Khối sương đen nương theo mây đen che khuất, dừng một lát tan . Lục Diên lặng lẽ theo ở phía , nội tâm âm thầm đ.á.n.h giá thực lực của đối phương, cảm giác tổng thể cấp 5 thì cũng là cấp 4. Trước đây từng kẻ lang thang cấp T5 khủng bố như ? Thẻ Ẩn của sắp mất hiệu lực, nên dám tùy tiện tay, chỉ thể chờ khối sương đen đó rời , lúc mới bước khỏi Khu Ô nhiễm.
Nói trùng hợp cũng là trùng hợp, Lạc Dương và Yến Phong đều đang ở bên ngoài, ngoài còn một đội vài thành viên khác. Bọn họ thấy một bóng đen từ Khu Ô nhiễm, theo bản năng giơ s.ú.n.g nhắm thẳng, nhưng khi phát hiện đó là Lục Diên, họ nhanh chóng nhảy xuống từ tòa nhà cao tầng phía .
"Lục Diên, tới đây?!"
Lạc Dương mỗi thấy Lục Diên thì vui mừng, cũng vì , lẽ mỗi đối phương xuất hiện là đều thể xem náo nhiệt của Hình Uyên.
Lục Diên cũng nghĩ sẽ trùng hợp đến thế: "Sao các cũng ở chỗ ?"
Yến Phong giải thích: "Kẻ lang thang của Ngục giam 7 trốn thoát, chúng phụng mệnh đến đây truy bắt, Hình Uyên cũng tới."
Lục Diên theo bản năng quét mắt phía , phát hiện đều là những dị năng giả lạ mặt, thấy bóng dáng Hình Uyên: "Những khác ?"
Thiếu Gay Hồn Bay Một Nữa Iu Các Bạn
Sự nghi hoặc chuyển sang Lạc Dương: "Cậu từ Khu Ô nhiễm mà thấy , Hình Uyên cũng ở bên trong, hơn nửa tiếng ."
Lục Diên , sắc mặt lập tức trở nên kỳ quái: "Hình Uyên cũng ở trong đó ư?!"
Điều đầu tiên nghĩ đến là lo lắng đối phương gặp nguy hiểm . khu hang động Ô nhiễm lớn như , Lục Diên ở bên trong gần một giờ mà chẳng thấy động tĩnh gì, chỉ ngoài thì thấy...
"Sao tụ tập ở đây?"
Một giọng trầm thấp, quen thuộc bất ngờ vang lên từ phía , khiến tất cả giật . Lục Diên theo bản năng đầu , chỉ thấy Hình Uyên vặn bước khỏi cánh cửa sắt bỏ hoang của Khu Ô nhiễm. Phía là một bóng tối thấy ánh mặt trời. Ánh trăng chiếu lên , phủ lên khuôn mặt lạnh lùng một tầng màu máu. Không ảo giác , Lục Diên luôn cảm thấy ánh đỏ sẫm chợt lóe lên trong sâu thẳm con ngươi của Hình Uyên chút quen thuộc, như thể từng gặp qua ở đó, khiến lòng bỗng dưng thót .
Lạc Dương nhanh nhảu tiến lên: "Không là vì chờ . Khu Ô nhiễm nguy hiểm như , nửa tiếng , chúng sợ gặp nguy hiểm nên đành canh ở cửa. Mà mới chứ, Lục Diên cũng ở trong đó đấy."
Hình Uyên phát hiện Lục Diên từ lúc bước . Không ngờ đối phương cũng ở trong Khu Ô nhiễm. Nghe , bước chân khựng , theo bản năng về phía Lục Diên, ánh mắt sâu thẳm hỏi: "Vừa em cũng Khu Ô nhiễm ?"
Dường như chỉ kéo dài vài giây ngắn ngủi, như cả mấy phút dài đằng đẵng, nhưng thực tế cũng chỉ là một khoảnh khắc chớp nhoáng. Trái tim của cả hai đều hẹn mà cùng thắt .
Lục Diên "Ừ" một tiếng: "Em phát hiện đám kẻ lang thang đều tụ tập về phía Khu Ô nhiễm, nên theo xem thử. lượng của chúng quá đông, em dám tùy tiện , tới cửa ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tro-choi-sinh-ton-trong-truyen-nguoc/chuong-482.html.]
Hình Uyên , khẽ nhíu mày đến mức khó nhận . Ánh mắt thăm dò của dừng Lục Diên, suy đoán liệu đối phương thấy bản thể của . thấy vẻ mặt trấn tĩnh của Lục Diên, giống đang dối. Hơn nữa, lúc nãy chiếm cứ trung, quả thật thấy bóng dáng ai ở phía . Nghĩ , trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.
"Bên trong chẳng gì đáng xem. Đám đó cũng dọn dẹp gần xong . Quay về thôi, việc cần gặp Tổng viện trưởng ngay lập tức."
Lần trăng m.á.u sẽ kéo dài bao lâu, nhưng nghi ngờ gì, đây là thời gian cuối cùng còn cho nhân loại. Thiên Không Thành cần tất công tác chuẩn khi Thảm họa Thiên tai thật sự bắt đầu, nếu hậu quả sẽ dám tưởng tượng.
Lạc Dương theo bản năng : " Tổng viện trưởng hiện tại đang bận rộn điều hành, e rằng thời gian gặp chúng . Có chuyện gì thì để chiều mai..."
Cậu còn dứt lời, Hình Uyên nhanh chân về phía Phi hành khí. Lạc Dương và Yến Phong bất đắc dĩ liếc , đành nhấc bước đuổi theo. Lục Diên phía , lúc cẩn thận đá vướng chân một cái, cả lảo đảo về phía , thiếu chút nữa ngã sấp mặt.
Lạc Dương bụng đỡ lấy , nghi hoặc hỏi: "Cậu thế?"
Lục Diên: "...Không ."
Chỉ là chân mềm nhũn.
Nếu còn xác định Hình Uyên là con quái vật chiếm cứ bầu trời , thì khi đối phương vội vã về Thiên Không Thành gặp Tổng viện trưởng, Lục Diên liền lập tức xác định: Hình Uyên chính là Kẻ! lang! thang!!! lén chuyện bên ngoài!!!
Khi ý niệm hiện , Lục Diên tối sầm mắt, suýt chút nữa ngất . Tay chân run rẩy, mềm nhũn, cả đổ mồ hôi lạnh. Anh thể tin đời xui xẻo đến mức . Nuôi một đứa em trai phế vật trong nhà là kẻ lang thang đành, khó khăn lắm mới tìm yêu qua mạng để gặp mặt, đối tượng hóa vẫn là kẻ lang thang ư??!
Không , điều thể là sự thật .
Lục Diên điên cuồng phủ nhận trong lòng, cố gắng trấn tĩnh bản . Thế nhưng hai chân lời, cả cần dựa Lạc Dương mới miễn cưỡng . Hình Uyên đầu phát hiện hai họ kề sát , đôi mày dài nháy mắt nhíu chặt: "Sao thế?"
Lạc Dương lập tức buông tay , lùi hai bước liên tục, vẻ " liên quan đến ": "Lục Diên cẩn thận đá cục đá, thiếu chút nữa ngã sấp mặt. Chắc là thương ở chân."
Hình Uyên dừng một chút, vòng trở , trực tiếp kéo Lục Diên về phía . Hắn đỡ cánh tay Lục Diên. Tuy rằng làm gì cả, nhưng d.ụ.c vọng chiếm hữu tuôn từ đáy mắt tối tăm của , dường như thể ngưng tụ thành thực chất. Hắn khẽ giọng thốt một câu:
"Để dìu em là ."!
[Ngươi cố x.é to.ạc lớp da quái vật của , lén thứ giấu kín bên trong, nhưng rốt cuộc chỉ thấy một trái tim mục nát. Nó từ lâu ngừng đập, thế mà vẫn ngày qua ngày khác, cố chấp yêu thương ngươi…...]