Hai mươi bốn giờ , Âu Thiếu Khanh chuyển đến phòng bệnh thường.
Quý Hạ bên mép giường, hai tay nắm lấy bàn tay truyền dịch của Âu Thiếu Khanh. Gương mặt bình tĩnh đến cực điểm, chỉ đôi mắt đỏ ngầu mới tố cáo nội tâm đang dậy sóng.
“Quý thiếu, ở đây trông chừng, ngài nghỉ một lát !” Đỗ Nghị bước , Quý Hạ vẫn hề chợp mắt kể từ lúc trở về, lo lắng : “Nếu Âu thiếu thấy ngài thế , sẽ đau lòng lắm.”
Quý Hạ dường như thấy, áp tay Âu Thiếu Khanh lên má , đôi mắt khô khốc khép mở : “Chuyện đó xử lý đến ?”
“Chiếc USB xác thực là chứa các hoạt động kinh doanh bề nổi của EN, nhưng đằng chúng đúng là dính líu đến một hoạt động phi pháp, cấp đang xử lý…” Quý Hạ khẽ nhếch môi, cắt ngang lời Đỗ Nghị: “Nếu , với họ, chúng còn liên quan gì nữa, cứ để họ nhớ rõ lời hứa của là .”
Nếu cái giá trả để tiêu diệt EN là tính mạng của mắt, Quý Hạ chẳng thèm quan tâm EN là cái thá gì. Cậu chỉ là một bình thường, cả đời , thứ cũng chỉ là mắt mà thôi.
Không ai quan trọng hơn , bất cứ thứ gì thể so sánh với .
“Thiếu Khanh, ngủ đủ lâu , dậy thôi!” Quý Hạ gục bên mép giường, nghiêng mặt, mân mê từng ngón tay thon dài trắng nõn của Âu Thiếu Khanh, từ ngón cái đến ngón út, từ ngón út đến ngón cái…
Đỗ Nghị , dù gì nữa, chỉ cần Âu Thiếu Khanh tỉnh , Quý Hạ sẽ đời nào rời khỏi đây. Anh lặng lẽ thở dài rời khỏi phòng bệnh.
Cảm nhận sự run rẩy bên cạnh từ yếu ớt dần trở nên mạnh hơn, Quý Hạ đột ngột thẳng dậy, liền thấy đôi chân của Âu Thiếu Khanh lớp chăn đang co giật một cách vô thức. Mỗi một co giật, giường rên lên một tiếng đau đớn.
Quý Hạ cẩn thận vén chăn lên, thấy hai bắp chân trắng nõn đang run lên, đặc biệt là phần cơ bắp mới hình thành một chút đang co giật với biên độ thể thấy bằng mắt thường. Trong cơn hoảng loạn, Quý Hạ một tay đè chặt đôi chân đang ngừng co giật, tay vội nhấn chuông gọi.
Bác sĩ nhanh chóng bước , khi kiểm tra một lượt mới đưa kết luận: “Có lẽ do đó Âu thiếu quá sức, dẫn đến chứng co giật cơ bắp khởi phát muộn, đây là di chứng của việc dùng sức quá độ.”
“Vậy làm ?” Quý Hạ giúp Âu Thiếu Khanh xoa bóp bắp chân đang run rẩy, giọng bình thản hơn bất cứ lúc nào đây khiến vị bác sĩ lưng cảm thấy áp lực vô cùng, bất giác đưa tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm thái dương.
“Chuyện , vì chân của Âu thiếu từng thương nên thể dùng t.h.u.ố.c giãn cơ , chỉ thể chờ nó tự hồi phục thôi.” Quý Hạ , túm lấy áo blouse trắng của bác sĩ, con ngươi lạnh lẽo sắc như d.a.o găm tẩm độc: “Ông cái gì?”
“Tôi, thể dùng phương pháp xoa bóp cơ bắp để giảm bớt tình trạng .” Bác sĩ run rẩy, dáng vẻ tàn nhẫn của Quý Hạ, ông thực sự lo rằng chỉ cần dám một chữ “Không”, đối phương sẽ ăn tươi nuốt sống ngay lập tức.
“Tôi, sẽ lập tức tìm chuyên viên mát xa đến đây.” Mặt bác sĩ trắng bệch, dù gì ông cũng là bác sĩ chuyên trách của Ám Đường, hạng độc ác tàn nhẫn nào mà từng thấy qua, nhưng chuyện Quý Hạ dọa sợ thế nhất đừng để khác .
“Nói, làm thế nào?” Cổ áo vốn buông siết chặt thêm, Quý Hạ xách thẳng nọ đến bên giường, đôi chân vẫn đang co giật của Âu Thiếu Khanh, giọng lạnh lùng sắc bén: “Nhanh lên, dạy !”
Người của , thể để khác chạm , dù đối phương là chuyên viên mát xa cũng phép.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-chi-hoan-ai/chuong-100-chi-can-nguoi-khong-sao-that-tot.html.]
Run rẩy làm mẫu các thủ pháp một , với y đức cao cả cứu giúp đời, vị bác sĩ định hỏi cần làm nữa thì Quý Hạ đuổi ngoài: “Được , ông .”
“Hả?” Bác sĩ ngạc nhiên, trong lúc ngước mắt lên, ông thấy Quý Hạ xem như khí, đành lặng lẽ , lắc đầu, rời khỏi phòng bệnh trong bộ dạng t.h.ả.m hại.
Ngực đau như xoắn , từng cơn thắt chặt theo nhịp thở, mỗi một cử động đều kéo theo cơn đau lan khắp các dây thần kinh, đến cả bộ não mới hồi phục ý thức cũng trở nên mơ hồ.
Đôi chân càng thêm đau nhức yên, cơn co rút cơ bắp khiến đôi mắt vốn kịp mở càng nhắm chặt hơn. Khóe môi tái nhợt mất huyết sắc cũng run lên bần bật cơn đau và sự rã rời thể chịu đựng.
“Ưm~~” Tiếng rên rỉ khó kiềm nén, đối với Quý Hạ tựa như âm thanh của thiên đường, là thanh âm êm tai nhất thế gian .
“Anh tỉnh ?” Giọng khàn mang theo niềm vui sướng, Quý Hạ đối diện với đôi mắt còn chút mơ màng của Âu Thiếu Khanh, bao lo lắng, căng thẳng, áy náy đều tan biến trong một tiếng thở phào nhẹ nhõm: “Sau như nữa, ?”
Mọi lo âu và mệt mỏi, đau đớn và dằn vặt, đều tan thành vô hình khoảnh khắc thấy yêu vẹn chút tổn thương. Có thể đổi lấy sự an và bình yên cho yêu, đối với Âu Thiếu Khanh mà , chính là sự báo đáp lớn nhất mà ông trời dành cho .
Đôi mắt mở chậm rãi khép , khoảnh khắc ánh sáng cuối cùng biến mất là nụ nhàn nhạt đầy an tâm khóe môi Âu Thiếu Khanh, chỉ cần em là !
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trái tim thoáng chốc hoảng loạn, nhưng khi xác định đối phương chỉ vì thương mà , nó thả lỏng trở .
Quý Hạ đưa tay chạm khóe môi lạnh băng của Âu Thiếu Khanh, sắc trắng nhợt nhạt vô cùng chói mắt, hề thích chút nào.
Đôi môi ấm áp nhẹ nhàng, mang theo sự thăm dò cẩn trọng, truyền ấm cho yêu, một giọt lệ trong veo lăn xuống, “tách” một tiếng, rơi gương mặt cũng đang tái nhợt, chảy dọc theo gò má, thấm mép giường lạnh lẽo, chỉ để một vệt nước.
Nhìn đôi môi mỏng khi xoa nắn cuối cùng cũng một tia huyết sắc, Quý Hạ đưa tay vuốt ve: “Thế tệ, cho phép màu sắc nào khác, nếu , tay .”
Tiếng khẽ phần ngây ngô làm trái tim Quý Hạ run lên, thấy khóe miệng Âu Thiếu Khanh cong lên thành một vòng cung lớn hơn, cùng với đôi mắt khiến an lòng đang mở , Quý Hạ đỏ mặt một cách hiếm thấy.
Hôn trộm yêu còn phát hiện, thật là hổ quá !
Quý Hạ gãi đầu, hề hề, lời giải thích cũng giống như gương mặt của yêu, nhợt nhạt và yếu ớt: “À, … mặt dính thứ gì đó, lau giúp thôi, đúng , chỉ thôi…”
Âu Thiếu Khanh nỡ rời mắt khỏi yêu, hiếm khi thấy dáng vẻ của đối phương, nhưng thần kinh mệt mỏi bất đắc dĩ ập đến từng cơn, cơn buồn ngủ cuối cùng vẫn chiếm thế thượng phong: “A nặc, em , thật !”
Mọi sự hổ và che giấu, câu , đều mất màu sắc.
Đôi mắt đỏ hoe của Quý Hạ thẳng Âu Thiếu Khanh, ngàn vạn lời nhưng khi thấy gương mặt một nữa chìm giấc ngủ, chỉ còn thở dài, hòa tan tình yêu ngấm sâu xương tủy.
--------------------