừ, đợi em.”
“Dương Dương. Bác Nhi, ăn cơm thôi.”
“Ra ngay ạ.”
Cao Chí Bác hôn chụt lên môi Hạ Dư Huy một cái, : “Đây là phần thưởng cho ngày hôm nay.”
Mặc dù buổi tối Cao Chí Bác bóp chân cho Hạ Dư Huy thêm một nữa, nhưng sáng hôm ngủ dậy, Hạ Dư Huy vẫn cảm thấy hai chân nhức mỏi kinh khủng.
Cao Chí Bác xót xa xoa đầu : “Cố gắng thích nghi vài ngày, vài ngày nữa là thôi.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hạ Dư Huy gật đầu, Cao Chí Bác với ánh mắt kiên định: “Em sẽ kiên trì.”
Rõ ràng vẫn là quãng đường , nhưng Hạ Dư Huy cảm thấy hôm nay dường như ngắn hơn hôm qua một chút.
vẫn mệt, hơn nữa hai chân mỏi nặng trĩu, cứ như buộc thêm tảng đá, khiến bước vô cùng khó khăn.
Khó khăn lắm mới về đến nhà, lập tức bẹp xuống sô pha.
Cúi đầu Cao Chí Bác đang bóp chân cho , Hạ Dư Huy thầm nắm chặt tay. Cậu nhất định kiên trì, dù khổ mệt đến , cũng kiên trì đến cùng.