Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 103: Chúc Mừng Năm Mới & Lời Cảnh Cáo

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:03
Lượt xem: 150

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn xong lễ Giáng sinh mấy ngày thì gia đình rời .

Bởi vì cách Tết Âm lịch cũng còn bao lâu, gia đình tư còn chuẩn về nhà sắm sửa chút đồ tết.

Trước khi tư còn hỏi Cao má má năm nay về nhà họ Lâm , Cao má má lắc đầu năm nay vẫn định ở nhà về.

Bọn tư đều chuyện của Hạ , tự nhiên miễn cưỡng Cao má má. Cao má má quyết định ba năm về nhà họ Lâm, ăn tết đều ở nhà họ Cao cùng Hạ Dư Huy và Hạ ba ba, chút ý vị thủ hiếu ba năm ở trong đó.

Bọn tư bảo Cao má má rảnh thì đưa Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy đến nhà bọn họ chơi, Cao má má gật đầu đồng ý. Sau đó một chuyện quan trọng, cả nhà liền rời .

Tết năm nay vẫn là bốn nhà họ Cao và hai nhà họ Hạ cùng đón, tuy náo nhiệt như những gia đình khác, nhưng ít nhất vẫn ấm áp.

Bốn lớn đều đưa cho Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy một bao lì xì thật lớn. Sau đó sô pha xem Gala chào xuân, ai cần nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi.

Lúc sắp đến mười hai giờ, Cao Chí Bác kéo Hạ Dư Huy ngoài chuẩn đốt pháo hoa.

Sau khi đặt pháo hoa ở bãi đất trống, hai một bên lẳng lặng chờ đợi tiếng chuông mười hai giờ vang lên.

Nhìn đồng hồ tay, đây là quà năm mới Hạ ba ba tặng cho .

Kim giây bên đang tích tắc chuyển động, Cao Chí Bác dậy đến pháo hoa, cầm bật lửa kim giây chuyển đến 55 thì châm ngòi pháo hoa.

Tiếng chuông mười hai giờ vang vọng khắp thành phố, pháo hoa châm ngòi trong nháy mắt đó cũng lao vút lên bầu trời, đó nổ tung, sáng rực một mảng. Cao Chí Bác ôm lấy Hạ Dư Huy cúi đầu ngậm lấy môi , : “Vợ nhỏ, năm mới vui vẻ.”

Hạ Dư Huy hôn lên miệng một cái: “Anh, năm mới vui vẻ.”

Cao Chí Bác ôm eo Hạ Dư Huy cúi đầu đòi hỏi đôi môi của , đây là năm thứ mười ba của bọn họ.

Sau còn cái thứ hai, thứ ba, thứ tư, tất cả những cái mười ba năm nữa, bọn họ đều sẽ cùng trải qua.

Cao má má bên cửa sổ lẳng lặng hai đang ôm pháo hoa, là nên nên . Cuối cùng cũng chỉ thể hóa thành một tiếng thở dài, xoay rời .

Mà Cao ba ba lúc Cao má má trở về phòng, ôm lấy bà trao cho bà một nụ hôn ấm áp, trong mắt tràn đầy ý : “Bà xã, năm mới vui vẻ.”

Hạ ba ba sớm trở về phòng ngủ của nhà họ Hạ, đối diện với di ảnh của Hạ đến xuất thần, khi tiếng chuông năm mới vang lên, môi ông dán lên ảnh Hạ , khẽ : “Phương Phương, năm mới vui vẻ.”

Đây là cái tết thứ ba, em cùng chúng đón năm mới…

Năm mới qua, thời gian dường như trôi qua cực kỳ nhanh, ngay đó liền đón chào học kỳ .

Hà Đại Tráng dường như bắt đầu từ từ lên con đường lối về của thiếu niên bất lương.

Bắt đầu học đòi hút t.h.u.ố.c và đ.á.n.h , còn chuyện chuyện đều thích khiêu khích Cao Chí Bác mặt .

Có điều vẫn cứ dính lấy Hạ Dư Huy, giống như kẹo mạch nha , hất cũng .

Hạ Dư Huy cũng quan tâm, bởi vì cái kẹo mạch nha dính mấy năm , đến bây giờ cũng tê liệt đến mức thể coi như thấy.

Cao Chí Bác đối với sự khiêu khích thỉnh thoảng của Hà Đại Tráng giờ từng để trong lòng, cũng đặt con bao nhiêu trong lòng.

Bây giờ bận rộn chuyện của ‘Thần Huy’, còn những công ty đầu tư cũng cần thỉnh thoảng quan tâm. Hơn nữa công ty của Cao ba ba bây giờ cũng bắt đầu từ từ tiếp xúc. Cho nên căn bản thời gian quản chuyện khác.

Đợi đến khi phát hiện Hà Đại Tráng bình thường, cũng là lúc sắp nghiệp .

Hơn nữa còn là Hướng Diệp cho .

“Cậu chuyện Hà Đại Tráng suýt đuổi học ?”

Cao Chí Bác đang hút thuốc, sửng sốt một chút: “Sao thế?”

Hướng Diệp cũng rít một mới : “Đánh , đ.á.n.h một học sinh lớp tám bốn bệnh viện . Phụ làm ầm ĩ đến trường học kìa. Nếu nhà tiền, dàn xếp thỏa chuyện , thì nhà trường sớm đuổi học !”

Cao Chí Bác nhíu mày: “Tại tớ ?”

Hướng Diệp c.h.ử.i thề một tiếng: “Cậu mỗi ngày bận rộn như , thời gian còn đều vây quanh Hạ Dư Huy, thể những chuyện mới là lạ.”

“Cậu làm ? Tớ nhớ như thế.” Tuy con chút tự đại, nhưng thích gây chuyện thị phi.

“Tớ làm , hơn nữa còn bây giờ còn thường xuyên qua với mấy kẻ đàng hoàng. Hút t.h.u.ố.c cũng nhà trường bắt mấy , nếu trong nhà vẫn luôn dùng tiền đè xuống, chuyện sớm lan truyền khắp trường . Tớ , thằng nhóc thích em trai bảo bối nhà ? Cậu như sợ em trai ghét ?”

Cao Chí Bác nhíu mày, hút t.h.u.ố.c lên tiếng.

Tuy Hà Đại Tráng luôn tuyên chiến với cướp Hạ Dư Huy , mà bản cũng thường xuyên đối đầu với . đó cũng chỉ là tìm chút niềm vui, thật Cao Chí Bác vẫn một chút coi Hà Đại Tráng như em trai mà , dù cũng là thật tâm thật ý đối với Hạ Dư Huy. Có thể một thật lòng đối với Hạ Dư Huy, Cao Chí Bác cho dù ghét thế nào, cũng ghét nổi.

Vứt điếu t.h.u.ố.c trong tay, Cao Chí Bác xoay bỏ .

Buổi tối Hạ Dư Huy học xong tiết tự học buổi tối, đang thu dọn cặp sách, Hà Đại Tráng liền chạy tới.

“Tiểu Ngư Nhi, thứ bảy định ? Chúng cùng chơi thế nào?”

Hạ Dư Huy cúi đầu thu dọn sách vở trong tay, lên tiếng.

“Nghe thủy cung thứ bảy sẽ biểu diễn, chúng cùng xem thế nào?”

Hạ Dư Huy thu dọn xong sách vở đeo lên lưng, đó lướt qua Hà Đại Tráng ngoài phòng học.

Hà Đại Tráng vẫn theo lưng : “Nếu thủy cung, chúng công viên giải trí thế nào?”

Hạ Dư Huy dừng bước, đầu về phía Hà Đại Tráng : “Tôi luyện đàn, hơn nữa buổi biểu diễn ở thủy cung thứ bảy, trai sẽ đưa .”

Mặt Hà Đại Tráng lập tức xụ xuống, nhưng ngay đó vui vẻ : “Không mà, ba chúng cùng cũng mà.”

Hạ Dư Huy đầu tiếp tục .

Cao Chí Bác đang ở cửa phòng học bọn họ đợi.

Hạ Dư Huy liếc mắt một cái liền thấy , vội vàng gọi: “Anh.”

Cao Chí Bác tới xoa đầu Hạ Dư Huy một cái, đó nhận lấy cặp sách của . Tiếp đó Hà Đại Tráng phía . Hà Đại Tráng khinh thường Cao Chí Bác một cái, với Hạ Dư Huy: “Tiểu Ngư Nhi, tớ đây, chúng ngày mai gặp.”

Cao Chí Bác một tay túm lấy : “Cậu đợi .”

Hà Đại Tráng trong nháy mắt giãy giụa, đầu trừng mắt Cao Chí Bác, giọng điệu coi như hữu hảo : “Anh làm gì thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-103-chuc-mung-nam-moi-loi-canh-cao.html.]

Cao Chí Bác chằm chằm Hà Đại Tráng: “Tôi lời với .”

Hà Đại Tráng chằm chằm , bộ dạng thua gì cũng thể thua khí thế: “Vậy buông tay , .”

Cao Chí Bác buông áo Hà Đại Tráng , Hạ Dư Huy : “Dương Dương, em qua đợi một chút.”

Hạ Dư Huy lượt Cao Chí Bác và Hà Đại Tráng, ồ một tiếng, xa một chút.

Cao Chí Bác lúc mới hỏi Hà Đại Tráng: “Nghe gần đây đ.á.n.h bệnh viện?”

Hà Đại Tráng khinh thường hừ lạnh, vẻ mặt đầy kiêu ngạo: “ , ai bảo nó chọc !”

Cao Chí Bác nhíu mày: “Cậu còn hút thuốc?”

! Sao nào! Anh thể hút thì thể ?”

Hà Đại Tráng vẻ mặt đầy bất bình, rơi trong mắt Cao Chí Bác, mang theo sự so bì nồng đậm. Đứa nhỏ thấy hút t.h.u.ố.c mới hút đấy chứ.

Cảm thấy dường như cũng khả năng . Cao Chí Bác nhíu mày : “Cậu là thấy hút t.h.u.ố.c mới hút thuốc?”

Hà Đại Tráng vẻ mặt hổ khi bắt quả tang tại trận, Cao Chí Bác mạnh miệng : “Nực ! Sao thể chứ!”

Cao Chí Bác nhíu mày Hà Đại Tráng: “Lời chỉ một , t.h.u.ố.c lá nhất đừng để thấy hút, nếu thể khiến cả đời đều đụng nó nữa. Đánh cũng nhất đừng để thấy, nếu sẽ cho thế nào là nắm đ.ấ.m thật sự.”

Hà Đại Tráng liền nổi nóng: “Đệt! Anh tính là cái thá gì, dựa mà quản ! Tôi hút t.h.u.ố.c đ.á.n.h thì ! Tôi thích đấy! Anh đ.á.n.h giỏi , trâu bò . Có bản lĩnh, đến g.i.ế.c !”

Mặt Cao Chí Bác lạnh xuống, dọa Hà Đại Tráng lùi một bước, cứng cổ : “Sao nào, còn đ.á.n.h thành? Có bản lĩnh thì tới !”

Cao Chí Bác Hà Đại Tráng, vươn tay bóp lấy vai , ‘Rắc’ một tiếng, trong nháy mắt làm tay trật khớp.

“A a a a a…” Hà Đại Tráng lập tức kêu t.h.ả.m thiết.

Hạ Dư Huy giật nảy , vội vàng chạy tới hỏi: “Anh, thế!”

Hà Đại Tráng đau đến mức sắc mặt trắng bệch, nước mắt trong hốc mắt cứ đảo quanh, khi thấy Hạ Dư Huy, ngạnh sinh sinh ép trở về, chính là cố chấp chịu chảy xuống.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cao Chí Bác liếc Hạ Dư Huy : “Không gì.”

Hạ Dư Huy khuôn mặt lạnh lùng của Cao Chí Bác dọa sợ, đầu về phía Hà Đại Tráng.

Hà Đại Tráng Hạ Dư Huy, miễn cưỡng nặn một nụ còn khó coi hơn , chuyện đều đang run rẩy: “Không… gì.”

Hạ Dư Huy đầu Cao Chí Bác.

Cao Chí Bác mặt cảm xúc vươn tay ‘Rắc’ một tiếng nắn tay Hà Đại Tráng trở về, là một tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

Cao Chí Bác chằm chằm Hà Đại Tráng đang ôm cánh tay đau đến mức run rẩy : “Lời nhất nên nhớ kỹ. Đây mới chỉ là cho , đang đùa với .”

Nói xong nắm tay Hạ Dư Huy xoay rời .

Hà Đại Tráng ở phía bóng lưng Cao Chí Bác, đôi mắt đỏ ngầu, cũng là đau là giận.

Hạ Dư Huy đầu Hà Đại Tráng một cái, ngẩng đầu Cao Chí Bác : “Anh, đ.á.n.h ?”

Cao Chí Bác : “Anh việc gì đ.á.n.h làm chi.”

Hạ Dư Huy tin: “Vậy kêu t.h.ả.m thiết thế? Anh làm gì đ.á.n.h ?”

“Anh đ.á.n.h mà, chỉ là cho một lời cảnh cáo.”

“Cảnh cáo làm gì?”

“Để đừng làm chuyện ngu ngốc.”

“Cậu làm chuyện ngu ngốc gì ?”

“Anh vẫn phát hiện.”

“Anh phát hiện?”

.”

“Vậy mà đ.á.n.h ?”

“Xàm xí.”

em thấy kêu mà.”

“Đó là em nhầm .”

“Anh!”

“Ha ha, về nhà ăn cơm thôi.”

“Anh! Anh đừng đ.á.n.h trống lảng!”

“Ừm, chúng lát nữa ăn gì?”

“Anh!”

“Anh ăn mì bò kho, bảo bối ăn gì?”

“Anh!…”

Đến cuối cùng, Hạ Dư Huy vẫn thể , tại Cao Chí Bác đ.á.n.h Hà Đại Tráng. Ngược Cao Chí Bác đè giường gặm một dấu vết.

Hạ Dư Huy giận: Đã để dấu vết mà.

Cao Chí Bác tâm mãn ý túc, ôm Hạ Dư Huy vẻ mặt đương nhiên.

Lý do là: Em quan tâm Hà Đại Tráng như , ghen !

Hạ Dư Huy giận dữ: Cắn một cái lên vai Cao Chí Bác, đau đến mức lập tức cầu xin tha thứ…

Loading...