Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 106: Đừng Ép Em Ấy
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:07
Lượt xem: 165
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ nghỉ đông đến đúng hẹn, Hạ Dư Huy vẫn mỗi ngày ru rú trong nhà.
Thỉnh thoảng sẽ Cao má má kéo ngoài chợ cùng bà, hoặc là theo Cao Chí Bác ngoài dạo một vòng. nhiều nhất cũng quá hai tiếng đồng hồ.
Bởi vì Hạ Dư Huy sợ lạnh.
Mùa đông là mùa ghét nhất, thà ở nhà cả ngày, cũng bước khỏi cửa phòng nửa bước.
Bởi vì chỉ cần mùa đông, từng cảm thấy ấm áp.
Cho dù là ở trong phòng mở đầy máy sưởi, cơ thể cũng ấm lên bao nhiêu.
Lúc sắp đến ngày giỗ của Hạ , Cao Chí Bác dành thời gian ở nhà cùng Hạ Dư Huy.
Nhìn Hạ Dư Huy đàn piano luyện đàn cả buổi chiều, Cao Chí Bác bất đắc dĩ thở dài.
Bước lên sờ tóc Hạ Dư Huy: “Bảo bối nghỉ ngơi một lát nhé?”
Hạ Dư Huy mắt điếc tai ngơ, cúi đầu, khiến rõ biểu cảm của .
Cao Chí Bác Hạ Dư Huy thật đang dùng cách để trút bỏ cảm xúc trong lòng .
Hai năm nay, Hạ Dư Huy một cũng từng thăm Hạ . Cậu đang dùng cách tự lừa dối như để trốn tránh.
Ngày mai là ngày giỗ thứ hai của Hạ , nhưng trong nhà đều dám ép .
Cao má má nỡ, bà hận thể Hạ Dư Huy gì, bà liền làm cái đó.
Hạ ba ba là dám, ông tận mắt thấy Hạ Dư Huy mất khống chế, sợ xảy chuyện gì ngoài ý .
Cao Chí Bác đều , nỡ cũng dám, cho Hạ Dư Huy thời gian để tiêu hóa chuyện Hạ qua đời, một năm thì hai năm, hai năm thì mười năm. Cuối cùng sẽ một ngày, Hạ Dư Huy sẽ mở nút thắt trong lòng, đối mặt với sự thật Hạ còn nữa.
Hạ Dư Huy chuyện, Cao Chí Bác liền một bên cùng .
Không bao lâu , tiếng đàn dần dần dừng , Hạ Dư Huy vẫn cúi đầu, lên tiếng.
Cao Chí Bác vươn tay ôm lòng, vuốt ve gáy .
Hạ Dư Huy vùi đầu n.g.ự.c Cao Chí Bác, lẳng lặng dựa .
Hồi lâu , giọng rầu rĩ truyền : “Anh… em ăn Tam Đinh.”
Đó là món ăn Hạ thường làm cho Hạ Dư Huy.
Cao Chí Bác nâng đầu Hạ Dư Huy lên, dường như thấy hốc mắt chút phiếm hồng của , cúi đầu hôn một cái lên trán : “Được, làm cho em, bảo bối còn ăn gì nữa?”
Hạ Dư Huy lắc đầu, lên tiếng nữa.
Năm ngoái Hạ Dư Huy bảo Cao Chí Bác làm cho món Gà Cung Bảo, đó cũng là món ăn Hạ thường làm cho Hạ Dư Huy.
Buổi tối Cao Chí Bác làm món Tam Đinh cho Hạ Dư Huy, còn làm một bàn món ăn thích. duy chỉ làm món Gà Cung Bảo.
Cao ba ba và Hạ ba ba cũng về, cả nhà hiếm khi tụ tập cùng .
Cao má má giờ nhắc đến chuyện Hạ , gắp thức ăn cho Hạ Dư Huy, một chuyện bát quái quan trọng.
Cao nãi nãi cũng ở bên cạnh liên tục gắp đồ ăn cho Hạ Dư Huy, thỉnh thoảng phối hợp với Cao má má hai tiếng.
Cao ba ba cũng sẽ thỉnh thoảng một chuyện kỳ lạ trong công ty, chọc cho Cao má má và Cao nãi nãi ha ha.
Mà Hạ ba ba từ đầu đến cuối đều một câu nào, Hạ Dư Huy vẻ mặt thôi.
“Dương Dương, ngày m…”
“Cường ba ba, ba cảm thấy món sườn chua cay ngon ?”
Hạ ba ba mới mở miệng hai chữ, câu hỏi là cố ý vô tình của Cao Chí Bác cắt ngang.
Hạ ba ba ồ một tiếng gật đầu: “Cũng tệ, tay nghề của Bác Nhi càng ngày càng , sắp thành cấp bậc đầu bếp . Sau nếu ai thể gả cho con, chắc chắn là phúc khí tám đời đó tu .”
Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy : “Đâu là phúc khí tám đời Dương Dương tu , rõ ràng là phúc khí tám đời con tu , mới một cô vợ nhỏ bảo bối như , ba đúng .”
Hạ ba ba con trai , ha ha thành tiếng.
Ăn cơm xong, Cao má má kéo Hạ Dư Huy cùng bà xem tivi, Cao Chí Bác chuyện phiếm với Hạ ba ba và Cao ba ba.
Cao ba ba lấy mảnh đất Bắc Hồ , sắp sửa bắt đầu thi công . Quả nhiên ngoài dự đoán của Cao Chí Bác, Chính phủ bắt đầu quy hoạch khu vực huyện Vĩnh Bình thành điểm du lịch của K thị.
Mảnh đất Bắc Hồ , nếu mua muộn hai tháng nữa, thì giá tiền tăng gấp đôi chỉ.
Cao Chí Bác vô tình tiết lộ một xu hướng , Cao ba ba và Hạ ba ba , đều bật .
Cao Chí Bác luôn thể mang đến cho bọn họ những bất ngờ tưởng tượng nổi, đôi khi bọn họ đều sẽ kinh ngạc nghĩ, thật sự chỉ là một đứa trẻ mười bốn tuổi ?
Ba tùy ý một chuyện làm ăn, đó Cao Chí Bác dẫn đề tài đến ngày giỗ của Hạ ngày mai.
Cao Chí Bác : “Cường ba ba, con ngày mai là ngày giỗ hai năm của Phương má má, nhưng… Dương Dương em bây giờ vẫn cởi bỏ nút thắt trong lòng, nếu nhất định bắt em đối mặt với chuyện , con sợ em sẽ chịu nổi.”
Giọng Hạ ba ba đều chút khàn, gian nan : “Ba , nhưng nó hai năm gặp nó , Phương Phương chắc là… nhớ nó.”
Trong lòng Cao Chí Bác khó chịu, cố tỏ bình tĩnh : “Con .”
“Buổi tối, con khuyên em . Nếu , ba cũng… đừng ép em .”
Hạ ba ba thấy từ ‘ép’ từ miệng Cao Chí Bác, hốc mắt đều đỏ lên, ông làm ép Hạ Dư Huy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-106-dung-ep-em-ay.html.]
Đó là con trai ruột của ông, là kết tinh tình yêu của ông và Hạ , ông làm nỡ ép .
chính vì Hạ Dư Huy là kết tinh của ông và Hạ , cho nên ông mới Hạ Dư Huy thăm Hạ .
Cao ba ba vỗ vỗ vai Hạ ba ba, trong lòng cũng dễ chịu.
Lúc ngủ buổi tối, Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy, để rúc trong lòng . Chân đặt bụng .
Sức khỏe Hạ Dư Huy , cứ đến mùa đông tay chân liền lạnh đến mức chịu nổi. Giống như cục băng . Cho dù là mới ngâm chân bằng nước nóng xong, cũng duy trì bao lâu.
Lúc mới đầu, Cao Chí Bác dùng cách gì, mỗi Hạ Dư Huy rửa chân xong lạnh, đều cách nào làm ấm . Cho dù dùng bụng ủ ấm. Đến cuối cùng cũng chỉ là lạnh nữa mà thôi. cũng sẽ giống như , nóng hầm hập.
Cho nên lạnh qua hai liền nghĩ một cách, chỉ cần Hạ Dư Huy ngâm chân xong, liền đặt chân lên bụng ủ ấm, tránh cho lạnh. Đợi lúc ngủ dùng chân kẹp lấy, như chân Hạ Dư Huy sẽ lạnh nữa. Kết quả cách thật sự hiệu quả.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cho nên cứ đến mùa đông, bụng Cao Chí Bác đều bàn chân của Hạ Dư Huy chiếm lĩnh triệt để.
“Bảo bối, tối nay xem phim gì với thế?”
“Không , xem hiểu.”
Cao Chí Bác khẽ thành tiếng, nhéo nhéo cái m.ô.n.g nhỏ của Hạ Dư Huy : “Buổi tối Lâm Hữu gọi điện thoại tới , các em chuyện gì?”
“Không gì cả.”
“Không cho ?”
“Thật sự gì, chỉ hai câu.”
“Hai câu nào?”
“Cậu hỏi em đang làm gì, em đang xem tivi. Sau đó hỏi đang làm gì, em đang chuyện với ba em. Sau đó thì gì nữa.”
“Ha ha, em đấy… là chuyện với em đấy.”
“Vậy ?”
“Ừm, cho nên em cũng hỏi đang làm gì chứ, đây là phép lịch sự ?”
Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy lên một chút, mặt đối mặt với , hôn một cái: “Ngày mai cùng nhé?”
Cơ thể Hạ Dư Huy trong nháy mắt căng cứng, rũ mắt xuống: “Em ngủ .”
Cao Chí Bác chằm chằm mặt Hạ Dư Huy, hồi lâu hôn lên trán ừ một tiếng: “Ngủ .”
Nhìn Hạ Dư Huy rõ ràng ngủ nhưng vẫn nhắm mắt chịu mở , Cao Chí Bác bất đắc dĩ cực kỳ.
Thật , cũng giống , cũng từng thăm Hạ . Cũng đang dùng cách của lựa chọn trốn tránh chuyện của Hạ .
Mặc dù… ngoài mặt là cùng Hạ Dư Huy, nhưng chỉ trong lòng rõ ràng, cũng đang dùng cách như để trốn tránh chuyện của Hạ .
Đến rạng sáng thở Hạ Dư Huy mới dần dần đều đều, Cao Chí Bác ôm chặt lòng hơn một chút, mở mắt trần nhà, đầu óc trống rỗng.
Thời điểm năm ngoái, cũng thức trắng đêm.
Nửa đêm, Hạ Dư Huy đột nhiên run rẩy, Cao Chí Bác lập tức ôm lòng, thấp giọng dỗ dành.
Hạ Dư Huy vẫn chìm trong nỗi sợ hãi phong kín, trong miệng ngừng mớ.
Hoặc là gọi ‘Mẹ’ hoặc là gọi ‘Anh’.
bất kể là ai, đều tràn đầy kinh hoàng và bất lực.
Cao Chí Bác ôm ngừng dỗ dành bên tai , với : “Anh ở đây, ở đây.”
Hạ Dư Huy gắt gao nắm lấy tay Cao Chí Bác, liên tục rúc trong lòng , rõ ràng hai dán chặt còn một khe hở, vẫn đang dùng sức chen .
Dường như cảm thấy Cao Chí Bác chính là cái vỏ của , chỉ cần rúc , sẽ còn những thứ khiến sợ hãi nữa.
Nhìn trong lòng nước mắt ngừng tuôn rơi, lòng Cao Chí Bác đau như d.a.o cắt…
Ngày hôm lúc bọn Hạ ba ba , Hạ Dư Huy vẫn còn đang ngủ.
Cao Chí Bác tiễn bọn Hạ ba ba , trở về phòng tiếp tục ôm Hạ Dư Huy.
Hạ Dư Huy đến trưa mới tỉnh, Cao Chí Bác cùng chải rửa xong xuôi, liền xuống lầu nấu cơm.
Bên tai vang lên tiếng đàn yên tĩnh đến mức khiến bi thương, tay Cao Chí Bác khựng . Ngày năm ngoái, Hạ Dư Huy cũng đàn khúc nhạc , đàn suốt cả một ngày.
Đây là một khúc nhạc một nhà soạn nhạc tặng cho vợ qua đời của ông. Bên trong bao hàm tình yêu của ông đối với bà, và nỗi nhớ nhung nồng đậm.
Hạ Dư Huy hôm nay trầm mặc, Cao Chí Bác với mấy câu đều trả lời một câu.
Lúc ăn cơm cũng chỉ cúi đầu trầm mặc ăn.
Cao Chí Bác thật trong lòng khó chịu.
Ăn cơm xong Hạ Dư Huy về đàn piano bắt đầu đàn khúc nhạc đó.
Cao Chí Bác lẳng lặng bên cạnh cùng .
Ánh nắng trong mùa đông lạnh giá luôn dịu dàng đến mức chịu nổi, ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu bao bọc chặt lấy hai trong ánh mặt trời. Ấm áp mà nhẹ nhàng.
Cao Chí Bác đột nhiên cảm thấy, cảm giác giống như cái ôm của Hạ , nhẹ nhàng ôm lấy bạn, cho bạn tất cả sự ấm áp của bà. Cao Chí Bác ngẩng đầu thời tiết nắng ráo ngoài cửa sổ, nheo mắt , dường như trở về trong vòng tay của Hạ .
Hai cứ như suốt cả buổi chiều, một đàn khúc nhạc, một lắng tai .
Bọn họ dùng cách của trốn tránh sự của Hạ , cũng dùng cách của để tưởng nhớ ký ức về Hạ .