Trọng Sinh Chi Độc Sủng Tiểu Phu Lang (Câm) - Chương 4: Ngủ chung. Muốn chen ai vào giữa chúng ta?

Cập nhật lúc: 2025-12-20 12:46:11
Lượt xem: 2,456

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói là làm ngay.

Bùi Tịch lập tức bảo nguyên nhung dọn hết quần áo và những vật dụng khác của Thanh viện, ngay cả trang sức đeo hằng ngày cũng dọn tới mấy rương, ồn ào náo nhiệt vô cùng.

Thân thể Hà Tri Liễu bất tiện, chỉ thể sấp giường Bùi Tịch chỉ huy bọn họ . Thanh viện là viện phụ, vốn nhỏ, một y ở đây chút rộng rãi, giờ thêm cả Bùi Tịch, sân viện càng thêm chật chội.

Y cũng Bùi Tịch ở đây cho lắm, cứ cảm thấy như đang ấp ủ âm mưu gì đó, dường như lúc nào cũng thể đẩy y , vứt bỏ y.

“Ngươi đang nghĩ gì ?” Bùi Tịch xuống bên giường y.

Trong phòng sớm thắp nến, ánh nến mờ ảo chiếu lên mặt hai , tựa như phủ một lớp lụa mỏng, trông vô cùng dịu dàng.

Hà Tri Liễu muộn màng nhận , mùa xuân đến từ lâu.

“A.” Y nhẹ nhàng hiệu, ánh mắt dừng mấy cái rương trong phòng, đồ đạc nhiều như , ngủ ở đây sẽ chật chội lắm.

Bùi Tịch híp mắt rộ lên: “Ngươi cũng cảm thấy chúng ở chung hòa hợp đúng ? Xem ngươi vui đến mức nên lời kìa!”

Hà Tri Liễu: “…”

Ta là câm, đương nhiên là !

Bùi Tịch càng y càng thấy vui, chỉ ước gì thể lập tức xuống bên cạnh y ngay lúc , trong lòng trong mắt đều là Hà Tri Liễu.

Quần áo trong rương của nhanh xếp hết tủ của Hà Tri Liễu, chen mấy bộ y phục mỏng manh của y sang tận góc tủ, trông đáng thương vô cùng.

Bùi Tịch thấy như nhất, tiểu câm chọn y phục, ánh mắt đều lướt qua y phục của .

Hà Tri Liễu thoáng chút bất an, chủ viện rộng rãi như ở, tại chen chúc ở chỗ của y, nếu để mẫu , e là sẽ vui.

Y trộm ngước mắt liếc Bùi Tịch một cái, chạm ánh mắt , bèn hoảng hốt cúi đầu… Cũng tại đột nhiên đổi như , trêu chọc y, bắt nạt y…

Nếu , y thật sự sẽ buồn lắm.

“Tứ gia, chính quân, nhà bếp làm xong thức ăn ạ.” Xuân Kiến thấy cảnh tượng náo nhiệt cũng ngẩn , vội vàng chuyện chính.

“Tốt lắm, mang thức ăn đây, tự chăm sóc chính quân dùng bữa, các ngươi lui hết .” Bùi Tịch lạnh giọng đuổi hết hạ nhân ngoài, ai phép ở đây quấy rầy và phu lang ở riêng với .

Đặc biệt là tên Xuân Kiến !

Xuân Kiến do dự một lát, nguyên nhung bắt gặp ánh mắt của Bùi Tịch hiệu, liền kéo mất.

Ý của chủ tử, ai dám ?

“A…” Hà Tri Liễu rõ ràng căng thẳng hẳn lên, gắng gượng chống nửa dậy, định giải thích gì đó với Bùi Tịch, nhưng chẳng dám gì.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Y cũng ghét bản chỉ thể phát thứ âm thanh vô nghĩa .

Cũng sợ Bùi Tịch sẽ càng thêm chán ghét y.

Bùi Tịch vẫn luôn dõi theo từng cử chỉ của y, thấy mi mắt y khẽ run, ngón tay cũng đan , liền hiểu y ý gì.

Hắn trực tiếp luồn tay qua nách Hà Tri Liễu, dùng chút sức nhấc bổng cả y lên.

“A!” Hà Tri Liễu hoảng hốt theo bản năng nắm chặt vai , dám động đậy, như một chú mèo con túm gáy.

“Ôm lấy .” Bùi Tịch khẽ thành tiếng.

Cơ thể phản ứng cả suy nghĩ, Hà Tri Liễu cũng chẳng màng đến chuyện khác, vội vàng ôm lấy cổ Bùi Tịch, ngay đó liền cảm nhận m.ô.n.g ai đó nâng lên…

Hà Tri Liễu: “…!!!”

Bùi Tịch cảm nhận cả y cứng đờ, đầu khẽ chạm y, mày mắt dịu dàng hẳn : “Đừng sợ, sẽ làm rơi ngươi .”

Hắn cẩn thận đặt y lên chiếc ghế đệm mềm, thấy y với tới, dời cả lẫn ghế lên phía một chút.

“Tay sức ?” Bùi Tịch nhẹ giọng hỏi.

Hà Tri Liễu khẽ gật đầu.

“Vậy thì , ngươi tiện cử động, nếu ăn món nào thì với , gắp cho ngươi.” Bùi Tịch dặn dò, trực tiếp gắp một đũa thức ăn ở xa nhất.

Món ăn vị ngọt thích ăn dọn lên bàn, thích ăn là ai thì cần cũng .

Hà Tri Liễu liền vội vươn ngón cái tay , cong cong hai .

Bùi Tịch cảm thấy ngón tay y cong lên trông thật đáng yêu, khỏi bật : “Đây là đang cảm ơn ?”

Hà Tri Liễu ngoan ngoãn gật đầu, thì thể hiểu ý của y!

“Đây là việc nên làm.” Bùi Tịch tính đặt đĩa thức ăn đó tới mặt y, để thể y cảm ơn bằng ngón tay cái thêm mấy nữa.

Thú vị lắm, vô cùng, vô cùng.

Ăn xong bữa cơm, sắc trời bên ngoài tối sầm .

Tuy xuân ấm áp hơn, nhưng ban đêm vẫn chút se lạnh.

Bùi Tịch Hà Tri Liễu ăn xong cũng chỉ thể sấp mà lâm trầm tư: “Có tắm rửa ?”

Hà Tri Liễu đột nhiên ngẩng đầu , đáy mắt mang theo chút mong chờ, ngày thường đều là Xuân Kiến giúp y, tối nay cứ ở cùng Bùi Tịch, nhắc tới, y càng dám đưa yêu cầu.

“Lưng thương thể dính nước, giúp ngươi lau .” Bùi Tịch xong còn giả vờ hỏi ý y.

Hà Tri Liễu đương nhiên là lắc đầu, thậm chí còn hiệu bảo gọi Xuân Kiến tới!

Bùi Tịch thấy y sốt ruột, trong lòng chút vui, nhưng mặt vẫn : “Ngươi cũng thấy đúng ? Ta cũng thấy ! Lau xong là thể ngủ !”

“A!” Hà Tri Liễu gấp đến độ bật tiếng, nhưng thể phát âm thanh bình thường, chỉ đành Bùi Tịch bế phòng tắm.

Bùi Tịch ý , ngay cả bồn tắm lớn của cũng chuyển tới, bên trong sớm đổ đầy nước ấm, nhưng nước đầy, thậm chí chỉ nửa thùng.

Hà Tri Liễu: “?”

Bùi Tịch véo véo khuôn mặt gầy gò của y, thấp giọng : “Biết ngươi tự nhiên, gọi Xuân Kiến giúp ngươi lau , cẩn thận một chút, đừng để lưng dính nước.”

Hắn xong liền xoay rời .

Hắn đương nhiên tiểu câm bây giờ vẫn còn chút khúc mắc với , cũng tin tưởng , nếu lúc vượt qua giới hạn của đối phương, thì đúng là cầm thú bằng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-chi-doc-sung-tieu-phu-lang-cam/chuong-4-ngu-chung-muon-chen-ai-vao-giua-chung-ta.html.]

Sống một đời, đủ kiên nhẫn để chung sống với tiểu câm, cho dù đối phương thèm cho một ánh mắt, cho dù đợi ba năm ngày mới thể y “a” một tiếng, cũng cam tâm tình nguyện.

Vành tai y đỏ ửng lên, mãi cho đến khi lau xong vẫn còn đỏ.

Bùi Tịch sớm tắm rửa ở phòng tắm khác, mặc một chiếc áo trong mỏng manh giường binh thư, quả là một bộ dạng chính nhân quân tử, cho đến khi Hà Tri Liễu phòng, dáng vẻ chính nhân quân t.ử liền biến mất thấy tăm .

“Tiểu phu lang nhà ai mà xinh thế ?” Hắn đặt binh thư xuống, huýt sáo một tiếng lưu manh.

Hà Tri Liễu nhất thời nên bước chân nào, y mơ cũng dám mơ đến cảnh Bùi Tịch chờ y lên giường ngủ chung…

Xuân Kiến vốn định đỡ y tiếp, nhưng khi thấy Bùi Tịch dậy thì lập tức lặng lẽ hành lễ lui ngoài, rõ tâm tư của thiếu gia nhà , chỉ cần thiếu gia vui là .

Bùi Tịch tiếp lấy y, dìu y xuống, cúi đầu y, ánh mắt ngưng mặt y, một lúc lâu cũng nỡ rời .

“A?” Hà Tri Liễu nhẹ giọng thắc mắc, dù ngẩng đầu cũng thể cảm nhận ánh mắt nóng rực của đối phương, định giở trò gì.

Hàng mi rũ khẽ run, như cánh bướm chực chờ vỗ cánh, chỉ đợi đến ngày nào đó bằng lòng, sẽ đậu lên một sự vật khác.

Gương mặt y thể nghi ngờ là xinh , kinh diễm.

Vậy mà luôn giấu trong những bộ quần áo xám xịt, cúi gằm mặt mày, để bất kỳ ai thấy.

Bùi Tịch : “Không gì, ngươi trong sấp ngủ , ở bên ngoài.”

Hà Tri Liễu vội vàng lắc đầu, thê nên ngủ ở bên ngoài để tiện chăm sóc lang quân thức dậy, y thể tuân thủ quy củ.

“Ngươi cũng ? Vậy thì quá!” Bùi Tịch một nữa cố tình xuyên tạc ý của y, đỡ y sấp xuống.

Viện phụ vốn nhỏ, phòng ốc nhỏ, giường đương nhiên cũng nhỏ.

Hà Tri Liễu sấp xuống chiếm hơn nửa chiếc giường, y chút hoảng hốt, vội vàng chống nửa dịch sát tường, cho đến khi vai chạm vách tường mới co dám nhúc nhích.

Bùi Tịch thuận thế nghiêng xuống, vui vẻ chấp nhận vị trí mà y chừa , mỉm : “Không nhiều chỗ như , chen ai giữa hai ? Xuân Kiến?”

“A!”

Đương nhiên !

Hà Tri Liễu khẽ nhíu mày, sợ hãi .

“Nếu , còn mau bò qua đây?” Bùi Tịch , lòng bàn tay thon dài vết chai mỏng nhẹ nhàng vỗ vỗ trống ở giữa.

Ý tứ ám chỉ vô cùng rõ ràng.

Hà Tri Liễu chậm rãi dịch về chỗ cũ, khuỷu tay cũng chút đau.

Bùi Tịch hài lòng nhếch môi: “Giờ thì thể ngủ .”

Hà Tri Liễu liền vội vàng vùi đầu khuỷu tay, ngay cả thở cũng vô cùng cẩn trọng.

Bùi Tịch cứ y chằm chằm, tiểu câm lẽ thật sự tự nhiên, ngay cả tiếng hít thở cũng cố gắng kìm nén, lúc nuốt nước bọt cũng vô cùng chậm rãi…

Nến trong phòng cháy quá nửa, Bùi Tịch vẫn còn đang y.

Hắn hiểu, đời đáng yêu như ?

Ngay cả tiếng ngáy và cái nhíu mày cũng đáng yêu đến mức khiến .

…Nhíu mày?

Bùi Tịch lập tức dậy, ngủ sấp mệt, dễ chèn ép lồng ngực, nhưng nếu ngửa, vết thương sẽ càng khó chịu hơn.

Hắn giúp tiểu câm điều chỉnh tư thế, dùng quạt tròn nhẹ nhàng quạt lưng, một đêm bận rộn trôi qua.

Bùi Tịch cảm thấy xương cốt đều rệu rã, chỉ cần cử động nhẹ cũng thể thấy tiếng kêu, tuy cũng ngờ ngủ , nhưng thấy dáng ngủ ngọt ngào của tiểu câm, là đáng giá.

Hắn lặng lẽ dậy, suýt chút nữa thì quỳ rạp xuống đất!

Di chứng của việc quỳ ba canh giờ hôm qua một đêm lộ rõ.

“Nguyên nhung?”

“Nô tài mặt.”

Bùi Tịch rón rén ngoài, vài bước thì cảm giác đau nhức cũng quen dần, ho nhẹ một tiếng: “Bên mẫu ?”

“Phu nhân sáng sớm cho tới truyền lời, bảo ngài khi thức dậy thì qua đó một chuyến, chuyện .” Nguyên nhung đáp.

“Biết , về viện chính rửa mặt.”

“Vâng.”

Bùi Tịch thu dọn thỏa liền đến đông sương phòng.

Tần Ngọc Dung đang uống , thấy , liền giơ tay chỉ chiếc bồ đoàn bên cạnh, Bùi Tịch lập tức thức thời quỳ xuống.

“Mẹ với con mấy câu.” Nàng nhẹ giọng : “Chuyện hôm qua coi như cho qua, nhưng vẫn câu đó, cho dù con thích, cũng nên gánh vác trách nhiệm của , cha con , Bùi gia tính ngược lên ba đời, cũng ai điều như con! Nếu con còn bắt nạt nó, liều mạng cũng cầu xin bệ hạ khai ân, ban cho các con một tờ hòa ly thư!”

Bùi Tịch tuy tại nàng trịnh trọng như , nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: “Chuyện hôm qua là do con đúng, từ nay về con nhất định sẽ đối xử với y.”

Không vì cái trách nhiệm quái quỷ nào cả.

Tiểu câm nay đều là trách nhiệm của .

Mà là chính quân phu nhân của .

---

*Tác giả lời :*

Bùi Tịch: “Tắm rửa thôi! Ta tắm cho ngươi!”

Ve con: Vội vàng lắc đầu!

Bùi Tịch mỉm : “Ngươi cũng mong chờ đúng ? [khen lấy khen để]”

(Bình luận và ủng hộ nhiều hơn nhé [van xin đó][xin các bạn đó])

--------------------

Loading...