Trêu ghẹo nhầm Thần Đế: Cún con hóa Sói xám - Chương 44E

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:31:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tựa như nhịp trống dồn dập, tựa như trận mưa rào trút xuống, nện thẳng lòng .

“Đủ .” Kỳ Như Trần đè chặt lấy tay Phượng Từ Rượu. Anh nâng cánh tay lên ôm lấy đối phương, bàn tay đặt gáy Phượng Từ Rượu, dùng lực ấn lòng n.g.ự.c .

Anh nghiêng đầu, đôi môi còn chút huyết sắc tựa sát bên tai Phượng Từ Rượu, thều thào: “Như thế ...”

Kỳ Như Trần mở mắt, đồng t.ử mất tiêu cự, cảnh vật mắt chỉ còn là một mảng mờ ảo. Anh khẽ một tiếng ngắn ngủi: “Bữa thịt nướng nợ hai ngày ... trưa mai sẽ dẫn ăn.”

Phượng Từ Rượu c.ắ.n chặt răng, tay nắm chặt thành quyền, m.á.u tươi đỏ rực theo kẽ ngón tay nhỏ giọt xuống.

Qua một hồi lâu, lâu đến mức Kỳ Như Trần cứ ngỡ Phượng Từ Rượu sẽ đáp , thì một giọng chút khàn khàn rốt cuộc cũng vang lên.

“... Đồ ngu.”

“...”

Ánh mặt trời màu vàng nhạt bắt đầu len lỏi qua khe hở, rớt xuống những vầng sáng vụn vặt. Trong căn phòng nhỏ hẹp, hai bóng vẫn đan xen giữa trung tâm bục gỗ.

Kỳ Như Trần khẽ cử động cổ tay cứng đờ, cảm nhận nhiệt độ cơ thể đang dần dần khôi phục bình thường. Anh một tay chống xuống đất dậy, rũ mắt đang ngủ say sưa.

Phượng Từ Rượu đang mơ thấy cái gì mà đôi mày nhíu , trong miệng lẩm bẩm vài tiếng rõ chữ, gương mặt còn cọ cọ lồng n.g.ự.c Kỳ Như Trần.

Kỳ Như Trần định dịch đối phương một chút, liền thấy một tiếng mớ đầy vẻ bất mãn. Cánh tay đang gác vai của đối phương cũng theo đó mà siết chặt hơn, chẳng khác nào một con koala, cứ thế treo chặt cứng .

là một tư thế ngủ kỳ quặc.

Kỳ Như Trần chút bất đắc dĩ, xốc nhẹ m.ô.n.g Phượng Từ Rượu, một tay bế bổng lên. Đối phương đại khái là mệt lả , xoay vần như thế mà vẫn hề tỉnh giấc.

Anh ôm Phượng Từ Rượu khỏi ám môn, nhẹ nhàng đặt xuống giường. Kỳ Như Trần khéo léo gỡ từng ngón tay của Phượng Từ Rượu , thừa lúc đối phương kịp phản ứng, liền nhét một chiếc gối ôm thế, cuối cùng cũng đổi sự tự do.

Ánh mắt chạm đến gương mặt khi ngủ đầy điềm tĩnh của Phượng Từ Rượu, khóe miệng khẽ nhếch lên. khi tầm mắt dời xuống phía , những vết m.á.u loang lổ khắc sâu cánh tay trắng nõn, huyết nhục mơ hồ, đỏ tươi một mảng, trông vô cùng chói mắt.

Ánh mắt Kỳ Như Trần tối sầm , độ cong nơi khóe miệng cũng san bằng. Anh lấy cồn i-ốt và băng gạc để xử lý vết thương cho Phượng Từ Rượu.

AN

Trên đùi chỉ rạch một đường nhỏ mà hốc mắt thể đỏ ửng cả một vòng, lúc vết thương sâu đến tận xương, chẳng hề kêu đau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/treu-gheo-nham-than-de-cun-con-hoa-soi-xam/chuong-44e.html.]

Mu bàn tay nhẹ dựa gương mặt Phượng Từ Rượu, Kỳ Như Trần khẽ thở dài một tiếng thành tiếng.

“Cái ... bất kể là xuất phát từ mục đích gì, hình như đều bó tay với ...”

Phượng Từ Rượu thấy tiếng động, lông mi rung động một chút, đó liền xoay tiếp tục chìm sâu giấc ngủ.

Hắn ngủ một mạch cho đến tận giữa trưa. Khi tỉnh dậy, Phượng Từ Rượu vẫn còn chút mơ hồ, căn phòng ngủ lạ lẫm mắt với thần sắc mờ mịt. Phải mất một hồi lâu mới nhớ , hình như tối qua chạy đến tìm Kỳ Như Trần...

, Kỳ Như Trần!

Phượng Từ Rượu nháy mắt thanh tỉnh hẳn, chân trần chạy thẳng phòng khách. Nghe thấy tiếng bát đũa va chạm quen thuộc, mới thở phào nhẹ nhõm, xem đối phương vẫn trực tiếp "reset" nhân sinh.

“Sao dép ?” Kỳ Như Trần bưng một chiếc lò nướng nhỏ từ trong bếp .

“À... Ờ.” Phượng Từ Rượu phản ứng , lúng túng xoay trở phòng.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, tự giác bàn ăn, chăm chú chờ đợi bữa trưa. Kỳ Như Trần bày những lát thịt sơ chế lên bàn, lên tiếng: “Giờ các tiệm thịt nướng đều mở cửa, ăn tạm ở nhà .”

Phượng Từ Rượu ý kiến gì, cầm đũa hướng về phía miếng bò bít tết nướng chín. Thế nhưng khi kẹp lấy miếng thịt, cổ tay đột nhiên run lên nhè nhẹ, thử thử mấy vẫn tài nào gắp nổi miếng thịt trong bát của .

Kỳ Như Trần thấy , lặng lẽ đem đĩa bò bít tết đẩy sát đến mặt Phượng Từ Rượu. Vết thương tay đối phương là tự tay xử lý, rõ lúc Phượng Từ Rượu chỉ cần cử động ngón tay một chút thôi cũng sẽ tác động đến miệng vết thương đau thấu tận tâm can.

Nghiêm trọng nhất là đạo thương thể thấy rõ cả xương trắng, đổi thường chắc chắn nhập viện khâu ngay lập tức. tối qua khi băng bó, phát hiện những vết thương đó đang xu hướng tự khép . Thân thể yêu quái cường hãn quả nhiên danh bất hư truyền.

Bất quá, thể cường hãn và cảm quan kiều khí (mong manh) cũng chẳng hề xung đột với chút nào.

Nhìn Phượng Từ Rượu đau đến mức ngũ quan xoắn cả mà vẫn nghiến răng nghiến lợi chịu đựng, Kỳ Như Trần một mặt thấy buồn , mặt khác cảm thấy trái tim chút chua xót. Anh vốn ngại trực tiếp đút cho Phượng Từ Rượu ăn, nhưng đối phương chắc chắn sẽ bao giờ vứt bỏ cái sĩ diện .

Kỳ Như Trần dấu vết mà đẩy thêm vài đĩa thức ăn nữa về phía Phượng Từ Rượu.

Dây dưa hơn một giờ đồng hồ, bữa trưa mới coi như kết thúc.

Phượng Từ Rượu phịch ghế sô pha, chằm chằm cánh tay đang quấn đầy băng gạc, chân mày nhíu chặt thành một chữ "Xuyên" (川).

Không đúng nha, rõ ràng chỉ là vết thương ngoài da, ngủ một giấc dậy mà vẫn lành hẳn? Những tinh thể băng mọc Kỳ Như Trần rốt cuộc là cái quỷ gì ?

Loading...