Chiếc xe sang trọng dừng trong sân biệt thự, Quý Hạ cảnh tượng quen thuộc, bỗng cảm giác như sống một nữa.
Thấy Âu Bình đang bên chậu than, mỉm , lòng Quý Hạ rung động, thành thạo bước qua: “Bình thúc, thời đại nào mà còn tin mấy thứ .”
Âu Bình chỉ , phản bác nhưng vẫn kiên trì: “Xua vận rủi, thêm phúc thêm thọ.”
Cảnh tượng như liên tiếp xuất hiện trong cuộc đời đây của Quý Hạ.
Chỉ là, cho đến hôm nay, khi trải qua một nữa, Quý Hạ mới cảm nhận chậu lửa than đơn giản chứa đựng bao nhiêu sự chờ mong và trông đợi của Âu Bình.
Nghĩ đến đời , Âu Bình lê tấm già mệt mỏi bôn ba lo liệu hậu sự cho , lòng Quý Hạ liền trăm mối ngổn ngang, chua xót và khổ sở chất đầy trái tim.
Âu Bình bảo giúp việc mang quần áo của Quý Hạ trong, đó dẫn đến phòng ăn: “Cậu Quý, rửa tay , dọn canh là thể ăn cơm.”
Quý Hạ gật đầu. Cảnh tượng quen thuộc, mùi cơm quen thuộc, đoạn đối thoại quen thuộc, ngày nào cũng diễn , hề đổi như khí xung quanh, xem nhẹ, lãng quên.
“Ừm, vẫn là hương vị ngon nhất. Mấy ngày nay ở bệnh viện, miệng cháu nhạt toẹt .”
Quý Hạ ăn liền mấy miếng, nhận lấy bát canh từ tay Âu Bình, húp liền ba bốn muỗng mới tạm dừng .
“Cậu Âu ạ, ăn là…” Quý Hạ đột nhiên thấy hỏi tiếp , trong đầu ngừng hiện lên đủ chuyện đời , buột miệng hỏi: “Dạ dày của … ?”
Âu Bình sững , ánh mắt liếc về phía phòng sách lầu hai: “Thiếu gia , chỉ là…”
Không ảo giác , Âu Bình luôn cảm thấy Quý Hạ gì đó giống .
Bắt đầu từ lúc Quý Hạ vội vã đến phòng phẫu thuật để ngăn cản Âu Thiếu Khanh, Âu Bình cảm thấy điều gì đó khác .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Chỉ là ạ?” Quý Hạ nhíu mày, đôi mắt đen thẳm thẳng Âu Bình.
Nếu là đây, Quý Hạ sẽ bao giờ hỏi chuyện về Âu Thiếu Khanh. Âu Bình chắc liệu Quý Hạ thật sự đổi , ông dám thử, chỉ là đôi lúc vẫn nhịn kêu bất bình cho Âu Thiếu Khanh.
“Thiếu gia nấu cơm xong liền phòng sách, đến giờ vẫn ăn gì.” Nghe Âu Bình , động tác của Quý Hạ ngừng một lúc lâu mới tiếp tục.
Cậu nhớ , mấy năm nay cơm ăn đều là do Âu Thiếu Khanh nấu.
Ban đầu, Âu Thiếu Khanh cũng thử ăn cơm cùng , nhưng khi nổi giận vài , thậm chí còn làm thương, hai còn ăn chung với nữa.
Đến tận bây giờ, vẫn nhớ như in những lời với Âu Thiếu Khanh.
“Âu Thiếu Khanh, cho , lúc ăn cơm thì đừng xuất hiện. Tôi sợ nuốt trôi, sợ thấy ghê tởm, sẽ nôn mất.”
Quý Hạ vẫn nhớ rõ khi , ánh mắt suy sụp thất thần, gương mặt sa sầm của Âu Thiếu Khanh, cả bóng lưng cô độc khi và vẻ bi thương lúc rời khỏi…
Quý Hạ giơ tay, tự tát mạnh mặt một cái. Âm thanh vang dội khiến Âu Bình hoảng hốt: “Cậu Quý, làm gì ?”
“Bình thúc, Âu Thiếu Khanh… ý cháu là Âu, chú gọi xuống ăn cơm , để đói lâu cho dày.” Quý Hạ vội vàng xong, lên lầu về phòng .
Âu Bình khó hiểu dáng vẻ bỏ chạy như ma đuổi của Quý Hạ, nhưng nghĩ đến việc bảo Âu Thiếu Khanh ăn cơm, lòng ông tràn ngập vui mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-chi-hoan-ai/chuong-13-hoi-han-muon-mang.html.]
Quý Hạ lao lên giường, đang lúc thở dài thì thấy tiếng kêu của Âu Bình từ phòng sách vọng .
Tim run lên, hụt mất nửa nhịp. Có chuyện ! Đó là phản ứng tức thì của Quý Hạ.
Cậu mở toang cửa, xông phòng Âu Thiếu Khanh, thấy đang gục bên mép giường, sàn một vệt nôn bẩn thỉu, hai tay đè .
Quý Hạ giúp Âu Bình lật , lúc mới phát hiện bất tỉnh.
Sắc mặt trắng bệch, thái dương vã mồ hôi lạnh, hai hàm răng c.ắ.n chặt, giữa kẽ răng và môi còn rỉ tơ máu.
Hai tay Âu Thiếu Khanh đang liều mạng ấn vùng dày, lực mạnh đến nỗi dù bất tỉnh nhưng vẫn hề nới lỏng, khiến cả vùng bụng lõm hẳn .
“C.h.ế.t tiệt, dùng sức mạnh như , cái dày nữa ?” Lo rằng sẽ ấn hỏng dày, Quý Hạ bèn gỡ tay Âu Thiếu Khanh , nhưng ngay đó thấy run lên, bàn tay nới lỏng lập tức siết chặt với lực mạnh hơn.
“Bình thúc, mau lên, đưa đến bệnh viện!” Quý Hạ thấy m.á.u vẫn tiếp tục rỉ từ khóe miệng Âu Thiếu Khanh, trong cơn hoảng hốt, lập tức bế thốc lên.
Nhẹ, quá nhẹ.
Trọng lượng còn nhẹ hơn cả một cô gái bình thường.
Lòng Quý Hạ sững , Âu Thiếu Khanh trong vòng tay đầu , một ngụm m.á.u tươi phun thẳng n.g.ự.c …
Đặt lên xe, Âu Thiếu Khanh lập tức cuộn tròn , hai tay ghì chặt vùng dày, sắc mặt càng thêm tái nhợt như tro tàn. Quý Hạ giữ hai tay , đau đớn đến nhíu chặt mày, một cảm giác đau lòng tên bỗng bao trùm lấy .
Ngay cả chính Quý Hạ cũng nhận , bàn tay đang đỡ lấy Âu Thiếu Khanh của đang khẽ run…
Bệnh viện nhận điện thoại, xe tới, các bác sĩ và y tá chuẩn sẵn liền ùa . Sau một hồi bận rộn, Âu Thiếu Khanh đẩy phòng phẫu thuật.
Quý Hạ ngoài cửa phòng phẫu thuật, vết m.á.u bắt đầu khô n.g.ự.c , đầu óc choáng váng, tim cũng đập loạn nhịp.
Dù đời Quý Hạ từng thấy dáng vẻ hộc m.á.u của Âu Thiếu Khanh, nhưng đó là khi chỉ là một linh hồn, tiếp xúc thực thể.
thì khác, đây là đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm của cả hai kiếp, Quý Hạ tiếp xúc gần đến với một Âu Thiếu Khanh đang phát bệnh.
Âu Bình xổm mặt đất cách đó xa, dáng vẻ co ro.
Hoàn khác với một Âu Bình trong ký ức của Quý Hạ, luôn thể một gánh vác chuyện, làm việc đó.
Âu Bình mắt chỉ là một ông lão đáng thương, đang trông chừng đứa con mà yêu quý.
Lòng Quý Hạ tức khắc mềm nhũn, bước đến bên cạnh Âu Bình, xổm xuống: “Bình thúc, , Âu sẽ ạ.”
Đời , tình hình của Âu Thiếu Khanh nghiêm trọng hơn bây giờ nhiều mà vẫn cứu . Hơn nữa theo ký ức của , dù ốm yếu nhưng Âu Thiếu Khanh vẫn kiên trì, cho dù là 5 năm vẫn kiên trì…
Nghĩ đến đây, Quý Hạ như vớ cọng rơm cứu mạng, chỉ là những lời với Âu Bình như thế nào.
Âu Bình ngước mắt lên, đáy mắt vẩn đục vì tuổi già.
Quý Hạ bỗng nhiên nhận , Âu Bình già , và họ cũng còn là họ của năm đó nữa.
--------------------