Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 121: Lời Cầu Xin Của Hà Mẹ
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:26
Lượt xem: 148
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ khi Lã Lương rằng nếu lọt top 3 cuộc thi dương cầm thiếu niên quốc năm sẽ cơ hội tham dự giải đấu ICPC kỳ tới, tần suất luyện đàn của Hạ Dư Huy rõ ràng tăng lên đáng kể.
Tuy nhiên, cũng chỉ là tăng lên một chút mà thôi, phần lớn thời gian vẫn dính lấy Cao Chí Bác như hình với bóng.
Thỉnh thoảng Cao má má hai em dính như sam cũng thấy ngán ngẩm. Bà thầm nghĩ, hai đứa dính lấy từ nhỏ đến lớn mười mấy năm trời , thấy chán ?
Tất nhiên, câu trả lời cho thắc mắc trong lòng bà chính là cảnh Cao Chí Bác ôm chầm lấy Hạ Dư Huy hôn chụt một cái rõ kêu.
Cao má má day trán, bỏ . Thế giới của giới trẻ bây giờ, bà hiểu nổi.
Hôm nay, nhà họ đón một vị khách mà ai ngờ tới: Mẹ của Hà Đại Tráng.
Bà ngoài cửa, nụ chút gượng gạo: “Chào Cao phu nhân, xin vì mạo đến làm phiền.”
Cao má má sững sờ mất ba bốn giây mới phản ứng , vội vàng mời nhà.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy cũng ngờ Hà má má đến, trong lòng ngạc nhiên khó hiểu.
ngoài miệng vẫn lễ phép chào hỏi: “Cháu chào Hà dì.”
Hà má má gật đầu, Hạ Dư Huy với ánh mắt chất chứa vô vàn cảm xúc phức tạp.
Cao má má mời Hà má má xuống sô pha, vội vàng pha .
“Xin chị, chị đến nên chỉ pha tạm ấm , chị đừng chê nhé.”
Hà má má lắc đầu: “Là quá mạo , mong Cao phu nhân đừng trách.”
“Đâu , .” Cao má má , rót một chén cho Hà má má : “Chuyện của Dương Dương chúng vẫn đến nhà cảm ơn, ngờ Hà phu nhân đến , thật ngại quá. Dạo nhà cũng bận rộn quá, mãi sắp xếp thời gian, mong chị bỏ qua cho.”
Lần Hà Đại Tráng vì chuyện của Hạ Dư Huy mà nhập viện, hai nhà Cao - Hạ vẫn luôn ghi nhớ trong lòng. Vốn định đến nhà cảm ơn, nhưng nhà họ Hà dường như dính dáng đến họ nên tìm cớ từ chối. Vì , gặp mặt giữa hai nhà thực ít nhiều cũng chút gượng gạo.
Hà má má cũng nhớ chuyện từ chối nhà họ Cao - Hạ đến thăm , nụ càng thêm gượng gạo: “Xin chị, hôm đó nhà thực sự việc bận, chỗ nào đắc tội mong chị lượng thứ.”
Cao má má xòa: “Đâu , .”
“Cuộc thi chúng cũng xem , Dương Dương, chúc mừng cháu.”
“Cháu cảm ơn.” Hạ Dư Huy chằm chằm Hà má má, vô cùng thắc mắc tại bà đến nhà .
“Hà phu nhân hôm nay đến đây là việc...”
Khóe môi Hà má má cứng đờ, bà bưng chén lên nhấp một ngụm, Cao má má : “Tôi đến là nhờ Dương Dương giúp một việc.”
Hạ Dư Huy kinh ngạc Hà má má. Cậu nhầm chứ, nhờ giúp? Không bà luôn mong tránh xa con trai bà càng xa càng ?
Biểu cảm của Hạ Dư Huy hề che giấu, khiến Hà má má chút bối rối.
Cao má má cũng ngạc nhiên, nhưng vẫn hỏi: “Không là chuyện gì chị?”
Hà má má ho khan một tiếng để che giấu sự bối rối, vẻ mặt xót xa : “Đại Tráng nhà làm , từ lúc xuất viện cứ liên tục cúp học. Ban đầu chỉ vài một tuần, nhưng bây giờ thằng bé thậm chí thèm đến trường nữa, suốt ngày lêu lổng với đám lưu manh. Tôi và bà nội nó hết cách, đ.á.n.h thì xót, mắng thì nó . Ba nó nóng tính, chuyện là lôi đánh. Hôm qua hai ba con cãi to, ba nó tức quá nhốt nó , đến giờ thằng bé vẫn chịu nhận .”
Hà má má đến đây thì bật , bà Cao má má: “Đại Tráng nhà như . Tuy nghịch ngợm, nhưng bao giờ khiến sợ hãi như bây giờ. Rốt cuộc thằng bé làm ? Tại biến thành thế .”
Cao má má cũng ngạc nhiên, lúc mới nhớ gặp Hà Đại Tráng bà cũng từng hỏi chuyện . Bà với Hà má má: “Hôm Dương Dương thi, Đại Tráng cũng đến nhà . Tôi còn hỏi thằng bé đang học chạy đến chúc mừng Dương Dương. Nó bảo sáng dậy thấy mệt nên xin cô giáo nghỉ, hóa là cúp học ? thấy thằng bé khác gì đây , vẫn là một đứa trẻ ngoan mà. Chuyện hiểu lầm gì ?”
Hà má má lắc đầu: “Tôi đến trường xác nhận , chính miệng nó cũng thừa nhận, sai .”
Cao má má thở dài: “Đại Tráng đứa trẻ , nông nỗi .”
Hà má má rơi nước mắt lắc đầu, sang Hạ Dư Huy: “Dương Dương, dì cháu là đứa trẻ ngoan. Dì cầu xin cháu, giúp dì ? Bình thường nó chơi với cháu, chắc chắn sẽ lời cháu. Cháu giúp dì khuyên nhủ nó, coi như... nể tình lúc cháu bắt cóc nó cũng từng giúp đỡ, cứu lấy nó, cháu?”
Hạ Dư Huy nhíu mày, "" một tiếng: “Được ạ.”
Đối với những lời Hà má má , thực sự dám tưởng tượng. Hà Đại Tráng, thực sự biến thành bộ dạng như lời Hà má má ?
Cao Chí Bác cũng nhíu mày, hỏi: “Cậu đang ở ?”
Hà má má đáp: “Ở nhà, vẫn đang ba nó nhốt.”
Cao Chí Bác vỗ nhẹ tay Hạ Dư Huy, với Hà má má: “Vậy Hà dì đợi một lát, cháu và Dương Dương lên quần áo xuống ngay.”
Hà má má vội vàng gật đầu: “Cảm ơn cháu.”
Cao Chí Bác mỉm , dắt tay Hạ Dư Huy lên lầu.
Cao má má cạnh Hà má má, nhẹ nhàng an ủi bà.
Hạ Dư Huy vẫn luôn nhíu chặt đôi lông mày nhỏ, quần áo xong liền hỏi: “Anh, Hà Đại Tráng thực sự sẽ làm những chuyện như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-121-loi-cau-xin-cua-ha-me.html.]
Cao Chí Bác trả lời thẳng: “Chúng cứ đến xem .” Hắn cảm thấy, với lối suy nghĩ theo lẽ thường của Hà Đại Tráng, khả năng gã sẽ làm .
Hạ Dư Huy "" một tiếng, theo Cao Chí Bác xuống lầu.
Cao nãi nãi sang nhà Trương nãi nãi hàng xóm chơi. Cao má má dặn dò vài câu cùng nhóm Hà má má rời .
Hạ Dư Huy rúc lòng Cao Chí Bác, nhắm nghiền mắt. Mặc dù hiện tại miễn cưỡng trong xe, nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn thể chấp nhận nỗi sợ hãi .
Hà má má lo lắng hỏi: “Cháu say xe ? Dì mở cửa sổ nhé?”
Cao Chí Bác đáp: “Không cần ạ, em chỉ sợ lạnh thôi. Cứ đến mùa đông là đặc biệt sợ lạnh.”
Hà má má "ồ" một tiếng: “Vậy để dì bật lò sưởi to lên chút.”
Cao Chí Bác gật đầu .
Cao má má bên cạnh lo lắng , Cao Chí Bác ngẩng đầu lắc nhẹ với bà, hiệu .
Hà má má Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy, chút ngưỡng mộ : “Tình cảm của hai em thật .”
Cao má má đáp: “Vâng, lắm chị ạ.”
Hà má má chút hụt hẫng : “Thực đây Đại Tráng cũng một đứa em trai, nhỏ hơn nó ba tuổi. Tên là Khang Khang. đầy năm tuổi rời bỏ chúng . Đại Tráng đây cũng là một thương em.”
Cao má má và Cao Chí Bác đều lộ vẻ kinh ngạc.
Hà má má buồn, giọng điệu hoài niệm xót xa: “Khang Khang sinh , bác sĩ thông báo thằng bé bệnh tim bẩm sinh, sống qua nổi năm tuổi. chúng vẫn ôm hy vọng lớn lao, hết lòng chăm sóc, chữa trị cho con... Chúng mong mỏi ông trời sẽ nhẫn tâm cướp sinh mạng của một đứa trẻ nhỏ bé như . cuối cùng, chúng vẫn trơ mắt ông trời mang thằng bé .
Có lẽ thằng bé vốn dĩ vô duyên với gia đình chúng . Khang Khang từ lúc sinh tận hưởng thế giới bao nhiêu, nơi thằng bé ở nhiều nhất chính là bệnh viện. Đó cũng là điều khiến chúng ân hận nhất.
Đại Tráng đây tính tình , nó thương Khang Khang. Khang Khang sức khỏe yếu, thời gian hai em ở bên nhiều. Sau Khang Khang mất, lẽ vì sợ Đại Tráng cũng sẽ rời bỏ chúng , nên chúng càng thêm cưng chiều nó, hận thể mang tất cả những thứ nhất đời cho nó. Đến khi nhận quá nuông chiều con thì Đại Tráng trở nên ích kỷ và hiếu thắng mất .
Chúng cứ tự an ủi rằng, vì cho bản , con ích kỷ một chút cũng chẳng . Con trai mà, ai chẳng hiếu thắng, thà bắt nạt khác còn hơn khác bắt nạt.
Chính sự dung túng và tự lừa dối bản của chúng biến Đại Tráng thành bộ dạng như ngày hôm nay. chúng cách nào đổi nó, chúng ... thực sự là những bậc cha tròn trách nhiệm.”
Cao má má an ủi: “Bây giờ nhận vẫn còn kịp mà chị. Đại Tráng vẫn còn là một đứa trẻ, nhiều chuyện hiểu, cần lớn chúng dẫn dắt. Chị đừng lo, thấy Đại Tráng là một đứa trẻ ngoan, thằng bé sẽ lên thôi.”
Hà má má gượng: “Hy vọng là . Chúng bao giờ đòi hỏi Đại Tráng đạt thành tựu gì to tát, chỉ mong nó thể khỏe mạnh, bình an, vui vẻ sống trọn kiếp là đủ . Thế nên từ nhỏ đến lớn, chỉ cần làm nó vui, chúng đều cố gắng đáp ứng, cốt là để nó nuối tiếc bất cứ điều gì đời. đứa trẻ ... hiểu tấm lòng của chúng chứ.”
——
Chẳng mấy chốc xe đến nhà họ Hà. Hà nãi nãi thấy họ đến, kích động đến mức nước mắt chực trào.
Vừa bước cửa thấy tiếng loảng xoảng đập phá vọng từ trong phòng. Tiếng Hà Đại Tráng gào thét: “Thả !”
Hà ba ba bên ngoài, mặt mày xanh mét quát lớn: “Nằm mơ ! Bao giờ nhận thì bao giờ !”
“Tôi ! Dựa bắt nhận !”
“Mày còn dám ! Mày tin ông đây đ.á.n.h c.h.ế.t mày !”
“Ông đây! Vào đây mà đ.á.n.h c.h.ế.t !”
Hà ba ba tức giận định mở cửa xông , Hà má má vội vàng kéo ông : “Ông đ.á.n.h con nông nỗi nào , ông còn làm gì nữa!”
Hà nãi nãi cũng lóc ôm c.h.ặ.t t.a.y Hà ba ba: “Con đ.á.n.h thì đ.á.n.h , đừng đ.á.n.h Tráng Tráng nữa. Đánh nữa lỡ xảy chuyện gì, già cũng sống nổi .”
Hà ba ba gầm lên: “Mẹ! Mọi chỉ cản con! Sao mà khuyên bảo đứa con trai bảo bối, đứa cháu đích tôn bảo bối của ! Mọi xem chiều chuộng nó thành cái dạng gì ! Hôm nay con nhất định dạy dỗ nó! Mọi tránh !”
“Ông nhất định đ.á.n.h c.h.ế.t con trai ông mới lòng ! Khang Khang bỏ chúng mà , ông còn Đại Tráng cũng rời bỏ chúng nữa !”
Tiếng gào thét của Hà má má dường như đ.â.m trúng nỗi đau của Hà ba ba, ông khựng , lên tiếng nữa.
Hà má má nức nở: “Bình thường ông chỉ hễ ý là lôi con đánh, ông bao giờ hỏi han cảm nhận của con ? Ngày nào cũng chỉ đến công việc ở công ty, về nhà bao giờ cho con sắc mặt ? Bao nhiêu năm nay, ông đón sinh nhật cùng con mấy ? Ông Đại Tráng thích nhất cái gì ? Ông nó dị ứng với cái gì ? Ông mỗi bữa nó ăn mấy bát cơm ? Ông chỉ lấy tiền để qua loa với nó, ý là đánh. Con nó nông nỗi , chẳng lẽ ông !”
Hà ba ba há miệng định gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng, một góc hút thuốc.
Hà má má Cao má má, lau nước mắt, cố nặn một nụ gượng gạo: “Xin chị, để chê .”
Cao má má lắc đầu.
Hà nãi nãi nắm tay Hạ Dư Huy : “Cháu ngoan, cháu khuyên nó giúp bà với.”
Hạ Dư Huy "" một tiếng.
Cao Chí Bác cánh cửa đóng chặt, híp mắt hỏi: “Có thể mở cửa ạ?”
Cao má má lập tức gật đầu, chạy đến chỗ Cao ba ba lấy chìa khóa mở cửa.
Hà Đại Tráng tiếng mở cửa liền lao thẳng ngoài. chân chạm đến ngưỡng cửa một cú đá văng ngược trở . Kèm theo tiếng vật nặng rơi phịch xuống đất là tiếng hét thất thanh của Hà má má và Hà nãi nãi.