Trả thù - Chương 38

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-02 13:39:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

- “Quà gì?”

Hoàng lật , nhưng vì cẩn thận nên vết khâu đầu căng làm rên lên một tiếng, lông mày chau . Lâm Minh dơ tay đóng cửa, lúc lên thấy Hoàng với biểu cảm khó chịu, liền vội vội vàng chạy đến, đặt túi hoa quả lên bàn đỡ Hoàng dậy. 

- “Sao thế?”

- “Không…”

Sau khi đỡ ngay ngắn giường, Lâm mới sang lục cái túi bàn, lấy một quả cam. loay hoay một hồi vứt vỏ nên cầm túi hoa quả đặt lên giường, bên cạnh chân Hoàng từ từ dùng ngón tay chọc sâu  phần vỏ dày của quả cam, dồn lực lên đầu ngón tay bóc . Tuy nhiên vì ít khi làm những việc thế nên loáy hoáy tận mấy phút, đến nỗi Hoàng nhịn giật lấy tự bóc lấy.

- “Có thế mà làm cũng xong? Đến quả cam cũng bóc vỏ thì bao giờ mới yêu?!”

Cũng vì Lâm chiếm lấy cái ghế bên giường nên Minh lúc đang định lên giường, nhưng kịp đặt m.ô.n.g hẳn xuống thì một tiếng kêu vang lên.

- “Đau!”

- “Ơ…”

Hoàng bực bội lườm Minh một cái, mặt đầy vẻ trách móc. Minh cảm giác nếu bọn họ đang ở trong bệnh viện thì Hoàng sẽ lôi để tẩn cho một trận nhừ đòn. 

- “Hồi thì là một thằng ngốc, bây giờ thì đến tận hai thằng! Rồi là cho tao yên thế?! Chúng mày đến để chăm tao tao chăm chúng mày?”

Lâm gượng, mặt bắt đầu đỏ lên vì nhiệt độ phòng cao, và một phần vì…ngại! 

Cậu sang Minh đang khép nép ở mép giường, vội lên tiếng giải thích.

- “Ông đừng nghĩ nhiều, Hoàng nó trêu chứ ác ý gì !”

Minh mấp máy môi tính gì đó nhưng còn kịp thốt thành lời thì Hoàng chặn họng.

- “Tao thật.”

- …

- …

- “Nó trêu đấy ông!”

- “Tao đùa.”

- …

- “Tao chịu mày…”

Hoàng đáp Lâm nữa, lúc cũng bóc xong quả cam vô cùng gọn gàng sạch , từ từ bửa nó thành ba phần, phần đầu bốn múi, phần hai năm múi, phần ba ba múi. Hoàng ăn ngay mà chìa cho hai cùng thấy, đồng thời

- “Có ba phần, phần thứ nhất bốn múi, phần thứ hai năm múi, phần thứ ba ba múi, hỏi…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tra-thu/chuong-38.html.]

- “Thôi mày ăn ! Tao ăn …”

Lại mất công tính! 

Hoàng Lâm thì gật gù, đưa phần năm múi cho Minh ở cuối giường. 

- “Ăn , một tao ăn hết.” 

Minh gật đầu, rướn để lấy múi cam

- “Ừm.”

Cầm nó tay, trong lòng Minh lúc bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả, nhưng nó cũng xoẹt qua vài giây biến mất như ngôi băng trời. Minh tách từng múi bỏ miệng, lặng lẽ hai phía đầu giường đang đùa chuyện. Lâm hỏi về việc khi nào Hoàng học thì bất ngờ rằng là thể là trong ngày mai luôn. 

- “Tại lúc đập thì ngất nên chắc bảo tao ở kiểm tra thêm, mà trong thì chán nên hồi trưa tao lượn vài vòng trong viện.”

- “Bảo rõ thế.”

Minh bỗng lên tiếng làm cả hai giật , hai đôi mắt đồng thời về phía . Minh trốn tránh nữa mà mỉm , .

- “Câu đố ‘tự làm’ cũng đó chứ? Con nhà ai mà giỏi thế .”

Nói xong lời , đôi mắt liền cong lên như vầng trăng khuyết, long lanh đẽ, bề ngoài vô hại như nhưng ai bên trong đó là đầy rẫy những bí ẩn khai thác. 

- “Ai chuyện với mày?”

Lâm thì hoảng hốt, vội vàng hiệu nhắc nhở cho giảm bớt sát thương trong lời nhưng dơ tay chặn miệng . Có lẽ tự nếu nán thêm sẽ khiến Hoàng trở nên khó chịu nên Minh liền dậy, mỉm

- “Đợi vệ sinh tí nhé! Tí .”

- “Ông .”

- “Mày…”

Lâm vuốt lưng Hoàng, dịu dàng như đang gãi ngứa cho một chú mèo tính, mặc dù tính tình thể , nhưng bản chất thật sự thì như . Lâm chằm chằm mặt Hoàng, nhớ đầu hai họ gặp , Hoàng cũng dùng những từ ngữ mấy để với Lâm trong khi chỉ lỡ cầm nhầm sách của Hoàng về…lúc đó còn tưởng Hoàng ghét nữa, nhưng khi tìm hiểu thấy giống như một “Yandere” mà đồn, chính là kiểu ngoài lạnh trong nóng… dễ thương!

- “Nghĩ gì thế?”

Hoàng nhai múi cam trong miệng, cảm nhận vị chua chua ngọt ngọt dần lan toả khắp khoang miệng, mà nhai đến hơn nửa quả mà bên cạnh vẫn cứ trưng bộ mặt thẫn thờ làm thấy phần chán nản.

- “Hoàng nhớ đầu năm lớp mười tao với mày như nào ?”

- “Ai rảnh để nhớ?”

Lâm buồn mặt, nhưng cũng chỉ chốc lát vì khi suy nghĩ kỹ thì thấy với tính cách của Hoàng thì đời nào chuyện nhớ, chỉ là là mà thôi!

- “Điêu ?! Thể nào cũng vẫn nhớ, hồi đất Hoàng còn c.h.ử.i tao ác hơn c.h.ử.i thằng Minh mà!”

Loading...