Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 114: Chuyện Của Ông Nội

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:17
Lượt xem: 144

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trưởng khoa Lý cẩn thận tháo lớp bột tay Cao Chí Bác , hỏi : “Có cảm giác gì ?”

Cao Chí Bác “ừm” một tiếng, cẩn thận cử động ngón tay, phát hiện dường như dùng nhiều sức mà ngón tay chỉ khẽ nhúc nhích một chút, nhíu mày, cảm giác lắm.

Trưởng khoa Lý cũng phát hiện , an ủi : “Mới đầu là như , nên từ từ hồi phục, đừng vội vàng, nếu sẽ phản tác dụng, càng tệ hơn.”

Cao Chí Bác “ừm” một tiếng, đầu Hạ Dư Huy đang bên cạnh với đôi mắt đỏ hoe.

Trưởng khoa Lý dặn dò thêm vài điều dẫn rời .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cao Chí Bác với Hạ Dư Huy: “Dương Dương, đây.”

Hạ Dư Huy đến mặt Cao Chí Bác, chằm chằm tay và chân tháo bột của hỏi: “Có đau ?”

Cao Chí Bác : “Em thổi cho một cái là nó hết đau ngay.”

Vốn dĩ Cao Chí Bác chỉ đùa, ngờ Hạ Dư Huy thật sự cúi đầu thổi cho .

Cao Chí Bác bất đắc dĩ, đành đưa tay trái lên vuốt tay Hạ Dư Huy: “Được , đau.”

Hạ Dư Huy “ừm” một tiếng, ngẩng đầu Cao Chí Bác, gì.

Cao ba ba, Hạ ba ba, Cao má má, Cao nãi nãi đều đang ở trong phòng bệnh, Cao Chí Bác cuối cùng vẫn kìm nén ham hôn Hạ Dư Huy.

Cao nãi nãi mắt đỏ hoe vuốt tay Cao Chí Bác: “Đau cháu trai cưng?”

Cao Chí Bác lắc đầu: “Không đau bà nội, cháu ạ.”

Cao nãi nãi mắt đầy xót xa: “Sao thể đau chứ.”

“Cháu thật sự đau mà, bà nội.”

Cao nãi nãi gật đầu định tiếp tục về chủ đề , nhưng trong mắt rõ ràng là tin.

Cao Chí Bác bất đắc dĩ, đành chuyển chủ đề.

Đợi Cao nãi nãi và , Cao Chí Bác mới ôm Hạ Dư Huy đang mắt đỏ hoe hôn một cái, dỗ dành: “Được , đau.”

Hạ Dư Huy nhẹ nhàng c.ắ.n môi Cao Chí Bác, khẽ : “Nói dối.”

Cao Chí Bác bật khanh khách, ấn đầu xuống, làm nụ hôn thêm sâu.

Hôm lúc ăn cơm, Cao Chí Bác cảm thấy ngón tay một đêm hoạt động chút sức lực, liền đòi tự ăn. Kết quả đôi đũa cầm lên tay rơi xuống đất, hốc mắt Hạ Dư Huy lập tức đỏ hoe, chỉ mà Cao nãi nãi, Cao má má cũng .

Cao Chí Bác ngượng ngùng , chớp mắt với Hạ Dư Huy: “Haiz, xem vẫn tiếp tục tận hưởng những ngày cơm bưng nước rót .”

Hạ Dư Huy mím môi , lấy một đôi đũa khác, tiếp tục đút cơm cho Cao Chí Bác.

Ăn cơm xong, Hạ Dư Huy vuốt ve tay Cao Chí Bác, cúi đầu.

Cao Chí Bác thở dài: “Cũng là phế thật, mới bắt đầu thôi, đều như cả, từ từ sẽ thôi.”

Hạ Dư Huy “ừm” một tiếng.

Cao Chí Bác chằm chằm vùng cổ trắng nõn của , cảm thấy cổ họng khô khốc.

Hơn một tháng tay chân bó bột , gần như ngày nào cũng là Hạ Dư Huy dùng nước ấm lau cho . Trời mới nhẫn nhịn vất vả đến mức nào.

Bây giờ vùng cổ trắng ngần của Hạ Dư Huy, Cao Chí Bác cảm thấy đói đến mức mắt sắp tóe lửa xanh.

Nhìn những trong phòng bệnh, Cao Chí Bác đưa một yêu cầu kiên quyết. Hắn tắm.

Cao ba ba và Hạ ba ba tích cực họ sẽ tắm cho , Cao Chí Bác kịch liệt từ chối. Đùa , sắp nhịn đến nội thương, tìm phúc lợi, chứ thật sự tắm.

Hơn nữa, cơ thể bây giờ cũng mười bốn tuổi , để khác ngoài Hạ Dư Huy thấy, thể ?

Cao ba ba và Hạ ba ba bất đắc dĩ, đành dìu Cao Chí Bác phòng tắm. Sau đó Cao Chí Bác kéo Hạ Dư Huy qua, “rầm” một tiếng đóng cửa .

Cao má má ở bên ngoài tức đến nghiến răng, nhưng bà cũng làm gì .

Cao nãi nãi lo lắng cánh cửa đóng kín, Dương Dương thật sự thể chăm sóc cho cháu cưng của bà ?

Cao Chí Bác khóa trái cửa, một tay ấn đầu Hạ Dư Huy xuống hôn, vội vàng dùng tay vuốt ve cơ thể .

Hạ Dư Huy khẽ rên lên: “Anh…”

Cao Chí Bác nắm tay Hạ Dư Huy ấn xuống hạ bộ của , c.ắ.n môi thở dốc: “Bảo bối, cử động .”

Mặt Hạ Dư Huy đỏ bừng lên: “Không tắm ?”

Cao Chí Bác “ừm” một tiếng: “Xong tắm.”

Hạ Dư Huy đỏ mặt trừng mắt Cao Chí Bác: “Thực tắm đúng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-114-chuyen-cua-ong-noi.html.]

Cao Chí Bác bật , cúi đầu c.ắ.n dái tai Hạ Dư Huy: “Anh chỉ ăn em thôi.”

Hạ Dư Huy ngứa ngáy rụt cổ , đỏ mặt, tay từ từ cử động.

Cao Chí Bác hôn lên cổ Hạ Dư Huy, cảm nhận sự kích thích mà mang .

Khi tay sắp nhiệt độ nóng bỏng làm phỏng, Hạ Dư Huy cuối cùng nhịn nữa vùi đầu lòng Cao Chí Bác, khẽ gọi: “Ca ca…”

Cao Chí Bác kích thích đến mức suýt nữa đè Hạ Dư Huy . Mỗi Hạ Dư Huy gọi là “ca ca” vì “”, trong lòng như một luồng điện chạy khắp cơ thể.

Và cũng chỉ lúc , Hạ Dư Huy mới gọi là “ca ca”, chứ ”.

Cao Chí Bác lòng đầy dịu dàng ôm , cúi đầu hôn lên đỉnh đầu : “Ừm, bảo bối… đây.”

Cao má má khuôn mặt đỏ bừng của Hạ Dư Huy, thật sự tức đến mức tát cho Cao Chí Bác hai cái, ai quậy phá như ! Cao Chí Bác thực cũng chút ngượng ngùng, chằm chằm, cảm giác như chuyện của và Hạ Dư Huy đều Cao má má thu hết mắt.

Ngượng ngùng ho một tiếng, Cao Chí Bác Cao má má lấy lòng: “Mẹ, con ăn móng giò hầm.”

Cao má má liếc tay Cao Chí Bác, ý như đang cân nhắc, nên hầm luôn cái ‘móng giò’ lời . Cao Chí Bác giả ngu, Cao má má một cách ngây thơ.

Cao má má lười để ý đến , “ừm” một tiếng mua móng giò.

Cao ba ba và Hạ ba ba cũng cùng Cao má má, họ về công ty lo việc.

Cao nãi nãi một bên Cao Chí Bác.

Cao Chí Bác : “Bà nội, bà ngủ ạ?”

Cao nãi nãi lắc đầu: “Chưa buồn ngủ, cháu ngoan ngủ ?”

Cao Chí Bác cũng lắc đầu, Cao nãi nãi hỏi: “Bà nội, bà và ông nội ngày xưa quen như thế nào ạ?”

Cao Chí Bác Cao má má kể, ngày xưa nhà Cao nãi nãi thực cũng khá giả, cũng tìm cho bà một mối hôn sự, là một địa chủ lớn tiếng lúc bấy giờ. Kết quả đó Cao nãi nãi nhất quyết bỏ trốn cùng ông nội.

Sau ông nội lính, cũng lập vài công trạng. cuối cùng vẫn hy sinh chiến trường, để Cao nãi nãi và Cao ba ba hai nương tựa .

Sự hiểu của Cao Chí Bác về ông nội hề sâu sắc, về cơ bản đều là từ miệng Cao má má, vì Cao má má , Cao nãi nãi yêu ông nội, nên cố gắng đừng nhắc đến mặt bà, nếu bà sẽ đau lòng.

bây giờ, Cao Chí Bác đột nhiên , ông nội của , là một như thế nào.

Cao nãi nãi : “Bà và ông nội con là thanh mai trúc mã, từ nhỏ ở bên . Ông là con trai của đầu bếp nhà bà, chỉ lớn hơn bà ba tuổi. Nên từ nhỏ, ông chăm sóc bà. Lúc đó nhà bà là giàu , nhưng ba bà sĩ diện, thích khoe khoang.

Bà còn nhớ ông đưa bà đến một trường học của nhà giàu, mấy cô chiêu ấm nhà giàu đó thích bắt nạt bà, kết quả ông nội con thấy, ông xông lên dạy cho đám đó một trận trò, tuy lúc đó ông đ.á.n.h thắng mấy đó, nhưng ông che chở bà trong lòng, để bà thương một chút nào.

Sau đó ông ở nhà hơn một tháng mới khỏi.

Sau ba bà chuyển bà đến trường học bình thường.

Ông nội con ngày nào cũng đến đón bà tan học, dù mưa gió, chỉ cần bà khỏi cổng trường là thể thấy ông .

Sau nhà bà tìm cho bà một mối hôn sự, là một gia đình lớn trong thành.

Ông nội con chuyện, bao giờ như ông , ôm bà lâu.

Sau đó bà lén lút cùng ông trốn khỏi nhà, bao giờ về nữa.

Sau đó chúng bà đến thành phố B, lúc đó đang tuyển quân, đãi ngộ cũng tệ. Ông nội con liền .

Sau chúng bà ba con, ông nội con càng cố gắng hơn, ông bà từ nhỏ từng chịu khổ, bây giờ theo ông , càng thể để bà sống khổ.

Ông nội con cả đời bao giờ để bà chịu một chút uất ức nào, ông nội con , là đàn ông nhất thế giới .”

Lúc Cao nãi nãi kể về ông nội, nụ môi bà luôn hiện hữu, cả chìm hồi ức, trong mắt tràn đầy hạnh phúc.

Cao Chí Bác mỉm Cao nãi nãi, đột nhiên gặp ông nội của , đàn ông vĩ đại .

Cao nãi nãi đầu Cao Chí Bác : “Cho nên , đời , nhất định tìm một yêu, và cũng yêu để cùng sống hết cuộc đời . Nếu đến lúc già, con lấy gì để hồi tưởng? Và cuộc đời của con, ý nghĩa gì.”

Cao Chí Bác Cao nãi nãi, đột nhiên cảm thấy dường như bà nội tất cả.

Hắn dè dặt lên tiếng: “Vậy nếu con yêu, phần lớn chấp nhận thì ạ?”

Cao nãi nãi vuốt đầu Cao Chí Bác: “Thế nào là khác chấp nhận, thế nào chấp nhận, chỉ cần là điều con , chỉ cần một con chấp nhận đó, là đủ . Ánh mắt của khác quan trọng, quan trọng là, cuộc đời của con, cần sự lựa chọn của chính con. Điều chúng thể làm, cũng chỉ là ở phía ủng hộ con.”

Cao Chí Bác chằm chằm mắt Cao nãi nãi, thấy nó như biển cả bao la, thể dung chứa vạn vật. Đột nhiên còn lo lắng nữa. Hắn vẫn luôn sợ Cao nãi nãi thể chấp nhận chuyện giữa và Hạ Dư Huy, dù thì ngay cả bây giờ, cũng nhiều thể chấp nhận chuyện đồng tính luyến ái. Huống hồ là thời đại của Cao nãi nãi.

quên mất, chính vì Cao nãi nãi là của thời đại đó, nên những gì bà thấy, , trải qua, quá nhiều, nhiều đến mức bà thực thể chấp nhận những điều mà cho rằng bà thể chấp nhận.

Ví dụ như chuyện của và Hạ Dư Huy, lẽ, Cao nãi nãi thực , sớm .

cuối cùng, Cao Chí Bác cũng hỏi Cao nãi nãi, vì cảm thấy cần thiết.

Điều Cao nãi nãi thực sự quan tâm nhất, ở bên ai, mà là hạnh phúc mà thôi.

Loading...