Quý Hạ bao giờ nghĩ rằng, cũng ngày vội vã đến thế, nóng lòng xông phòng sách của Âu Thiếu Khanh, nhưng nhận chẳng bắt đầu từ .
Đối với , Âu Thiếu Khanh quen thuộc đến thế, xa lạ đến , quen thuộc đến mức rõ từng thói quen nhỏ của , nhưng xa lạ đến độ chẳng hề ý nghĩa đằng những thói quen .
Quý Hạ lặng trong phòng sách một lúc lâu, chẳng làm gì cả, chỉ ngây giữa phòng, đưa mắt đ.á.n.h giá xung quanh. Căn phòng sạch sẽ gọn gàng nhưng phần cứng nhắc, song nếu cảm nhận kỹ, thể phát hiện một tia vui vẻ và tinh nghịch ẩn giấu bên trong.
Điều giống với cảm giác mà Âu Thiếu Khanh mang cho , cứ như là hai khác . Nếu sự thật, Quý Hạ thật sự sẽ cho rằng phòng sách hai khác cùng sử dụng.
Có lẽ, đây chính là một Âu Thiếu Khanh khác mà từng đến.
Nghe tiếng gõ cửa, Quý Hạ hồn, Âu Bình đẩy cửa bước , liền bước tới ngăn : “Bình thúc, bác kể cho cháu chuyện đây của Thiếu Khanh .”
Nếu hiểu Âu Thiếu Khanh nhất, thì ai khác ngoài Âu Bình.
Âu Bình Quý Hạ chút kỳ quái, hiểu đột nhiên hỏi chuyện của thiếu gia. Ông việc Âu Thiếu Khanh rời giáng một đòn lớn Quý Hạ, nhưng hy vọng chìm đắm trong đó mà thể thoát : “Nhị thiếu, thiếu gia sẽ trở về thôi, ngài đừng…”
“Bình thúc, cháu , cháu Thiếu Khanh sẽ trở về.” Dù về, cũng sẽ đích tìm về.
Quý Hạ ngắt lời Âu Bình, vịn vai ông, ấn ông xuống ghế sofa bên cạnh: “Bình thúc, bác cứ kể cho cháu , cháu chuyện về Thiếu Khanh, từ nhỏ đến lớn, tất cả chuyện?”
“Nhị thiếu?” Quý Hạ càng vội vàng, Âu Bình càng bất an, định dậy thì ấn xuống nữa: “Bình thúc, cháu thật sự , chỉ là hiểu thêm về Thiếu Khanh một chút thôi.”
Âu Bình quan sát Quý Hạ, thật sự điểm nào , lúc mới thở phào nhẹ nhõm bắt đầu kể.
“Thiếu gia , lúc nhỏ thông minh lắm, những thứ mà đứa trẻ khác học mấy ngày mới , chỉ cần một là thuộc. Hơn nữa, lúc , tiểu thiếu gia trông như một con búp bê sứ, ai cũng quý. Tôi còn nhớ một …”
Âu Bình hồi tưởng kể, từ lúc bắt đầu về Âu Thiếu Khanh, nụ mặt ông từng tắt, đặc biệt là khi kể đến những đoạn vui vẻ, ông khác hẳn với vẻ trầm thường ngày mà phá lên ha hả, đến nỗi Quý Hạ cũng cuốn theo, nụ cứ treo môi, mãi tan.
Cậu ngờ rằng, Âu Thiếu Khanh thời niên thiếu là một đứa trẻ tinh nghịch đến , cũng sẽ bày trò nghịch ngợm như bao con trai khác, cũng thích mạo hiểm, thích chơi những trò kích thích, và còn những bí mật nhỏ tự cho là đúng.
“Nhị thiếu, ngài , thiếu gia làm vỡ món đồ cổ mà ông cụ yêu quý nhất, liền lấy keo dán , đó cố tình đặt ở ven đường ông cụ qua, dàn dựng thành hiện trường do ông cụ vô tình làm vỡ. Ngài mà thấy cảnh tượng lúc đó thì, ha ha ha ha…”
Âu Bình ha hả, nếp nhăn mặt cũng ánh lên ý : “Thật sự là quá buồn .”
Quý Hạ cũng bật theo, tuy từng chứng kiến, nhưng chỉ cần tưởng tượng thôi, cũng thể hình dung Âu Thiếu Khanh thời niên thiếu tinh ranh lém lỉnh và đáng yêu đến nhường nào.
“ , thiếu gia vẽ . Khi còn nhỏ ông cụ gửi đến học trướng đại sư hội họa danh tiếng chu đại sư. Đã lúc, chúng đều nghĩ thiếu gia sẽ theo chuyên ngành liên quan đến hội họa, ngờ vẫn chọn kinh doanh.” Nhắc đến chuyện , trong giọng Âu Bình khỏi chút tiếc nuối, lẽ, trong mắt ông, nếu Âu Thiếu Khanh theo đuổi hội họa, thế giới sẽ thêm một nhân vật tầm cỡ đại sư.
Chỉ tiếc là, sự đời như ý , cuối cùng Âu Thiếu Khanh vẫn thể trở thành một đại sư hội họa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-chi-hoan-ai/chuong-152-can-phong-ve-tranh-va-nhung-bi-mat.html.]
“Bình thúc, trong nhà tác phẩm của Âu thiếu ạ, bác thể đưa cháu xem ?” Không vì , Quý Hạ luôn cảm giác Âu Thiếu Khanh sẽ nhiều tranh, và những bức tranh đó sẽ giúp hiểu một Âu Thiếu Khanh khác.
Âu Bình rõ ràng sững sờ, đó mới gật đầu dậy: “Nhị thiếu, ngài theo , đưa ngài đến phòng vẽ của thiếu gia xem.”
Phòng vẽ?
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Quý Hạ ngẩn , Âu Thiếu Khanh phòng vẽ riêng, ?
Theo Âu Bình xuống lầu, rẽ qua hai khúc quanh, Quý Hạ phát hiện một căn phòng khóa. Vị trí căn phòng đặc biệt, dù từ hướng nào, từ phòng khách chính diện cũng sẽ phát hiện , thảo nào từng để ý đến nơi .
Chỉ là, dấu vết ổ khóa, rõ ràng gần đây sử dụng, trong lòng Quý Hạ lướt qua một nỗi buồn bực khó tả, lồng n.g.ự.c tắc nghẽn, thoải mái.
Âu Bình tìm chìa khóa, mở cửa .
Đập mắt là một tác phẩm thành, vài nét bút đơn sơ phác họa bóng lưng của một vô cùng sống động. Quý Hạ , bức tranh thành , vẽ chính là .
Quý Hạ nhẹ nhàng bước tới, vươn tay, chút dám chạm bức tranh. Hóa , trong lòng Âu Thiếu Khanh, dáng vẻ như thế …
Quý Hạ ngắm một lúc lâu, dời mắt sang nơi khác. Xung quanh đặt nhiều tranh, vài bức xếp chồng lên đặt bàn, vài bức đóng khung cẩn thận dựng ở góc tường, chất đầy cả phòng vẽ.
“Bình thúc, bác ngoài , cháu ở một xem!”
Âu Bình lặng lẽ lui ngoài, chỉ để một Quý Hạ đối mặt với cả căn phòng đầy tranh.
Quý Hạ bắt đầu xem từ phía bên trái, phong cách phần trong sáng và non nớt, cùng với một vài nhân vật hoạt hình trong tranh, Quý Hạ , đây là tác phẩm thời niên thiếu của Âu Thiếu Khanh. Về , tác phẩm dần dần trưởng thành hơn, việc vận dụng màu sắc cũng thuần thục hơn, đặc biệt là ý cảnh hàm chứa trong một vài bức tranh cũng ngày càng sâu sắc và cao xa hơn…
Tranh của thời kỳ , khung cảnh tươi sáng, mang theo tinh thần phơi phới và nhiệt huyết đặc trưng của tuổi trẻ, tràn ngập khát khao và tưởng tượng vô hạn về cuộc sống …
Bản Quý Hạ hiểu về hội họa, nhưng khi những bức tranh của Âu Thiếu Khanh, phảng phất như hiểu ngay lập tức. Từ trong đó, thấy một Âu Thiếu Khanh khác, một Âu Thiếu Khanh vốn dĩ nên thuộc về hiện tại.
Tiếp tục xem xuống, Quý Hạ phát hiện mấy bức tranh vẽ , mỗi một bức đều vẽ nghiêm túc, cẩn thận, đến nỗi chính Quý Hạ cũng quên mất, dáng vẻ của ngày xưa là như thế…
Chỉ là, phong cách tranh đột nhiên đổi, những gam màu trong trẻo vốn trở nên u ám, ngay cả bầu trời cũng chỉ còn một màu xám trắng. Quý Hạ , thời kỳ , hẳn là lúc cha họ gặp chuyện may.
Nét bút trở nên sắc lẹm, mang theo sức mạnh như xuyên thủng cả mặt giấy, vài chỗ còn rách. Màu sắc, ngoài màu xám thì chính là màu đen, bộ tranh đều là những mặt tối tăm, bạo lực, một chút tích cực hướng về phía .
Càng , tim Quý Hạ càng đau thắt .
--------------------