Âu Thiếu Khanh mơ một giấc mơ dài.
Bầu trời trong mơ xám xịt, bóng thì mờ ảo.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mặc dù thấy rõ mặt , nhưng Âu Thiếu Khanh thể phân biệt rành mạch dung mạo và phận của từng .
Trong mơ, Quý Hạ bắt tay với ngoài để đối phó với tập đoàn Âu thị, còn Âu Thiếu Khanh trong mơ khi so kè vài phen với Quý Hạ, xác định đối phương thật sự năng lực, thực lực thì lựa chọn buông tay.
Âu Thiếu Khanh mơ thấy bệnh, bệnh nặng, cho dù Quý Hạ trả thù thì cũng trụ quá một hai năm.
Đáng tiếc, Quý Hạ tuy giành Âu thị, nhưng khác hãm hại mất mạng.
Chỉ là đó là ai, Âu Thiếu Khanh dùng hết sức lực cũng thể rõ mặt mũi đối phương, chỉ cảm thấy đó quen thuộc, hình như là vẫn luôn thiết với Quý Hạ.
Sau khi Quý Hạ qua đời, Âu Thiếu Khanh xử lý tất cả những kẻ đó, chỉ là, cuối cùng cũng thể đổi biến mất khỏi thế gian .
Âu Thiếu Khanh trong mơ xe lăn, vươn tay nhưng làm thế nào cũng thể chạm tới bia mộ của Quý Hạ.
Nhìn gương mặt thanh tú của Quý Hạ bia mộ, Âu Thiếu Khanh suy sụp ngả lưng ghế, cánh tay buông thõng xuống, sinh mệnh đến đây là hết, tan biến trong gió...
Âu Thiếu Khanh những tiếng ồn ào đ.á.n.h thức.
Xung quanh là một màu trắng chói mắt, trong khí là mùi nước sát trùng quen thuộc, còn dày và lồng n.g.ự.c là cơn đau thể quen thuộc hơn.
Âu Thiếu Khanh mở to mắt, đờ đẫn trừng trừng lên trần nhà, gương mặt gầy gò lấy một nét biểu cảm, trông như một con rối gỗ, một bức tượng điêu khắc.
Nếu kể đến lồng n.g.ự.c vẫn còn đang phập phồng, sẽ chẳng ai tin mắt vẫn còn thở, vẫn còn là một sống.
Lúc Quý Hạ đẩy cửa bước , cảnh tượng thấy chính là như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-chi-hoan-ai/chuong-34-tinh-mong.html.]
Âu Thiếu Khanh trừng trừng lên trần nhà chớp mắt, ánh mắt đờ đẫn, đến cả tròng mắt cũng hề chuyển động.
"Âu thiếu?"
Quý Hạ gọi một tiếng đầy dò xét, thấy Âu Thiếu Khanh chút phản ứng nào, lòng hẫng một nhịp, một dự cảm chẳng lành trỗi lên, bước nhanh tới.
Cậu đưa tay huơ huơ mắt Âu Thiếu Khanh, cẩn thận gọi một tiếng: "Âu thiếu?"
Nghe thấy giọng của Quý Hạ, Âu Thiếu Khanh cảm giác như qua mấy kiếp. Cảnh tượng Quý Hạ qua đời trong mơ chân thật đến thế, rõ ràng đến thế, dù Âu Thiếu Khanh quên cũng khó.
Thế nhưng, Quý Hạ mắt rõ ràng đến , chân thực đến .
Âu Thiếu Khanh mới tỉnh , trong phút chốc thể phân biệt là mơ, là thực, rốt cuộc cái nào là thật, cái nào là giả.
Nỗi đau xé lòng trong mơ là giả, nhưng ánh mắt lo lắng, căng thẳng của mặt cũng là giả, nhất thời, Âu Thiếu Khanh khỏi hoang mang.
"Quý Hạ?"
Anh thăm dò gọi một tiếng, dung mạo dần xa trong mơ và mắt chồng lên , Âu Thiếu Khanh bất giác đưa tay chạm gương mặt Quý Hạ, nhưng tay mới giơ lên nửa chừng vô lực rơi xuống.
"Ưm..." Cơn đau quặn lên từng cơn từ dày khiến Âu Thiếu Khanh nhíu chặt mày.
Những ngón tay trắng bệch co , dùng sức ấn bụng, nhưng ngay lúc chạm một bàn tay ấm áp nắm lấy, Âu Thiếu Khanh giật , vội rụt tay về.
Mồ hôi lạnh thái dương túa , c.ắ.n chặt môi, bật là tiếng rên rỉ, mà là những tiếng ho sặc sụa đứt quãng.
"Âu thiếu?"
Quý Hạ nhíu mày, lập tức nhấn chuông gọi.
--------------------